Đêm Ngày Sủng Nịnh

Chương 36: Chương 36




Cố Hạo Khương bây giờ cũng không một mảnh vải, bên dưới hiện lên không che giấu trước mặt Vân Nghê. Thật sự không phải lầm đầu thấy, nhưng mà nhìn trực diện như bây giờ thật sự là không chịu nổi!

Vân Nghê không suy nghĩ liền lấy thêm một cái khăn khác quấn quanh nửa người dưới của Cố Hạo Khương lại...

Cố Hạo Khương nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của cô, tâm trạng vui vẻ đến cực điểm, liền cúi thấp người xuống cắn nhẹ lên cái cằm thom gọn của cô. Hừ... Cắn ở nơi đây, có cảm giác tốt thật!

Vân Nghê vừa quấn khăn cho hắn xong, thì hắn liền lấy tay giựt phăng cái khăn xuống dưới đất, Vân Nghê lại một lần nữa bỏng mắt...

"Á.... Cố Hạo Khương! Em ghét anh!"

Cố Hạo Khương vô tội nhìn cô:

"Vợ à! Không lẽ em không cho anh mặc đồ vào luôn sao?"

Cố Hạo Khương cười lên, lấy áo choàng lớn của mình mặc vào, Vân Nghê thật sự có lý mà không thể cãi, bây giờ còn bị hắn gán tội, đành ngậm ngùi im miệng để Cố Hạo Khương ôm về phòng...

- ---------------------

Cả hai về phòng ngủ một giấc lại đến tận tối muộn. Sau khi ăn tối xong, Vân Nghê nổi lên sự cảnh giác cao độ với Cố Hạo Khương, chỉ sợ hắn lại nổi hứng mà muốn lăn lộn thêm lần nữa!

Nhưng mà Cố Hạo Khương là cáo già đó nha! Không có kế nào mà cô dùng là qua mặt được hắn hết, thật đáng ghét!

Cố Hạo Khương ngồi bên cạnh nhìn vợ nhỏ suy tư, chỉ có hai từ để diễn tả tâm trạng hắn lúc này là: Thích thú!

Để coi tối nay bày trò gì đây....

Sau đó đột nhiên trong đầu Vân Nghê thoáng lên hình ảnh hai con người quen thuộc....

A! Đi trăng mật cả tháng trời vậy mà... Chẳng một lần gọi về nhà luôn!

"Khương! Đều tại anh khiến em mệt mỏi nên cả tháng trời không nhớ mà gọi một cuộc điện thoại nào về nhà hết!"

Vân Nghê đứng chống hai tay lên hông mình, hung dữ bắt tội Cố Hạo Khương. Hắn thật sự đang rất muốn cười, chỉ có cô là quên thôi, hắn rất biết điều với ba mẹ vợ nha!

Vân Nghê vội vàng cầm điện thoại lên bấm nút gọi, đầu dây bên kia nhanh chóng có người bắt máy:

"Alo..."

"Mẹ! Con nhớ mẹ quá đi!" Vân Nghê nhanh chóng làm nũng, nhưng thật sự là cô cũng nhớ mẹ mà!

"Tiểu Nghê hả con? Còn biết đường gọi về nhà sao?" giọng nói của bà vô cùng vui mừng, nhưng mà vẫn kịp chọc ghẹo cô một chút.

Vân Nghê giãy nảy:

"Mẹ! Làm sao mà con không nhớ mẹ cho được? Nhớ lắm á, mà tại Hạo Khương không cho con gọi điện cho mẹ á!"

Cố Hạo Khương lập tức ho sặc sụa, em được lắm vợ à....

Trong điện thoại phát ra tiếng cười, sau đó là một giọng đàn ông trung niên vang lên:

"Dạo này con không sợ chồng mình nữa sao?"

"Ba này..."

"Hạo Khương mỗi tuần đều gọi cho chúng ta một lần, con còn dám nói là nó không cho con gọi bọn ta sao?"

"Ớ..." Vân Nghê há hốc mồm kinh ngạc, trừng mắt nhìn người đàn ông đang nhàn nhã ngồi trên ghế sofa xem tivi, lòng ức không chịu nổi!

"Ba me vẫn khỏe chứ ạ?" Hết các đành đánh trống lảng thôi...

"Khỏe lắm, con sao rồi, chơi vui không?"

"Dạ vui ạ, mà Khê ca sao rồi mẹ?" Cũng thật lạ, cô không nhớ gọi về nhà thì thôi, Khê ca chắc cũng nhớ mà gọi cho cô chứ nhỉ?

"Chuyện này... Nó hiện không ở nhà, dạo này không biết xử lý công việc gì quan trọng mà chẳng chịu về nhà luôn, việc công ty cũng để ba con lo hết!"

Vân Nghe trầm ngâm một lúc, sau đó cất giọng buồn bã:

"Dạ, con biết rồi, con sẽ gọi chị ấy, bye bye ba mẹ!"

.....

Vân Nghê đang định bấm số gọi Vân Khê, thì chiếc điện thoại trên tay cô bỗng chốc bị Cố Hạo Khương giật lấy...

"Khương! Anh làm gì?" Vân Nghê nhón chân lên muốn lấy lại, Cố Hạo Khương trực tiếp tránh né, vẻ mặt có chút nghiêm túc:

"Mà tại Hạo Khương không cho con gọi điện cho mẹ á... Em gan thật đấy bảo bối!"

Vân Nghê cười hề hề lấy lòng hắn, chạy ra sau lưng đưa tay đấm lưng cho hắn, vô cùng nịnh nọt:

"Em đâu cố ý đâu... Tại sợ ba mẹ la mà... Khương..."

"Tối nay phải phạt!"

Vân Nghê trừng mắt nhìn hắn:

"Lại phạt nữa? Phạt hoài!"

"Tại em hư!"

"Nhưng mà... Thuốc hình như hết rồi..." Vân Nghê chu môi, Cố Hạo Khương thật sự chẳng thích mặc áo mưa, nhưng lại không muốn cô sinh con sớm, nên đã bảo chuyên gia điều chế loại thuốc tránh thai không có tác dụng phụ cho cô.

Cố Hạo Khương không một chút lo lắng nói:

"Anh liền gọi bảo họ đem qua!"

Vân Nghê trợn mắt không tin nổi, đánh mạnh lên ngực hắn:

"Anh không biết xấu hổ thì thôi, đừng có kéo theo em, bây giờ mà gọi điện, bọn họ sẽ nghĩ gì đây? Em nói rồi đó! Không được phép gọi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.