Đi Ngược Chiều Gió Đến Bên Cạnh Em

Chương 11: Chương 11




“Không ngờ đó, chia tay không lâu mà cô đã có người đàn ông khác rồi à?”

Lạc Bộ Thiên với giọng điệu châm chọc đi đến chỗ Nhậm Nhã Lâm.

Cô ấy cũng không yếu thế mà lên tiếng phản bác khiến cho Lạc Bộ Thiên phải tức đến nghiến răng nghiến lợi.

“Anh cũng đâu có kém gì, chia tay không lâu đã lấy vợ rồi, nếu so sánh tôi với anh thì tôi còn phải học hỏi anh nhiều”

“Cô…….”

Lạc Bộ Thiên có động thái tiến tới liền bị Lục Thành ngăn lại.

“Anh Lạc, mong anh đừng quá kích động”

“Bênh cô ta à? Tôi nói cho anh biết, cô ta vẻ ngoài thế thôi nhưng vô cùng mưu tính, anh không lường được đâu”

Nhậm Nhã Lâm bên cạnh muốn lên tiếng thì bị Lục Thành ngăn lại.

“Tôi không cần biết cô ấy mưu tính thế nào? Tôi cũng không cần biết anh nghĩ sao về cô ấy, nhưng chỉ là cần là cô ấy thì tôi thấy mọi thứ đều tốt”

Lạc Bộ Thiên cười khinh miệt đáp trả.

“Tốt vậy sao? Cô ta cho anh cái gì mà anh lại bênh vực cô ta thế?”

Nhậm Nhã Lâm đã không còn nhịn được nữa liền nói.

“Lạc Bộ Thiên cho đến giờ phút này anh vẫn nghĩ là những gì mình nói là hay lắm sao? Tôi không biết Hàn Vân đã nói gì với anh nhưng tôi thật sự không quan tâm đến suy nghĩ của anh đâu anh đừng lo”

“Cô……”

“8 năm qua ở bên cạnh anh chính là điều tôi hối hận nhất, bản thân tôi có thể cam đoan không hề làm gì có lỗi với anh, nhưng anh tự nghĩ lại xem bản thân anh có làm gì có lỗi với tôi hay không? Âm thầm lặng lẽ bên cô ta hơn một năm, đến khi bị phát hiện lại quay ngược trách tôi, anh không cảm thấy anh rất kinh tởm à?”

“Tôi không hề có lỗi với cô, 8 năm hy sinh sao? Cô muốn bù đắp bao nhiêu? Tôi đền cho cô, người như cô cũng chẳng tốt lành gì, còn dám nói tôi”

Lục Thành thấy Lạc Bộ Thiên nói chuyện quá đáng nên mạnh dạng đan tay với Nhậm Nhã Lâm, bên cạnh mạnh dạng nói với anh ta.

“Đền bù thì không cần, cô ấy không có anh bên cạnh chính là hạnh phúc rồi……hay là như vậy đi, đợi đến khi chúng tôi kết hôn thì anh đến chung vui, vậy là được”

Nhậm Nhã Lâm nghe thấy lời này thì ngơ ngác, Lạc Bộ Thiên cũng không hề thua kém, sắc mặt anh ta thay đổi trông vô cùng buồn cười.

Đúng lúc đó Hàn Vân từ chỗ bạn bè đi đến.

“Nhã Lâm đó à? Đến rồi sao? Cảm ơn cậu hôm nay đã đến dự hôn lễ của chúng tôi, đây là ai vậy? Bạn trai cậu à?”

Nhậm Nhã Lâm lạnh nhạt đáp.

“Liên quan gì đến cô, lo chuyện mình chưa xong còn định lo chuyện của người khác à?”

“Tôi không hề có ý đó, chỉ là thấy lạ thôi, người như cậu cũng có người cần nữa à? Thấy hôm nay cậu đến đây không tốn ít công sức chuẩn bị đó, ngay cả trang sức cũng lựa chọn vô cùng kĩ càng đó”

Hàn Vân đưa tay định chạm vào trang sức trên người Nhậm Nhã Lâm thì bị Lục Thành cản lại.

“Đây là bộ trang sức kim cương Thiên thần biển cả, giá trị không nhỏ, mong cô đừng sờ bậy, tôi không thích quà tôi tặng bạn gái tôi bị những thứ dơ bẩn bám vào, không hay đâu”

Hàn Vân bị Lục Thành mắng đến mức tức không nói nên lời.

“Anh…..”

“Nhậm Nhã Lâm cô lựa chọn bạn trai thế nào vậy? Lại để anh ta dám ăn nói như vậy với vợ của tôi”.

||||| Truyện đề cử: Linh Vũ Thiên Hạ |||||

Nhậm Nhã Lâm cười đắc ý.

“Như thế nào hả? Dù có như thế nào thì cũng tốt hơn anh gấp trăm gấp ngàn lần”

Nhậm Nhã Lâm nói xong thì quay sang Hàn Vân bên cạnh.

“Bộ váy cưới trên người cô là thứ mà tôi từng ao ước, chú rể bên cạnh cô là người tôi từng yêu, nhưng bây giờ những thứ này tôi lại cảm thấy rất ghê tởm, tôi ở đây chúc cô và anh ta trăm năm hạnh phúc, mãi mãi đừng làm phiền tôi”

Nói xong Nhậm Nhã Lâm nắm tay Lục Thành rời khỏi đó, để lại Lạc Bộ Thiên và Hà Vân không thể phản bác chỉ có thể tức giận nhìn họ rời đi.

Ra đến ngoài Nhậm Nhã Lâm quay đầu nhìn lại tấm ảnh cưới của hai người họ thì lại không nhịn được mà rơi lệ.

Lục Thành thấy cô khóc thì chu đáo đưa khăn giấy cho cô ấy.

“Cầm lấy khăn giấy, ở đây đợi tôi”

Tối đó hai người họ cùng nhau uống rượu ở công viên, Lục Thành thấy Nhậm Nhã Lâm ăn mặc phong phanh thì liền cởi khoác ngoài ra khoác cho cô ấy.

“Cẩn thận cảm lạnh”

“Cảm ơn anh”

Lục Thành lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn Nhậm Nhã Lâm uống từng ngụm rượu to, nước mắt trên mí lại không ngừng tuông rơi.

“Cô vẫn còn vướng bận anh ta à?”

Nhậm Nhã Lâm nước mắt rưng rưng, cô ấy nhìn Lục Thành đôi môi ngập ngừng rất lâu rồi mới nói.

“Lúc tôi mới biết anh ta, tôi cảm thấy mọi chuyện rất tốt, cho dù tôi có trải qua chuyện như thế nào đều có anh ta bên cạnh, vị trí mà hiện tại Hàn Vân đang có là vị trí mà tôi từng mơ ước, cứ nghĩ sẽ có thể bình yên bên cạnh người mình yêu đến cuối đời, hóa ra mọi chuyện đều là ảo tưởng”

Nhậm Nhã Lâm cười khổ, liên tục uống rất nhiều rượu, Lục Thành biết không thể ngăn cản cô ấy nên chỉ có thể ngồi bên cạnh im lặng nhìn cô ấy.

Một lúc lâu sau Nhậm Nhã Lâm đã say, cô ấy đã không còn biết gì nữa mà chỉ liên tục mơ màng luyên thuyên với Lục Thành.

Còn Lục Thành lại nhẹ nhàng cõng cô ấy trên lưng trở về.

“Anh biết không…….bạn trai cũ của tôi hôm nay kết hôn rồi”

“Tôi biết”

“Tôi đã từng nói sẽ hạnh phúc hơn anh ta, thế mà bây giờ ngược lại người buồn bã lại là tôi……tôi không cam tâm”

Lục Thành im lặng lúc lâu thì chợt hỏi Nhậm Nhã Lâm.

“Nhậm Nhã Lâm”

“Hửm?”

“Chúng ta kết hôn đi”

“Kết hôn? Anh thật sự muốn kết hôn với tôi sao?”

“Ừm, thật sự là muốn kết hôn”

Nhậm Nhã Lâm trong lúc mơ màng không tỉnh táo mà đã vui vẻ nhận lời anh ấy.

“Vậy được, kết hôn, chúng ta sẽ kết hôn”

“Được”

Nói xong thì Nhậm Nhã Lâm cũng ngủ quên mất.

Tối đó Lục Thành đưa Nhậm Nhã Lâm về nhà mình, sau khi để cô ấy lên giường thì anh liền kéo chăn đắp cho cô rồi ra khỏi phòng.

Anh ấy ngồi trên sofa mệt mỏi thở dài, anh lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình.

“Sao vậy? Trễ vậy rồi mà còn tìm mẹ”

“Ngày mai con sẽ đưa Nhậm Nhã Lâm đi đăng kí kết hôn”

Lục phu nhân bên kia nghe thấy câu này thì bất ngờ.

“Con nói gì? Thật à? Con thật sự sẽ kết hôn với Tiểu Lâm sao?”

“Mẹ không muốn à? Chuyện con hứa với mẹ nhất định con sẽ làm được”

“Vậy thì tốt, ngày mai đăng kí kết hôn xong thì đưa con bé về ăn tối đó”

“Ngày mai con còn công việc”

“Vậy……ngày mai con đưa con bé qua cho mẹ, mẹ muốn nói chuyện với con bé”

“Phải xem cô ấy có đồng ý không đã”

“Mà nè, con thật sự đã nghĩ kĩ rồi chứ?”

“Mẹ nghi ngờ quyết định của con sao?”

“Không có, như vậy thì tốt, như vậy thì tốt…….”

Lục Thành tắt máy, anh ấy lúc này nhìn vào bức ảnh của ba mình trong điện thoại, thầm nghĩ.

( Ba, con làm vậy là đúng hay sai? Là con nợ mẹ cô ấy, cũng xem như con nợ cô ấy, con nhất định phải trả món nợ ân tình này cho cô ấy, ba sẽ ủng hộ con chứ?)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.