Dị Năng Trọng Sinh: Thiếu Nữ Bói Toán Thiên Tài

Chương 148: Chương 148: Mưu Tính Của Mộ Dung Nghiên (2)




- Mẫn... Cương... Tớ...

Mộ Dung Nghiên vừa nói vừa đưa mặt cho Mẫn Cương xem sau đó òa lên khóc nức nở, vẻ rất tội nghiệp.

Lam Chi Tình cũng phụ họa nói:

- Mẫn Cương, cậu đến đúng lúc lắm. Lúc nãy Dương Tử Mi đột nhiên chặn đường Tiểu Nghiên, bảo Tiểu Nghiên phải tránh xa cậu ra. Tiểu Nghiên không thèm để ý đến cậu ấy nên cậu ấy đã tát vào mặt Tiểu Nghiên một cái. Cậu nhìn đi, mặt của Tiểu Nghiên bị đánh như thế này đây. Tiểu Nghiên trước giờ chưa bao giờ phải chịu uất ức như thế này cả. Thật là quá đáng mà. Cậu ta chỉ là một đứa con gái nhà quê, thấy cậu nhà giàu, học giỏi nên mới bám theo đấy thôi...

Thấy mọi chuyện đang diễn ra trước mắt kia, Dương Tử Mi chỉ biết thầm cảm thán. Không ngờ hai cô nhóc mới mười mấy tuổi đầu như vậy mà đã là cao thủ của mấy trò đấu đá không khác gì chốn thâm cung thời xưa.

Tuy nhiên, hiện giờ, cô rất muốn xem Mẫn Cương sẽ phản ứng ra sao.

Mẫn Cương nhìn vào mặt Mộ Dung Nghiên xong liền quay sang nhìn cô. Vẻ mặt của Dương Tử Mi lúc này vẫn thản nhiên như không, hơn nữa miệng còn khẽ cười, cứ như là đang xem một vở kịch hay vậy.

Mẫn Cương biết là Dương Tử Mi sẽ không vì mình mà đánh Mộ Dung Nghiên. Sở dĩ anh biết là vì Dương Tử Mi trước giờ vẫn luôn giữ khoảng cách với anh, hơn nữa, người muốn bám lấy đối phương cũng chính là anh chứ không phải là cô.

Nhưng, anh cũng hi vọng là cô sẽ vì anh mà ghen với Mộ Dung Nghiên.

- Mẫn Cương, cậu phải trả lại sự công bằng cho Mộ Dung Nghiên.

Lam Chi Tình thấy Mẫn Cương cứ nhìn Dương Tử Mi chằm chằm chứ không nói gì nên lại lên tiếng nói.

Mặc cho Lam Chi Tình léo nhéo kế bên, Mẫn Cương quay sang nói với Dương Tử Mi:

- Sắp đến giờ rồi, chúng ta vào lớp thôi.

Dương Tử Mi gật đầu.

- Không được đi! Đánh người ta rồi không thể bỏ đi như vậy được?

Lam Chi Tình vội vã ngăn Dương Tử Mi lại.

Thấy Lam Chi Tình cứ cố tình làm khó, Dương Tử Mi liền đưa tay chụp lấy vai cô ta, ném cô ta ngã lăn ra bãi cỏ ven đường.

Dương Tử Mi dùng lực vừa đủ để làm Lam Chi Tình ngã chứ không làm tổn thương cô ta.

Thấy Lam Chi Tình bị ném ngã lăn quay dưới đất cách đó hai mét, đám đông vây quanh cũng bắt đầu lao xao, kinh hãi.

Xong xuôi, Dương Tử Mi phủi tay và bình thản ngồi lên sau xe của Mẫn Cương để anh chở.

Mẫn Cương quay lại nhìn cô, ánh mắt chứa chan tình cảm. Sau đó anh đạp xe chở cô vào trường, để lại đám đông đang không ngừng bàn tán phía sau.

- Trời ơi, sao cô ta mạnh thế. Tớ chỉ thấy cô ta nhấc nhẹ tay lên thì Lam Chi Tình đã bị ném xuống đất như ném bao cát vậy đó, hơn nữa mặt cô ta còn không mảy may biến sắc luôn.

- Đúng đó, sợ quá, không phải là người bình thường mà.

- Cô ta biết võ à?

- Sau này đừng đến gần cô ta nữa, đáng sợ quá đi.

Lam Chi Tình bị ném một cú đau điếng, đầu óc quay cuồng. Lúc nãy, khi bị Dương Tử Mi nhấc bổng lên, cô sợ đến són ra quần. Cũng may là bị ném xuống bãi cỏ, mông lại tiếp đất trước nên mới không hề hấn gì. Nhưng vết ướt ướt dưới mông khiến cô cảm thấy rất ngượng ngùng và không dám đứng dậy.

Mộ Dung Nghiên hoàn toàn không để tâm gì đến Lam Chi Tình mà chỉ cắn răng tức giận nhìn chằm chằm theo Mẫn Cương và Dương Tử Mi.

Cô vốn nghĩ rằng Mẫn Cương cũng có tình cảm nhất định với mình. Nhưng không ngờ, Mẫn Cương thấy các dấu tay in rõ trên mặt cô như thế nhưng vẫn không nói gì mà chỉ chở Dương Tử Mi đi mất. Chuyện này khiến cô rất mất mặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.