Đẹp Trai Là Số 1

Chương 49: Chương 49: Chương 48




Tô Căng Bắc dựa vào tường nhìn Chu Thời Uẩn bận rộn, lúc này vẻ mặt anh nghiêm túc, đạm nhạt trao đổi cùng bệnh nhân.

Nhìn một hồi, Tô Căng Bắc không kiềm được cười khẽ ra tiếng, haiz, ai mà ngờ Chu Thời Uẩn như vậy ở trên giường lại khác chứ? Làm sao đây, chỉ cô mới có thể nhìn thấy, cô rất đắc ý.

- Căng Bắc.

Đột nhiên có người vỗ vai cô. Cô giật mình, quay đầu lại:

- Tiểu Duy, cậu làm tôi hết hồn.

- Chuyện này có gì mà hết hồn, tối qua cô mới làm tôi hết hồn nè.

- Ơ… chuyện này…

- Cô không biết chứ, vì cô mất tích mà sư huynh mắng to với tôi đấy.

Lâm Thanh Duy nghĩ lại vẫn sợ hãi:

- Cô biết sư huynh trước giờ chưa từng mắng ai, tôi bị anh ấy dọa như vậy, mạng cũng sắp không còn.

Tô Căng Bắc ngớ người:

- Sao lại mắng cậu?

- Tôi làm lạc mất cô, lúc anh ấy đi đã dặn tôi phải trông nom cô, nhưng tôi lại để cô đi một mình.

- Chuyện này sao có thể trách cậu, đây là vấn đề của chính tôi mà.

- Cũng không phải… sư huynh mắng đúng, cô là con gái, là tôi sơ ý.

Lâm Thanh Duy nói xong, tiến lại gần rất mờ ám:

- Có điều Căng Bắc này, lần này nhờ cô mà tôi được thưởng thức dáng vẻ thất thố của sư huynh.

- …

- Trong lòng tôi, sư huynh lúc nào cũng trấn định tự nhiên, bất kể xảy ra chuyện gì, mặt cũng không biến sắc. Nhưng khi nghe một mình cô ở bên ngoài chưa về, sắc mặt anh ấy đã thay đổi… chậc chậc chậc.

Tô Căng Bắc hơi mím môi nhìn về phía Chu Thời Uẩn.

Lâm Thanh Duy tiếp tục nói:

- Sư huynh cầm đèn pin tìm cô mãi, áo mưa cũng không mặc, ô cũng không cầm, tìm cô suốt hơn một tiếng, hiếm thấy như vậy mà không bệnh.

- Anh ấy… thật sự tìm tôi lâu vậy à?

- Thật đấy, cuống cả lên, không biết nếu không tìm được cô thì sẽ thế nào nữa.

Lâm Thanh Duy lắc đầu:

- Đúng là làm tôi sợ muốn chết.

Tô Căng Bắc cười không ra tiếng, hóa ra anh lo cho cô đến thế.

Chu Thời Uẩn như vậy… sao cô có thể không yêu?

- Chú Chu chú Chu, chị Căng Bắc đâu?

Đúng lúc này, Tiểu Nguyên chạy tới, theo sau là Lưu Đình Đình và Trương Triều.

Chu Thời Uẩn hơi cong môi cười:

- Ở phía sau.

Tiểu Nguyên nhìn ra sau anh, quả nhiên thấy Tô Căng Bắc đứng đó, bèn vội vã chạy về phía cô:

- Chị Căng Bắc không sao chứ, cha nói chị vì tìm em mà bị ngã… xin lỗi, đều tại Tiểu Nguyên.

Tô Căng Bắc ngồi xổm xuống, xoa đầu cậu bé:

- Chị không sao, nhưng qua lần này Tiểu Nguyên nhất định phải nhớ, sau này tuyệt đối không được chạy lung tung, phải nghe lời cha và cô Đình Đình nhé.

- Dạ, em sẽ không như vậy nữa…

- Thế thì tốt.

- Chị Căng Bắc, vậy trưa nay chị đến nhà em ăn cơm được không, Tiểu Nguyên cho chị hết thịt mà Tiểu Nguyên thích.

Tô Căng Bắc không nhịn được cười:

- Hào phóng thế cơ à, thế chị nhất định phải đi rồi.

- Dạ, cha và cô Đình Đình nấu ăn đều rất ngon.

Lưu Đình Đình cũng bước tới, nhìn quần áo của Tô Căng Bắc từ trên xuống dưới:

- Căng Bắc, bộ đồ này của cô là…

- Của Chu Thời Uẩn.

- A…

Lưu Đình Đình sững sờ:

- Vậy, vậy buổi tối cô có về ngủ không?

Lời này vừa hỏi, người xung quanh đều dựng tai lên nghe.

Tô Căng Bắc ho khan, nhìn Chu Thời Uẩn:

- Chuyện này à, hỏi anh ấy á.

Lưu Đình Đình khó hiểu:

- Không phải nói giường quá nhỏ à, hai người làm sao ngủ được? Căng Bắc, cô vẫn nên về nhà tôi ngủ đi.

Tô Căng Bắc suýt cười ra tiếng, cô gái này sao lại ngay thẳng đến thế nhỉ.

- Đúng là rất nhỏ, chẳng qua tôi phát hiện hai người ngủ vẫn rất thích hợp, đúng không Chu bảo bối?

Tô Căng Bắc hô lên.

Tầm mắt mọi người hoàn toàn chuyển đến Chu Thời Uẩn, mặt anh hiện vẻ mất tự nhiên hiếm thấy:

- Em về nhà Đình Đình thay đồ trước đi.

Không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, xem ra là thẹn thùng nhỉ. Tô Căng Bắc nhướng mày, dương dương tự đắc nắm tay Lưu Đình Đình:

- Được rồi, sắp đến giờ ăn trưa, em sang nhà Tiểu Nguyên trước, lát nữa tự anh đến nha.

Chu Thời Uẩn ừ một tiếng, liếc nhìn mọi người xung quanh:

- Làm gì thế, không làm việc à?

Các bác sĩ y tá bị cái nhìn giá buốt quét qua, đều thu hồi tầm mắt.

Giờ ăn trưa, Tô Căng Bắc và Chu Thời Uẩn ăn cơm ở nhà Trương Triều.

- Tiểu Nguyên, bác sĩ Trương, tôi về rồi đây.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên giọng nữ lanh lảnh.

Tiểu Nguyên vừa nghe thấy vội vã nhảy khỏi ghế, vẻ mặt hưng phấn:

- Chị về rồi! Chị về rồi!

Trương Triều cũng rất bất ngờ:

- Tư Tư? Sao lại về lúc này nhỉ?

Tô Căng Bắc nhìn Lưu Đình Đình:

- Tư Tư là ai?

Lưu Đình Đình nói:

- Là chị của Tiểu Nguyên, sinh viên đại học hiếm hoi trong thôn chúng ta.

- Tiểu Nguyên có chị à?

- Phải, hai người họ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sau đó bà nội chăm sóc họ cũng qua đời, Tiểu Nguyên được bác sĩ Trương nhận nuôi, còn Tư Tư được tài trợ ra ngoài học đại học, kỳ nghỉ mới trở về.

Tô Căng Bắc gật đầu, xoay người nhìn ra cửa. Lúc này, cô gái tên Tư Tư cũng được cha con Trương Triều đón vào.

- Anh Thời Uẩn, anh cũng ở đây à, em còn nghĩ lát nữa đến chỗ đội y tế để tìm anh.Dương Tư Tư vừa vào cửa, toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào Chu Thời Uẩn.

Chu Thời Uẩn thấy cô ấy thì khẽ gật đầu, không nói gì.

- Tư Tư, sao hôm nay lại về? Được nghỉ à?

- Phải, ban đầu định hoãn lại một thời gian mới về, nhưng nghe nói nhóm anh Thời Uẩn ở đây nên con về trước.

Trương Triều ho khẽ, ánh mắt quái dị hơi dừng lại chỗ Tô Căng Bắc:

- Về là tốt về là tốt, trước tiên để hành lý xuống, ngồi ăn cơm đi.

- Dạ.

Bên trái Chu Thời Uẩn là Tô Căng Bắc nhưng bên phải là ghế trống, Dương Tư Tư ngồi xuống không chút do dự.

Dương Tư Tư yêu kiều hỏi:

- Anh Thời Uẩn, lần này tới anh định ở bao lâu, chừng nào đi?

- Mấy ngày nữa.

Chu Thời Uẩn gắp thức ăn vào chén Tô Căng Bắc:

- Ngây ra đó làm gì, còn không ăn đi.

Dương Tư Tư sững sờ, ánh mắt rốt cuộc để ý tới người khác ngoài Chu Thời Uẩn:

- A... cô, cô là...

Dương Tư Tư đi học đại học nên cũng tiếp xúc với tin tức bên ngoài, nhưng cô chưa từng quan tâm tới showbiz, bởi vậy lúc thấy Tô Căng Bắc chỉ cảm giác rất quen mắt nhưng lại không nhớ rõ.

Mặt Tô Căng Bắc đầy ý cười nhìn cô ấy, chỉ có người quen thuộc cô mới biết, nụ cười ấy rõ ràng chứa kim châm.

- Xin chào, cô tên Tư Tư đúng không, tôi là Tô Căng Bắc.

- Tô Căng Bắc... tôi nhớ ra rồi, bạn cùng phòng của tôi từng nhắc đến cô, cô ấy rất thích cô.

Dương Tư Tư vừa khó mà tin nổi vừa có chút kích động, đại minh tinh trên TV lại xuất hiện ở nhà mình!

- Nhưng sao cô...

- Tư Tư vẫn chưa biết nhỉ, Căng Bắc là vợ chưa cưới của Thời Uẩn.

Trương Triều vội vàng giải thích, haiz, cô gái này đừng thể hiện sự yêu thích của mình rõ ràng vậy chứ.

Bên kia, Tô Căng Bắc vẫn duy trì nụ cười mỉm như cũ, nhìn vẻ mặt kích động của Dương Tư Tư cứng đờ trong nháy mắt:

- Vợ, vợ chưa cưới? Sao có thể...

Tô Căng Bắc gật đầu rất thành khẩn, tự nhiên dựa vai Chu Thời Uẩn:

- Đúng vậy đấy em gái, chúng tôi là tình nhân.

Mắt Dương Tư Tư dần đỏ lên, nhìn Chu Thời Uẩn, khó mà tin nổi, hỏi:

- Anh Thời Uẩn, đây là thật sao?

Anh lạnh nhạt gật đầu:

- Ừ.

Nói xong, anh lại gắp thức ăn cho Tô Căng Bắc:

- Nhìn cái gì, mau ăn đi.

Cảnh này hiển nhiên đã tổn thương Dương Tư Tư sâu sắc:

- Bác sĩ Trương, con đi xe lâu quá, hơi choáng, con muốn, muốn nghỉ ngơi trước.

Nói rồi, không đợi Trương Triều trả lời, cô cầm túi xách chạy ầm ầm lên lầu.

Trương Triều hơi lúng túng nhìn Tô Căng Bắc:

- Chuyện này, ơ...

Tô Căng Bắc không vạch trần, bởi vì Chu bảo bối nhà cô không có chút phản ứng nào.

- Ăn cơm ăn cơm thôi, phần của em gái Tư Tư thì chúng ta chừa lại cho em ấy.

Trương Triều thấy Tô Căng Bắc không giận, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ thực, chi phí Dương Tư Tư học đại học đều do Chu Thời Uẩn tài trợ, từ lần đầu tiên Chu Thời Uẩn về thôn, cô gái ấy đã bám dính lấy anh, ngày nào cũng anh Thời Uẩn anh Thời Uẩn, về sau ra ngoài học đại học cũng chưa từng quên anh. Trương Triều nhìn rõ, càng hiểu rõ, Chu Thời Uẩn căn bản không để tâm đến cô ấy.

Sau khi đóng cửa, Tô Căng Bắc đẩy Chu Thời Uẩn lên cửa.

- Tình huống gì thế, nơi núi cao rừng thẳm cũng xuất hiện tình địch?

Chu Thời Uẩn ngây người:

- Tình địch gì?

- Sinh viên đại học Dương Tư Tư đấy, giỏi nha Chu Thời Uẩn, một cô bé như thế cũng bị anh dụ dỗ.

Anh hạ mi mắt nhìn cô:

- Dụ dỗ? Em dùng từ có thể chính xác chút được không?

Tô Căng Bắc hừ hừ:

- Vậy dùng từ gì, dù sao em nhìn ra rồi, cô ấy thích anh.

- Ồ thế à?

Chu Thời Uẩn mím môi:

- Nhưng vậy thì có vấn đề gì?

Tô Căng Bắc nghẹn, hình như, cũng không có vấn đề gì...

- Sau này em muốn dán nhãn lên người anh, anh là của em, không ai được dòm ngó, nếu ai dám có ý đồ gì, hứ, cẩn thận em diệt cô ta.

Nơi xa, Dương Tư Tư bỗng nhiên rùng mình, ai đang nói mình?

Chu Thời Uẩn hơi bật cười:

- Ai dám cướp với em chứ.

- Cũng đúng.

Tô Căng Bắc nhướng mày:

- Dù sao cũng cướp không lại, ai bảo Chu bảo bối nhà em chỉ thích em đây.

Cô vừa nói vừa dùng tay hạnh kiểm xấu sờ ngực và bụng anh. Chu Thời Uẩn dùng tay giữ cô lại, mắt hiện vẻ nguy hiểm:

- Tô Căng Bắc.

Đôi mắt quyến rũ của cô cong lên:

- Em chỉ sờ thôi chứ có làm gì đâu.

Chu Thời Uẩn:

-...

Có lẽ vì đã nếm thử cảm giác cực hạn kia nên cơ thể anh có thể bị cô nhẹ nhàng lay động. Anh cau mày, sắc mặt có chút mất tự nhiên.

Tô Căng Bắc dựa vào người anh, đột nhiên phía dưới có thứ gì đó chống vào cô, cô sững sờ hồi lâu, lúc định cúi đầu nhìn thì bị Chu Thời Uẩn giữ cằm lại:

- Thay đồ thì mau đi thay đi, đừng có lề mề nữa.

Tô Căng Bắc chớp chớp mắt, mặt hơi xấu hổ:

- Chu bảo bối...

Chu Thời Uẩn rất quyết đoán xoay vai cô qua hướng khác, đưa cô vào phòng, sau đó tự lui ra, đóng cửa!

Tô Căng Bắc ở bên trong gõ cửa mấy cái:

- Nè, anh... khụ khụ, đừng xấu hổ mà, dù sao em cũng thấy hết rồi.

Chu Thời Uẩn hít sâu một hơi, xấu hổ? Chỉ là anh không muốn làm chút chuyện gì đó ở chỗ người khác thôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.