Dị Thế Tà Quân

Chương 18: Q.2 - Chương 18: Mối hận khắc cốt ghi tâm




Hàn Yên Dao trước khi rời đi đã từng nói với Quân Vô Ý rằng chỉ cần Quân Vô Ý có thể đạt tới cảnh giới chí tôn Thần Huyền thì chuyện tình cảm hai người sẽ có nhiều hi vọng. Tuy nhiên, Quân Vô Ý mặc dù là kỳ tài ngút trời, nhưng tu vi vẫn chỉ là trung cấp Kim Huyền. Nếu so với Thần Huyền cảnh giới thì thật sự là quá xa xôi, nói không may có lẽ là không bao giờ đạt tới được cảnh giới đó.

Tuy nhiên, hai năm sau đó, Quân gia tại Thiên Hương Quốc gặp phải đại kiếp nạn. Hai huynh trưởng của Quân Vô Ý là Quân Vô Hối, Quân Vô Mộng không biết lý do tại sao đều chết trận một cách không minh bạch. Thêm vào đó, trong một lần chinh chiến sau đó, Quân Vô Ý đã cầm chắc chiến thắng trong tay, cuối cùng lại bị người khác ra tay ám toán, toàn quân đại bại, đến bản thân cũng trở thành một người tàn phế.

Năm xưa, Mộ Tuyết Đồng này cũng là một trong những người tùy tùng đi theo Hàn Yên Dao ra ngoài, cũng là người duy nhất ngoài Hàn Yên Dao trong Phong Tuyết Ngân Thành không ghen ghét Quân Vô Ý. Hai người năm xưa không khác chi là huynh đệ ruột thịt.

Sau này, vì mặc cảm thân thể tàn tật, Quân Vô Ý mất hết hi vọng, biết mình và người kia đến cuối đời cũng sẽ không còn cơ hội bên nhau nữa. Thời gian trôi như tên bắn, nháy mắt thì mười năm đã trôi qua, Quân Vô Ý nghĩ chỉ trong giấc mơ mới có thể tương phùng, không ngờ đến ngày hôm nay lại nhận được tin tức của Hàn Yên Dao.

Vào giờ khắc này, trong lòng Quân Vô Ý quả thực giống như bão táp mưa sa cuốn tới.

Quân Mạc Tà chỉ lẳng lặng mà đứng nghe chứ không nói gì. Hắn hiểu rõ Quân Vô Ý là đang nói cho chính bản thân mình nghe chứ không phải thực sự nói cho hắn nghe. Những chuyện này, tam thúc đã chôn chặt trong lòng từ lâu lắm rồi, đến hôm nay, khi nghe được tin tức của người xưa, trong lòng vô cùng kích động, làm cho chuyện xưa cứ như muốn tuôn trào.

Tam thúc của hắn hơn nay thật ra chỉ muốn nói hết ra cho nhẹ lòng, chứ không phải nói cho một ai nghe cả, mà nghe xong hiểu hay không hiểu tam thúc cũng không quan tâm.

Bây giờ, cho dù trước mặt Quân Vô Ý là một tảng đá thì thúc cũng tiếp tục nói hết chuyện trong lòng ra.

Dù sao, mười năm nay, gánh nặng trong lòng của Quân Vô Ý thật sự là quá lớn.

Kí ức xưa phủ đầy bụi, chôn chặt trong lòng Quân Vô Ý như ngọn núi lớn đè nặng trong tâm khảm cuối cùng cũng được Quân Vô Ý nói ra, thời gian cứ chầm chậm trôi…

“Đến cuối cùng, Quân gia không bao giờ lấy lại được phong quang khi xưa. Sau khi đại ca và nhị ca bỏ mình trận mạc, ta cũng hoài nghi do PhongTuyết Ngân Thành âm thầm ra tay trong bóng tối. Tuy nhiên, khi đó võ công ta thấp kém, trong khi đó chuyện tình của Phong Tuyết Ngân Thành lại vô cùng bí ẩn nên cuối cùng ta vẫn không điều tra được gì.

Cuối cùng, cũng đến phiên ta gặp tai nạn, khi đó, ta cùng địch quân của Vũ Đường đế quốc chiến đấu, ta chiếm ưu thế hoàn toàn, chỉ còn thiếu một bước nhỏ nữa là toàn quân đại thắng. Tuy nhiên, cũng giống đại ca và nhị ca, lúc đó, trong quân của Vũ Đường đế quốc bỗng nhiên xuất hiện một số tuyệt đỉnh cao thủ, tu vi huyền khí cực cao. Bọn họ xuất lĩnh một đám kỵ binh tấn công chúng ta, làm chúng ta toàn quân đại loạn!”

“Sau đó, đám người này đánh thẳng vào trung quân của ta, ai trong số đó đều đạt cảnh giới Thiên Huyền đỉnh cấp. Ta còn nhớ rõ khi đó, Trần Nhị mặt rỗ cố gắng quát to: “ Tam tướng quân! Chạy nhanh đi! Chạy nhanh” Ta còn thấy rõ máu của hắn phun trào đỏ thẫm trong sắc xanh của huyền khí.

Rồi Kiều Mãnh, Đoạn Thất Lang, tiểu cà lăm, tất cả bọn họ đều che chắn trước mặt ta, liều mạng bảo vệ cho ta. Trước khi bị giết chết, trong mắt mỗi một người đều cố gắng hướng về phía ta như muốn nói “ Chạy nhanh đi tướng quân!”. Nhất là Kiều Mãnh, trước khi hắn chết còn cố gắng ôm chân một người, toàn bộ xương đầu bị đánh nát, miệng vừa phun máu vừa quát ta mau chạy đi!”

Trong khoảnh khắc đó, ta như chìm vào trong một cơn ác mộng khủng bố. Máu bọn hắn bắn tung tóe trên mặt ta, đó chính là máu huynh đệ của ta!”

Quân Vô Ý đau khổ cúi đầu, mặt nhăn nhó đau khổ. Khi nói tới lúc Trần Nhị mặt rỗ trước khi chết ráng quát hai câu, thanh âm của Quân Vô Ý giống như hét lên, nhưng sau đó lại trầm xuống, như nỉ non, thanh âm run rẩy… Khi nói xong, thúc không tự chủ đưa tay cố gắng vuốt mạnh khuôn mặt mình, giống như muốn dùng tay xoá đi đoạn kí ức máu của các chiến hữu bắn tung toé lên người mình để giúp mình chạy thoát.

"Nhưng ta lúc đó đã điên rồi, những người này đều là huynh đệ thủ túc của ta, cùng ta lớn lên, chúng ta không biết bao nhiêu lần cùng nhau uống rượu, ca hát, săn bắn, còn cùng nhau chinh chiến sa trường giết địch. Vậy mà chỉ trong tích tắc, tất cả đều bỏ mạng trước mắt ta!”

“ Bọn họ chết sạch, ngay trước mắt ta, huynh đệ của ta, anh emcủa ta, một người cũng không còn !!!” Quân Vô Ý hét to lên, như uất hận đã lâu, đầu ngẩng cao, hai mắt nhắm chặt, hai giọt nước mắt âm thầm chảy xuống”

“ Vì ta! Chính vì ta mà bọn họ phải chết!”

"Ta muốn liều mạng, ta muốn giết sạch! Giết sạch bọn chúng! Giết!" Quân Vô Ý hét lên phẫn hận, nhưng sau đó lại vô lực gục xuống: "Khi đó, công lực của ta quá yếu, thực sự là rất yếu,bọn chúng tùy tiện cử ra một người đã chế trụ được ta, sau đó chúng đầu độc ta, lại hủy đi huyền khí trong đan điền của ta, phong bế kinh mạch nửa thân dưới của ta! Ta một tiếng rên cũng không phát ra, ta chỉ nhìn chằm chằm bọn chúng, nhìn không chớp mắt. Tuy bọn chúng tên nào cũng mang mặt nạ, nhưng ta chắc chắn với ta, chỉ cần bọn chúng xuất hiện trước mắt ta, ta lập tức có thể nhận ra!"

“ Lúc đó, ta đã biết bọn chúng chính là người của Phong Tuyết Ngân Thành! Người đến từ nơi quỷ quái đó, ai cũng mang một loại hàn khí ác ma! Ta luôn nhớ rõ, thời khắc bọn chúng hành hạ ta, tên nào cũng đắc chí cười to thỏa mãn” Hai mắt Quân Vô Ý lúc này đã trở nên đỏ bừng.

“ Chính vì vậy, từ lúc đó, ta bị như bây giờ, muốn đứng lên cũng không được, cừu hận chỉ biết chôn sâu trong lòng, cũng không có dũng khí nói cho ai biết. Mặc dù Phong Tuyết Ngân Thành có cường đại bao nhiêu đi nữa, nếu ông nội của con mà biết, chắc chắn cũng sẽ không nhẫn nhịn. Tuy nhiên, ta biết dù cho có thêm một trăm Quân gia cũng không phải là đối thủ của Phong Tuyết Ngân Thành. Nếu cứ miễn cưỡng hành động, chính là bắt các huynh đệ đi chịu chết, đến ngay cả Quân gia cũng sẽ bị diệt vong.”

“ Hai vị ca ca của ta vì chuyện của ta mà chết, còn ta lại cứ mặt dày mà sống khoẻ mạnh; các huynh đệ của ta vì cứu ta mà chết sạch không còn một ai, còn ta lại ở đây sống một cách khuất nhục” Quân Vô Ý khuôn mặt đẫm lệ bi thảm cười nói: “Lại thêm sau này, hai đứa cháu của ta cũng vì chuyện của ta mà táng thân, ta lại vẫn không chết. Mạc Tà, con nói đi, tam thúc phải chăng là một thứ vô dụng, một thứ phế vật?”

Quân Vô Ý cười bi thảm, ngực phập phồng kịch liệt như muốn vỡ ra. Lúc này, bao nhiêu cừu hận sâu như biển giống như một lỗ hổng trên một con đê, tuôn trào ra mãng liệt.

Quân Mạc Tà chỉ lẳng lặng mà nghe, thần sắc vô cùng bình tĩnh. Khi hắn nghe câu nói của Quân Vô Ý mới trầm tư trả lời: “Trong tình huống này, con nghĩ muốn chết thì quá dễ dàng, sống mới thực sự khó khăn. Tuy nhiên, chết là hành động của một kẻ nhu nhược, sống được với đả kích cừu hận như thế này, mới thực sự là một dũng sĩ.”

“ Chết là giải quyết mọi chuyện, nhưng sống, sự chịu đựng là vô cùng thống khổ. Tam thúc có thể sống đến lúc này mà không điên, quả thực là rất kiên cường”

Quân Vô Ý cười thảm: "Ai nói rằng ta không muốn chết? Ta thực sự rất muốn chết! Nhưng ta không thể chết, ngàn vạn lần không thể chết! Mạc Tà, ông nội của con có ba người con, lại chết mất hai người! Nếu ta cũng chết đi, ông nội ngươi chắc chắn không chịu đựng nỗi. Đến lúc đó, Quân gia cũng kết thúc.”

Quân Mạc Tà im lặng

Những việc này đã chôn sâu trong tim Quân Vô Ý từ rất lâu Tuy nhiên hôm nay vì thấy lại cố nhân, một người là bằng hữu, một người là kẻ thù, làm cho bao nhiêu hồi ức như tuôn trào, thêm vào đó lại nhận được tín vật của người yêu làm cho tâm thần thúc rung động gấp mấy lần. Thêm vào đó, thân thể của thúc vừa mới hồi phục, chính là thời điểm tâm tình dễ kích động nhất, nên hôm nay thúc mới nói ra nhiều chuyện như vậy.

“Những năm gần đây, mỗi khi ta nhắm mắt lại, ta đều nhìn thấy hai vị ca ca chất vấn ta: Vô Ý, tại sao đệ không báo thù cho chúng ta? Nhắm mắt lại, ta thấy các huynh đệ của ta cả người đầy máu tươi hỏi ta: Tam tướng quân, hãy báo thù cho chúng ta, hãy báo thù!" Quân Vô Ý hai tay nắm chặt, sắc mặt vô cùng dữ tợn, cả người căng ra như cung đã lên dây, máu tươi chầm chậm chảy ra từ hai tay.

“Dù cho là ở trong mơ, ta cũng có thể cảm giác được máu của các huynh đệ đang tuôn ra không ngừng trước mắt ta." Quân Vô Ý cuối đầu, hai tay che mặt, vai run rẩy không ngừng.

Quân Mạc Tà hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm. Hắn đột nhiên cảm giác được máu trong toàn thân như sôi lên, sát khí đang ngủ đông của hắn như núi lửa sắp phun trào.

Hắn cười lạnh lùng : “Phong Tuyết Ngân Thành sao? Tiêu gia sao? Rất tốt. Các ngươi ỷ mình có thực lực muốn làm gì thì làm sao? Ha ha ha, ta tạm thời lấy các ngươi thành mục tiêu của ta. Ta đã tiến tới thế giới này, ngọn núi nào chắn trước mắt ta, ta sẽ không ngần ngại đạp nát nó”

“ Bây giờ ta đã là Quân Mạc Tà, vậy thì tất cả vinh quang và sỉ nhục của Quân gia sẽ do ta gánh vác… Tiêu gia của Phong Tuyết Ngân Thành? Hừ, vài năm sau, Tà Quân ta sẽ làm cho Tiêu gia các ngươi đến con chuột cũng không thể sống sót.”

Phía xa xa, Quân Chiến Thiên buồn bả đứng nhìn đứa con độc nhất và đứa cháu độc nhất. Trong lòng Quân lão gia tử cả trăm cảm xúc lẫn lộn.

Haiz, lão Tam à, nỗi khổ trong lòng con chẳng lẽ người cha này ngây thơ không biết gì sao? Ta chẳng lẽ không muốn báo thù Tiêu gia của Phong Tuyết Ngân Thành hay sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ cần ngươi không nói ra là có thể dấu diếm ta được hay sao? Những năm gần đây, trong tim ta lúc nào mà không nghĩ tới mối huyết hải thâm cừu này,

Nhưng sau lưng ta còn có Quân gia, còn có vô số tôn tử, cả vạn người tùy tùng. Nếu Quân gia nóng nảy mà hành động theo cảm tính, Quân gia bị tiêu diệt là thứ yếu, quan trọng là kẻ thù chính trị trong triều sẽ đem toàn bộ phe phái của Quân gia nhổ tận gốc, đây chính là cảnh máu chảy thành sông mà ta không muốn thấy.

Lẳng lặng đứng một hồi, Quân lão gia tử vô thanh vô tức tiêu thất trong tiếng gió đêm.

Chỉ còn lại có hai thúc cháu, người ngồi người đứng trong gió đêm. Yên lặng nghe tiếng gió nức nở như khóc như than.

Cơn gió cuối thu hiu quạnh tung bay trên trời đêm Thiên Hương Thành.

Mùa thu dần dần trôi qua!

Thiên Hương Thành tĩnh lặng đón gió thu, nhưng bên trong lại là sóng ngầm rung chuyển mãnh liệt… Mỗi ngày có ít nhất một trăm con chim đưa thư tung cánh bay khắp bầu trời đêm, vẽ ra một bức tranh thật đẹp trên trời.

Thêm vào đó, vô số cao cấp huyền giả đột nhiên chấm dứt việc bế quan tu luyện, rời khỏi nơi tu luyện mà tiến đến khắp hang cùng ngõ hẹp của Thiên Hương Thành, cố gắng thu thập tất cả tin tức lớn nhỏ, chú ý tất cà các hành động khác thường. Giống như một bổ đầu tận tâm với công việc, chăm chú quan sát mọi động tĩnh trong bầu không khí âm u của kinh thành.

Hơn nữa, trên toàn bộ đại lục, chỉ trong vòng vài ngày, vô số người nhận được tin tức đều trở nên kích động, chỉ hận không thể lập tức xuất hiện ở Thiên Hương Thành.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.