Dị Nhân Đại Náo Tu Tiên Giới

Chương 69: Chương 69: Liên lạc trong đêm




Mạc Thiên Cửu làm xong, không có suy nghĩ nhiều, khi về đến phủ đã gặp Trần Hảo trước cổng, hình như cố ý chờ hắn.

Thấy hắn, Trần Hảo vội kéo tay lại nhỏ giọng:

“Sư tôn trở về, sắc mặt rất không vui.”

“Là chuyện gì?” hắn hỏi.

“Khả năng là chuyện ngựa sắt của ngươi tông chết người.”

Mạc Thiên Cửu nhíu mày không tin, chuyện nhỏ như vậy, không thể khiến Diệp Hồng Vân chú ý, nói chi là tức giận.

“Ngươi mau vào trong đi, sư tôn đang chờ ngươi. Cẩn thận ăn nói.” Trần Hảo nhắc nhở.

Mạc Thiên Cửu gật đầu đến chỗ Diệp Hồng Vân.

Khi tới nơi, hắn thấy Diệp Hồng Vân giống như đang quở trách Thượng Uyển và Hạ Uyển.

“Ta đã dặn các ngươi bao nhiêu lần rồi, hạn chế ra ngoài, không được gây chuyện.”

“Các ngươi có biết đám quan kia lợi dụng chuyện này tiến cung gặp bệ hạ, xàm tấu trên trời dưới đất. Nói tên kia là cựu chiến binh có công với đất nước, bệ hạ mà bỏ qua chuyện này sẽ làm rét lạnh lòng quân. Nói ta dung túng đồ đệ, có ý lật đổ quân đội. Ép bệ hạ phải trọng phạt phủ quốc sư.”

Thượng Uyển và Hạ Uyển cúi gằm mặt không dám nói một lời.

“Sư tôn!” Mạc Thiên Cửu bước vào, chắp tay hành lễ.

Diệp Hồng Vân liếc nhìn hắn lạnh giọng:

“Ngươi có biết đã phạm trọng tội?”

Mạc Thiên Cửu vội quỳ sụp xuống, làm ra vẻ sợ hãi, lo lắng, hỏi:

“Đệ tử biết tội! xin sư tôn tha thứ.”

“Biết tội? vậy nói xem tội ngươi là gì?” Diệp Hồng Vân nâng chén trà, giọng sắc lạnh hỏi.

“Đệ tử… đệ tử…” hắn lắp bắp. “Đệ tử đã để hai vị sư tỷ cưỡi ngựa sắt ra ngoài, mà con ngựa sắt vẫn chưa hoàn thiện…”

“Và…”

“Để cho con ngựa tông chết người…”

“Và…”

Và? và cái gì nữa? mắt hắn đảo liên tục, vắt óc suy nghĩ nhưng không tài nào nghĩ ra được.

“Hừ! ta thấy ngươi không hề biết tội!” Diệp Hồng Vân hừ lạnh, sắc mặt dữ tợn, uy áp tỏa ra.

Mạc Thiên Cửu cảm thấy có một ngọn núi vô hình đè trên lưng, trán toát mồ hôi, lần này là toát mồ hôi thật không phải đóng kịch.

“Ngươi dám mạo phạm bề trên!” Diệp Hồng Vân gầm lên. “Có phải sau này đủ lông đủ cánh rồi đến ta cũng dám ra tay.”

Thì ra là vậy! Diệp Hồng Vân giận không vì con ngựa tông chết người mà vì hắn đã tát Thượng Uyển và Hạ Uyển.

Hắn bây giờ biết phạm thượng chính là điểm mấu chốt của Diệp Hồng Vân, vậy mà trước đó hắn cho rằng tội giết người lớn hơn tội phạm thượng. Xem ra hắn suy nghĩ quá… bình thường rồi!

Ở Trái Đất ta là người xấu nhưng ở thế giới này ta giống như là… người tốt!

“Đệ tử biết sai… đệ tử biết sai…” hắn liên tục dập đầu, mỗi cái đều phát ra tiếng bịch bịch chạm đất, đến nỗi máu tóe đầy sàn.

Diệp Hồng Vân ánh mắt lạnh băng, từ trên cao nhìn xuống, không chút thương cảm, cứ để cho hắn đập đầu. Mãi một lúc sau mới nói:

“Được rồi!”

Mạc Thiên Cửu vẫn cắm đầu sát đất, không dám ngẩng lên.

“Ngươi nên tập trung vào tu luyện, thực lực mới là căn bản của tu sĩ. Luyện khôi cũng chỉ là hỗ trợ mà thôi.” Diệp Hồng Vân nhẹ giọng xuống.

“Vâng! cẩn tuân sư tôn mệnh lệnh.”

“Đứng lên đi, ta muốn xem ngươi tiến bộ đến đâu rồi.”

Mạc Thiên Cửu mặt căng như dây đàn, Diệp Hồng Vân muốn kiểm tra ta nhưng ta không có chút tu vi nào. Làm sao đây?

Hắn đứng lên, thân hình nghiêng trái nghiêng phải, sắc mặt tái nhợt, môi trắng bệch, mặt đầy máu.

Diệp Hồng Vân nhíu mày.

“Được rồi, ngươi tạm thời về nghỉ ngơi, ngày mai lại kiểm tra.”

“Vâng! sư tôn.” hắn yếu ớt trả lời, sau đó quay đầu về phòng, lúc ra ngoài còn phải vịn cánh cửa.

“Các ngươi cũng về đi, trong ba tháng không được ra ngoài.” Diệp Hồng Vân nhìn hai đứa nhỏ nói.

“Vâng! sư tôn.” Thượng Uyển và Hạ Uyển chắp tay hành lễ.



Trở về phòng, Mạc Thiên Cửu lo sốt vó.

Phải làm sao đây? phải làm sao đây?

Ngày mai bị kiểm tra rồi, làm không khéo ta sẽ bị lộ.

Hắn đi vòng quanh trong sân, nắm tay không ngừng đấm vào lòng bàn tay.

Chợt hắn nghĩ đến một người: La Y, “chủ nhân” của hắn.

Hắn lập tức lấy ra nhện nhỏ, bắt liên lạc với La Y.

Chờ đợi vài phút lập tức có tín hiệu đáp lại.

“Chủ nhân tôn kính xinh đẹp, thông minh, trí dũng song toàn của ta.” Mạc Thiên Cửu làm lễ.

Bên kia sau vài giây đứng hình thì lên tiếng:

“Khục khục… được rồi, mặc dù biết ngươi nói sự thật nhưng ta là yêu khiêm tốn, những lời này lần sau đừng nói nữa.”

“Vâng! chủ nhân xinh đẹp, khiêm tốn của ta.”

“Đã nói là không được nói nữa mà.”

“Xin lỗi chủ nhân, lý trí ta nói không được, nhưng linh hồn ta không thể không ca ngợi sự vĩ đại của ngài. Ta không thể lừa dối con tim mình được.”

La Y nghe xong đỏ cả mặt, tên nô tài này thật biết nói chuyện.

“Ngươi liên lạc, vừa hay ta cũng có chuyện muốn hỏi ngươi.”

“Xin chủ nhân cứ hỏi.”

“Mấy ngày trước ta phát hiện có một đoàn Phật tăng từ phương tây đến Đại Trịnh, ngươi có biết là chuyện gì.”

Thì ra là hỏi chuyện này.

Mạc Thiên Cửu nhanh chóng sơ lược lại chuyện Khổ Bi khiêu chiến Diệp Hồng Vân, trong đó bỏ qua chuyện hắn cùng Nhất Hạnh luận đạo, hắn muốn ẩn mình để La Y hiểu mình càng ít càng tốt.

La Y nghe xong ngạc nhiên:

“Không thể nào chỉ có bằng đấy tăng nhân.”

“Ý chủ nhân là sao?” hắn cũng ngạc nhiên không kém.

“Mặc dù không thể tới gần, nhưng theo như mấy đứa con của ta báo lại, số lượng tăng nhân có thể lên tới trăm người, mà người nào cũng Phật pháp cao minh, Khổ Bi cũng không phải mạnh nhất trong số họ.”

“Vậy bọn họ đâu rồi?” hắn lên tiếng hỏi.

“Không biết! lúc tới gần biên giới Đại Trịnh thì bọn họ giống như bốc hơi. Ta cũng đang muốn hỏi ngươi.” La Y nói.

Hắn rơi vào trầm mặc, xem ra tây phương Phật tăng đến đây không đơn giản chỉ vì chức vị quốc sư. Bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì?

“Mà khoan đã! ngươi vừa hỏi ta sao? ai cho ngươi cái quyền đấy.” La Y quát lên.

Mạc Thiên Cửu cười khổ, cô nàng này thích chơi trò chủ nhân - nô lệ, sơ ý quá.

“Chủ nhân tôn kính, xin đừng hiểu lầm, thuộc hạ hỏi như vậy là để cung cấp thông tin hữu ích cho chủ nhân, tránh những thông tin chủ nhân đã biết rồi, làm mất thời gian của chủ nhân.”

Nghe lời giải thích, La Y gật đầu tạm bỏ qua.

“Vậy ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Mạc Thiên Cửu kể lại chuyện Diệp Hồng Vân muốn kiểm tra hắn, lo lắng không vượt qua được.

“Chủ nhân, không biết có cách nào ngụy tạo tu vi cao một chút để Diệp Hồng Vân tin tưởng thuộc hạ hơn.”

La Y gật đầu, tạm thời tin.

“Được rồi, ta sẽ dạy ngươi cách để Khiển Ty Trùng bộc phát linh lực nhưng cũng chỉ được mười hơi thở, linh lực cao nhất đạt tới Luyện Khí bảy tầng. Còn vận dụng làm sao qua mặt được Diệp Hồng Vân thì phải dựa vào trí thông minh của ngươi rồi.”

“Đa tạ chủ nhân.” hắn mừng rỡ nói.

Nàng sau đó hướng dẫn cách làm cho hắn.

Kết thúc, Mạc Thiên Cửu muốn ngắt liên lạc thì La Y lên tiếng nhắc nhở.

“Diệp Hồng Vân không bình thường, ngươi phải hết sức đề phòng ả ta.”

Hắn nhíu mày, hỏi lại:

“Ý chủ nhân là gì?”

“Theo như ngươi nói Diệp Hồng Vân là người Xiển Giáo, ta từ tổng bộ biết được Xiển Giáo là giáo phái của người Bộ, địa bàn bọn họ nằm rất xa nơi đây nếu không phải yêu tộc trải dài thiên hạ, chỉ sợ cũng khó tìm ra thông tin Xiển Giáo.

Xiển Giáo thờ Thần Trụ Trời. Theo truyền thuyết của bọn họ, Thần Trụ Trời khai thiên tích địa tạo ra trời và đất, sau đó kiệt sức chết đi, thân thể hóa thành ngũ hành vạn vật, thần thức tiêu diêu vũ trụ.

Bởi vậy bọn họ có quan niệm muốn giao tiếp với thần, cần phải có tinh hoa ngũ hành làm vật môi giới.

Ta không biết có liên quan gì đến ngươi không nhưng ngươi là kim linh căn, một trong ngũ hành, phải cẩn thận.”

Nói xong nàng cắt liên lạc.

Mạc Thiên Cửu nghe mà rùng mình, không phải chứ!



Đêm tại Thanh Long Tự.

Tại gian phòng phía tây, nơi Khổ Bi ở lại, xuất hiện ba người choàng áo đen che kín mặt. Bọn họ đối với Khổ Bi cung kính chào.

“Đại sư, tu vi hắn thế nào?”

“Hằng Viễn thử qua, nói lực lượng hắn tương đương Luyện Khí sáu tầng, nhưng hẳn là còn mạnh hơn.” Khổ Bi đáp.

Thì ra chuyện tại nhà tang lễ không đơn thuần nóng giận ra tay, có âm mưu cả.

“Tu vi này đã gần với tiêu chuẩn.” một tên nói.

“Đúng vậy! theo như những trường hợp trước đó thì đúng là rất gần.” một tên khác nói.

Bốn người bọn họ rơi vào trầm mặc, xem ra thời gian đã không còn nhiều.

“Bệ hạ có động tĩnh gì không?” Khổ Bi hỏi.

“Không có! hoàng huynh hành sự rất kín kẽ. Ta thậm chí nghi ngờ, gián điệp ta cài bên hoàng huynh đã sớm bị phát hiện, hoàng huynh là đang diễn cho chúng ta xem.”

“Bệ hạ mặc dù trầm mê trường sinh, nhưng không thể phủ nhận trí tuệ quyền mưu đều là nhất lưu.”

Bọn họ khẽ gật đầu. Thái Đức nếu không đáng sợ đã không mất công bọn họ liên hợp với nhau.

“Cũng may là có đại sư chúng ta mới biết được hắn tu vi, sớm làm ra chuẩn bị.” một tên khác nói.

“A Di Đà Phật! hổ thẹn. Thật sự bần tăng cũng không muốn để lại ấn ký trên chuỗi Phật châu theo dõi Mạc thí chủ.” Khổ Bi chắp tay nói.

Thì ra Mạc Thiên Cửu luôn bị Khổ Bi theo dõi.

“Đại sư vất vả. Chuyện này thành công, con dân Đại Trịnh sẽ không quên ơn ngài.” ba người áo đen chắp tay nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.