Đêm Ngày Sủng Nịnh

Chương 33: Chương 33




"Cố Hạo Khương! Anh thật đáng ghét!" Vân Nghê thật muốn cắn người, sao có thể đối với cô như vậy?

"Đó không phải là một câu lấy lòng!" Cố Hạo Khương lắc đầu, vẻ mặt có chút nghiêm túc.

Vân Nghê ngửa mặt lên trời, sau đó lại cúi xuống nở ra một nụ cười gượng:

"Khương... Anh thật đẹp trai!"

Cố Hạo Khương đương nhiên trong lòng nở hoa, nhưng lại ấu trĩ giả bộ:

"Anh tự biết điều đó, từ nhỏ đến lớn đều nghe nói thế nhiều lần rồi!"

"Khương, anh đúng là người đàn ông hoàn hảo nhất thế giới!"

Cố Hạo Khương làm vẻ mặt đương nhiên:

"Đều này đã được cả thế giới công nhận rồi! Không tính!"

"...."

Cố Hạo Khương, anh đúng hơn phải tên là 'cố ảo tưởng' mới đúng!

"Khương... anh là một người chồng tốt!"

"Tốt thế nào?"

"Tốt nhất trên đời luôn!" Vân Nghê không do dự mà nói lời trái với lương tâm... . Truyện Điền Văn

"Thêm vài câu nữa xem!"

"Hừ! Đồ đáng ghét! Nói nãy giờ mà anh còn muốn lật lọng sao? Em thách anh dám thả em xuống đấy!" Đúng là tên không ra gì mà! Cô đã cố hết sức lấy lòng hắn rồi đấy có được không!

Vừa dứt lời, Vân Nghê có cảm giác như hai tay Cố Hạo Khương thả lỏng ra, không còn ôm chặt lấy cô nữa, ngay cả cơ thể cô đang bám dính lấy người hắn cũng dần trơn tuột xuống nước.

"Áa... Khương!"

Vân Nghê hoảng sợ ôm chặt lấy người hắn, sau đó hai tay Cố Hạo Khương mới từ từ ôm cô lên cao như khi nãy, không để cô tuột xuống nữa.

"Em đúng là nhát gan mà!" Cố Hạo Khương cười đến sảng khoái, ở bên Vân Nghê, hắn đã không còn là Cố Hạo Khương với khuôn mặt không cảm xúc nữa, hoặc... Chính là ở bên cô hắn mới là chính hắn!

"Anh thật muốn thả em ra sao?" Nói xong Vân Nghê liền cắn mạnh lên bả vai hắn.

Cố Hạo Khương hôn nhẹ lên má cô, hoàn toàn coi cô chỉ như đang cắn yêu hắn, làm Vân Nghê tức muốn chết!

"Làm sao có thể thả em ra? Nếu em chìm xuống, anh sẽ lặn xuống theo em, cùng em ở một chỗ, mãi không xa rời!"

Vân Nghê không thể tin nổi vào tai mình, đôi mắt trong veo hướng đến nhìn chằm chằm Cố Hạo Khương...

Trong đôi mắt của Cố Hạo Khương chỉ có gương mặt ngơ ngác của cô, hắn nhìn cô thập phần ôn nhu, thập phần cưng chiều...

"Khương, em yêu anh!"

Đột nhiên Vân Nghê rất muốn nói ra điều này, cô yêu hắn, rất yêu, nhưng cô lại rất ít khi bày tỏ điều đó với hắn, nó như là một thứ tình cảm mà cả hai đã tự hiểu.

"Nói lại lần nữa xem!" Cố Hạo Khương hôn lên hõm cổ cô, cất giọng trầm thấp.

"Em yêu anh!"

"Thêm lần nữa!"

"Em yêu anh!"

"Một lần nữa!"

"Em yêu anh, Cố Hạo Khương! Yêu, rất yêu..."

Cố Hạo Khương nhanh chóng giữ chặt gáy cô, phủ lên môi cô một nụ hôn ấm áp. Lưỡi hắn di chuyển khắp khoang miệng cô, cùng cô say đắm, Vân Nghê bất giác bị hắn hôn, ban đầu có chút luống cuống, một lúc sau mới có thể đuổi kịp nhịp độ của hắn, hai tay nhẹ nhàng di chuyển, vòng qua cổ Cố Hạo Khương, cùng hắn cuồng nhiệt...

Không biết đã qua bao lâu Cố Hạo Khương mới nhẹ nhàng thả môi cô ra, đôi mắt hắn có chút mờ ảo, bàn tay bắt đầu không yên phận...

"Khương! Anh đàng hoàng một chút cho em!" Vân Nghê trừng mắt với hắn, giây phút lãng mạn khi nãy cũng bị hắn làm hỏng hết rồi!

Thấy Cố Hạo Khương vẫn không thèm nghe mình nói, Vân Nghê hơi giãy dụa:

"Khương! mau đưa em đến chỗ nước thấp đi! Em sợ!"

- ----------------------

"Đừng có đụng vào em!" Vân Nghê bực dọc, hất cánh tay đang ôm eo mình của Cố Hạo Khương ra.

Thiệt là! Sao cô cứ có cảm giác hắn thừa cơ dạy bơi mà táy máy tay chân với cô vậy nhỉ? Làm cô không thể nào tập trung được!

Cố Hạo Khương bị ghét bỏ cũng không biết rút lui, cánh tay vừa bị đẩy ra liền trở lại chỗ cũ đặt trên eo cô. Vẻ mặt vô tội vô cùng:

"Anh dạy bơi cho em, không đụng vào em thì dạy kiểu gì?"

"Nhưng mà.... Nhưng mà... Thôi bỏ đi! Để em tự tập, anh đứng sang một bên nhìn đi!"

Cố Hạo Khương nhướng mày đồng ý, đứng bên cạnh nhìn cô.

Vân Nghê hít một hơi sâu, sau đó chậm rãi cúi đầu úp xuống mặt nước để tập nổi.

Cố gắng nhớ lại lời của Cố Hạo Khương, phải thả lỏng toàn thân, thả lỏng...

1 2 3 4 giây sau... Sao vẫn không nổi lên được?????

Vừa lúc cô muốn bỏ cuộc ngoi lên, vùng bụng và chân lại có cảm giác như ai đó chạm vào, từ từ nâng cả cơ thể cô lên...

Nhờ vậy Vân Nghê có cảm giác cả cơ thể mình nổi trên mặt nước, đang vui mừng tận hưởng, đôi tay đặt ngay chân cô lại bắt đầu di chuyển, từ đầu gối rồi lên đến đùi, còn bóp nhẹ một cái...

Vân Nghê giãy dụa, không nổi nữa mà thả hai chân xuống nước, thở hồng hộc chất vấn hắn:

"Cố Hạo Khương! Anh quá đáng!"

"Anh đã làm gì đâu?"

Vân Nghê thật muốn cào rách vẻ mặt vô tội của hắn, nhưng nghĩ lại thì không nên, cào rách rồi thì người chịu thiệt chỉ có cô!

Hai tay Vân Nghê gom nước lại, thừa lúc Cố Hạo Khương vẫn đang đắc ý, hất thẳng vào mặt hắn....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.