Dị Thế Tà Quân

Chương 5: Q.2 - Chương 5: Ngọc san hô và Lý thái sư




Chậm rãi cúi đầu nhìn xuống đôi chân mình, thong thả bước vài bước, cảm giác thật thoải mái, đột nhiên Quân Vô Ý bật cười ha ha! Đúng hắn đang cười nhưng trên mặt đã giàn dụa nước mắt. Một thiết huyết nam nhi năm nào nổi danh Thiên Hương quốc, một vị tướng quân hô mưa gọi gió, kể cả khi bị ám toán cũng ko rơi một giọt lệ, thế nhưng sau mười năm, khôi phục lại đôi chân, lệ anh hùng cứ thế mà tuôn rơi!

Hai mắt đẫm lệ, lúc ngẩng lên đã thấy phụ thân và thằng cháu đang đứng trước mặt mỉm cười nhìn mình, ánh mắt tràn đầy ấm áp. Quân Vô Ý trở lên kích động, bước nhanh về phía trước hai bước, đột nhiên "bịch" một tiếng quỳ xuống: "Hài nhi bất tài thỉnh an phụ thân đại nhân!" Mười năm rồi, đã mười năm hắn ko thể làm một lần đại lễ với phụ thân mình như vậy!

Quân Chiến Thiên cả người run rẩy, giọng nới cũng ngẹn ngào: "Con trai của ta. . . Đứng lên..mau...mau đứng lên."

"Mạc Tà!" Quân Vô Ý lập tức đứng lên, ánh mắt tràn đày cảm kích nhìn sang bên Quân Mạc Tà: "Một mạng này của Tam thúc, chính là tiểu tử ngươi cứu về. . ."

Không kịp nói hết câu, Quân Mạc Tà đã mỉm cười lên tiếng cắt ngang: "Tam thúc, sao lại nói như vậy, thúc phải vui vẻ lên chứ, hơn nữa, là chú cháu ruột với nhau cần gì nói những lời như vậy, đã là người một nhà sao phải câu lệ tiểu tiết, khách sáo gì, thúc đừng có tạ ơn cháu? Không cẩn thận cháu tổn thọ bây giờ."

Quân Vô Ý nghe vậy cũng cười sảng khoái, chăm chăm nhìn cháu của mình, hiện tại, hắn tự thề với lòng mình: "Ta đã có thể đứng lên trở lại thì từ nay mọi việc của Quân gia sẽ do ta lo liệu!"

"Quân Vô Ý ta sau mười năm tàn tật một lần nữa bảo kiếm lại được tuốt ra khỏi vỏ, nhưng lần này không vì xã tắc, không vì lê dân! Mà chỉ vì Quân gia, chỉ vì.... Mạc Tà!"

"Tam thúc..... " Quân Mạc Tà bỗng dưng hắc hắc cười nói, trông vô cùng quỷ dị, ko tử tế tẹo nào. Hai người kia thấy vậy cũng ko hiểu là có chuyện gì xảy ra.

"Tam thúc, tuy "vốn liếng" của thúc cũng ko tệ, nhưng. . ." Quân Mạc Tà cười đến gập cả người lại: "Trông thật hùng dũng, oai vệ, uy phong lẫm lẫm a... Tuy gia gia rất khoái nhìn thấy thế, nhưng cháu thấy xấu hổ quá. Thúc nghĩ coi có nên che nó lại hay ko, ha ha ha . . ."

Quân Mạc Tà hai mắt hấp háy ra vẻ liếc liếc vào "tiểu huynh đệ" của Quân Vô Ý, chẳng là từ khi bắt đầu giải độc đến giờ Quân Vô Ý trên người ko có mảnh vải che thân, hơn nữa lúc thành công do quá vui mừng nên cũng chẳng có cố kị hay để ý gì, hiên ngang mà đứng, ko có nhận ra tình trạng trần như nhộng của mình. Cho nên cho tới lúc Quân Mạc Tà trêu trọc toàn bộ vẫn như thế đứng rung đùi rung chân đắc ý ko thôi.

Ờ nhỉ, mười năm ko có dùng qua ko biết hàng họ thế nào nhẩy?

Được tôn tử nhắc khéo, Quân lão gia tử cũng vân vê râu mép, chuyển mắt nhìn xuống "long thương" hoành tráng của con trai cười ha hả.

Quân Vô Ý khuôn mặt thoáng chốc đỏ như gấc, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên tiểu tử thúi, ngươi cứ chờ đấy! Một lát ta quay lại thu thập ngươi!" "Xoát một tiếng cả người biến mất ko thấy đâu, hiện trường còn lại chỉ có hai ông cháu cũng chẳng cố kị gì thoải mái ôm bụng cười ngặt ngẽo . . .

Một lát sau, Quân Vô Ý một thân thanh y quay trở lại, hai tay xoa xoa vào nhau nói: "Tiểu tử, có gan đừng chạy."

Nghe hăm dọa như vậy, Quân Mạc Tà kêu thảm một tiếng: "Cứu mạng, cứu mạng a...... ta sẽ không muốn đánh nhau . . ." Tuy hắn chủ động bỏ chạy trước, nhưng bây giờ tốc độ của hắn sao có thể so được với Quân Vô Ý - Thiên Huyền cao thủ sơ giai, cho nên hai mông đít liên tục bị đánh cho nở hoa.....

Quân Mạc Tà vừa chạy vừa van xin, nhưng Quân Vô Y hoàn toàn không để ý tới, vẫn đánh liên tục ko trượt phát nào. Không còn cách nào khác, Quân Mạc Tà tăng tốc nhanh nhẹn trốn ra sau lưng Quân lão gia tử, bám vào hai tay áo tránh né không ngừng, Quân Vô Ý rên hừ hừ quát tháo liên tục, vẫn ko có buông tha.

Ngay cả Quân lão gia tử - Thiên huyền trung giai cao thủ cũng bị hai người này quay một hồi làm cho choáng váng cả đầu óc, tuy nhiên lão lại vô cùng vui vẻ, miệng cười ko ngậm lại được, khoảnh khắc vui vẻ thế này, âm thanh cười đùa như vậy, đã bao nhiêu năm rồi mới lại được thấy . . .

Bỗng dưng thấy sáu tên đại hán đang định đem thiết bồn đổ di, bất chấp đang bị đánh Quân Mạc Tà liền hét lớn: "Dừng lại! Để đó cho ta, thứ này ko thể đụng đến...!"

Thấy thế Quân lão gia tử và Quân Vô Ý vô cùng kinh ngạc. Không khí đang vô cùng vui vẻ, bao nhiêu buồn phiền bấy lâu đều tan biến, một nhà ba người vẻ mặt đều rạng rỡ.

"Cái này còn nhiều chỗ để dùng, tại sao chưa có lệnh mà đã tùy tiện mang đi hả? Để đó cho ta!" Quân Mạc Tà nhanh chóng đuổi mấy tên đại hán ra ngoài, sau đó quay trở lại bên cạnh thiết bồn, từ bên cạnh lấy ra một chiếc túi da, rót vào bên trong thiết bồn một loại chất lỏng lạ mắt. Trong nháy mắt giống như dầu mỡ sôi đổ vào trong nước lạnh, âm thanh tí tách trong thiết oa vang lên ko ngừng.

Ngược lại, Quân Mạc Tà cấp tốc lui lại, chỉ thấy hắc thủy bên trong thiết oa bắn tung téo trên mặt đất, bất cứ chỗ nào bị nó rơi xuống đều trở thành đen thui!

Quân Vô Ý và Quân lão gia tử đều trơn mắt há mồm: "Kịch độc như thế này, quá là kinh khủng, thật sự ... ác độc!

"Cái thứ ngươi vừa đổ vào, nó là cái gì thế? Sao lại bá đạo như vậy?" Quân lão gia tử bày tỏ thái độ ham học hỏi, bất chấp người đó là thằng cháu của mình, lão gia tử cũng đã nhìn ra, đứa cháu này trên người còn có rất nhiều điều bí ẩn, mọi chuyện đều ko thể dùng lẽ thường mà giải thích hết được.

"Chẳng có gì, đó là nọc độc của rắn, hơi nhiều loại một chút thôi ", Quân Mạc Tà cười tủm tỉm nói: "Ở đây tổng cộng có mười ba loại nọc độc rắn." Nói xong, lại chỉ tay vào thiết oa nói: "Gia gia, tam thúc, các người xem, trong đó là sáu loại kịch độc, bất quá trước đây là tương sinh tương khắc, cho nên trơ thành trung hòa ko có nguy hiểm gì. Tuy nhiên khi thêm nọc rắn độc vào thì hoàn toàn ngược lại, tất cả độc tính được kích phát, hắc thủy này bây giờ chính là thiên địa chi độc! Chúng ta chỉ cần đem nó chia ra, rồi pha loãng đổ vào các thùng gỗ; lại đem binh khí của tướng sĩ ngâm vào trong đó, một thời gian chúng sẽ chính là những loại binh khí kiến huyết phong hầu, độc nhất vô nhị, ko có thuốc giải! Lúc chiến sự lấy ra sử dụng, hắc hắc hắc hắc. . ."

Quá âm hiểm! Quá độc ác! Quá đê tiện! Quá vô sỉ!

Nếu mấy cái này mà chém lên người địch nhân . . . Cho dù không phải là vết thương chí mạng, chỉ cần trầy da tróc vẩy một chút thôi, chắc chắn phải chết!

Với loại kịch độc tiền vô khoáng hậu này, cho dù có tu vi như Lão gia tử chưa chắc đã cầm cự được một thời ba khắc...chứ đừng nói là binh sĩ bình thường!

Quá kinh khủng! Thật làm người ta kinh hãi!

Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý cổ như dài thêm, hai mắt trợn trừng như lòi cả ra ngoài, lúc này nhìn ánh mắt giống như ác ma địa ngục của Quân Mạc Tà, không hẹn mà cả hai đều rùng mình một cái . . .

. . .

Vào lúc này, trong khi Quân gia không khí đang vô cùng vui vẻ, thì Lý gia hoàn toàn ngược lại, u ám thê lương(nguyên bản"sầu vân thảm vụ")!

Tuy Lý Chấn và Mạnh Hải Châu bị Thịnh Bảo Đường đuổi ra ngoài đường, còn Lý gia bị xòa bỏ tư cách, từ nay về sau cũng ko thể tiến vào đó nữa, nhưng chỉ cần ghế Mạnh gia còn, thì mọi chuyện đều ko thành vấn đề. Hơn nữa, nhiệm vụ quan trọng nhất trong lần đấu giá này là Ngọc san hô cuối cùng hai người cũng thành công mua về ko chút sứt mẻ nào, chỉ mỗi điều này thôi cũng đã lập công lớn, chí ít được cũng sẽ nhiều hơn mất!

Bất ngờ hơn, sau khi Lý Du Nhiên nhìn thấy Ngọc san hô, đồng thời mỉm cười nghe Lý Chấn đang run rẩy hồi báo, quan trọng nhất là Lý Chấn trong lòng vốn đang vô cùng bất an, chuẩn bị tinh thần đón nhận sự trừng phạt của Lý Du Nhiên, không nghĩ rằng Lý Du Nhiên chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Sao? Chỉ mất có năm trăm vạn lượng? Không đắt, không đắt. Trong khi lần đấu giá này lại có Đường gia cạnh tranh, các ngươi có thể mang Ngọc san hô này về, đúng là đã rất cố gắng. Chấn đệ, một lát sau ngươi đến chỗ Lý tổng quản tạm ứng ba trăm vạn lượng đi." Đối với chuyện Lý gia bị Thịnh Bảo đường xóa bỏ tư cách vô cùng nhục nhã, thủy chung trong khi nói chuyện từ đầu tới cuối Lý Du Nhiên không có nhắc tới một lần nào cả, thật làm người khác cảm thấy khó hiểu.

Một câu nói đó làm cho hai người Lý Chấn và Mạnh Hải Châu ko dám tin vào tai mình, cả hai đều cảm thấy như gặp quỷ giữa ban ngày, dường như người trước mắt ko phải là Lý Du Nhiên mà họ từng biết, chắc chỉ là một người có ngoại hình tương tự thế vào: "Từ lúc nào Du Nhiên công tử nói chuyện thân thiện dễ nghe vậy?

Hai người ngây ngẩn gần nửa ngày, sau đó mới như từ trong mộng tỉnh lại, nhưng cũng chẳng hiểu ra sao cả, may mắn là bây giờ ko có việc gì rồi, thấy vậy cả hai liền thở phào một hơi, đúng là phải tạ ơn trời đất.

Lý Du Nhiên lặng im ngồi, trên khuôn mặt xuất hiện một nét tiếu ý, chăm chú nhìn Ngọc san hô trước mặt, một lúc sau mới thở ra một hơi, lẩm bẩm: "Thật đúng là vẫn còn sơ sót. Suy đi tính lại vẫn ko tính đến Đường lão gia tử cũng là cần thứ này, nếu vạn nhất thất bại chính là lỗi của ta; bất quá với số tiền bỏ ra như vậy, nếu không phải do hai tên hoàn khố kia thay ta đi mua cũng chưa chắc đã đồ đã về tay? Đây đúng là chỗ tốt duy nhất của mấy tên hoàn khố, cái gì gọi là "sở trường, sở đoản", chọn mặt gửi vàng, nhìn người giao việc...không phải thế này sao. . ."

Nói đến đây, không khỏi đắc ý cười ha hả hai tiếng, bàn tay thầm vận huyền khí, cả người kim quang chợt lóe, sau đó thu tay lại, sắc mặt vui mừng: "Đồn đãi quả nhiên không sai, thứ này bên trong có ẩn chứa thiên địa linh khí phi thường cường đại! Nếu gia gia hấp thu được hết cỗ linh khí này, cho dù ko thể tu luyện huyền công được nữa nhưng muốn kéo dài tuổi thọ dư sức."

Thong thả đứng lên, nhẹ nhàng mang Ngọc san hô hướng về thư phòng của Lý thái sư đi đến.

Trong thư phòng, Lý thái sư hai mắt hơi mở ra quan sát Ngọc san hô, trên mặt có thêm một chút tiếu ý, thứ nhất chính là vì tình trạng hiện tại của mình, thứ hai chính là mừng vì hiếu tâm của tôn tử. Đột nhiên, Lý thái sư cảm giác một điều, mình sống tới chừng này tuổi có một đứa cháu như vậy còn ước mong gì hơn nữa?

"Gia gia, việc này không nên chậm trễ, đề phòng người khác phát hiện, tránh đêm dài lắm mộng. Không bằng hiện tại, theo như phương pháp của sư phụ cháu từng nói, cháu sẽ hỗ trợ gia gia một tay kích dẫn cỗ thiên địa linh khí này để người mau chóng hấp thụ nó." Lý Du Nhiên cười vô cũng tiêu sái, thật đúng là cốt cách của tao nhân.

Lý thái sư cất tiếng ha hả rồi nói: "Được. Ngươi lệnh cho mấy người kia đến đây làm hộ pháp đi." Lý Du Nhiên ừ một tiếng, vỗ tay hai cái, trong nháy mắt, bên ngoài âm thanh"xoát xoát" vang lên. Giọng một người cung kính nói: "Lão gia, thiếu gia, chúng ta đã đem xung quanh thư phòng ba mươi trượng giám sát toàn bộ, có cần tăng thêm ko?"

Lý Du Nhiên nhẹ nhàng nói: "Được rồi."

Người bên ngoài đáp ứng một tiếng, sau đó mọi thứ lại yên lặng trở lại.

Lý Thượng vui mừng nhìn tôn tử, lên tiếng hỏi: "Mấy sư huynh của ngươi, bọn họ đã trở về sư môn rồi à?"

Lý Du Nhiên đáp: "Vâng, bọn họ đã trở về, thượng lộ bình an, không phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn cả, hảo ý của gia gia cháu sẽ thay người truyền lại."

Lý Thượng ho khan hai tiếng, cười cười, nói tiếp: "Tổ tôn chúng ta cần gì phải nói những lời như vậy? Đáng tiếc sư phụ của ngươi không thể tự mình tới đây, nếu hắn có thể đến đây, đối với Lý gia chúng ta thật quá tốt rồi ... Ôi." Nói xong thở dài một tiếng.

"Sư phụ lão nhân gia đang bận ở sư môn chuẩn bị cho cuộc hẹn Thiên Phong ba năm nữa, chỉ sợ tạm thời ko thể phân tâm được. Tuy nhiên, có mấy sư huynh tương trợ, cháu tin rằng đối phó mấy chuyện tại Thiên Hương quốc chắc ko thành vấn đề. Chỉ cần đó ko phải là chuyện tày đình thì tất cả đều ko cần cố kị gì cả."

Lý Thượng gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, có chút phấn khởi nói: "Ừ, việc này không nên chậm trễ thêm nữa, hiện tại cũng bắt đầu đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.