Dị Thế Tà Quân

Chương 120: Q.3 - Chương 120: Ta là vì làm việc tốt nên mới trộm cắp!




Đột nhiên, thân ảnh lục y thiếu nữ lóe lên, trong tay áo bắn ra một đoạn xích dài màu xanh biếc, cuốn tới một đầu thất sắc ưng lôi xuống, khi đầu ưng này rơi trên mặt đất, đầu của nó đã bị bẻ gãy, giãy giãy hai cái liền lăn ra chết.

Quân Mạc Tà thấy rõ ràng khi đầu thất sắc ưng này lao xuống, nó chỉ làm ra động tác há mồm nhưng lại không phun ra nọc độc, Hiển nhiên này đầu ưng này có ý đùa giỡn, lòng dạ hẹp hòi, không ngờ bị lục y thiếu nữ phát hiện, còn chưa kịp bay lên đã bị tóm lôi xuống.

Xem ra không chỉ có loài người là có thủ đoạn trộm cắp, trong đám huyền thú cũng xuất hiện tình huống này a. Quân Mạc Tà cảm thán nghĩ thầm.

Trong miệng lục y thiếu nữ dồn dập phát ra vài âm tiết. Trên khuôn mặt đẹp xuất hiện vẻ nổi giận. Làm như cảnh cáo đám thú còn lại. Quân Mạc Tà rõ ràng chứng kiến, bất kể là độc thú trên bầu trời hay là trên mặt đất đồng thời run lẩy bẩy.

Quả nhiên là Thú Vương!

Trừ phi là Thú Vương ra, còn có người nào có thể lực chấn nhiếp lớn như vậy?

Mấy ngàn đầu độc vật đồng thời xuất hiện tại một mảnh đất Thiên Tà Vạn Độc quả, tạo thành một đống dày đặc ngay cả không khí cũng mờ mịt nồng nặc.

Thế nhưng khi quả tử chậm rãi biến thành màu hồng phấn, đủ mọi loại màu nọc độc đã tích xúc đủ lúc này cũng phai dần, chậm rãi biến thành màu xẫm, dần dần biến thành màu đất, trong khoảng thời gian ngắn đã bị quả tử hấp thu sạch!

Quả thực chính là dang tiến hành lần lột xác biến màu thứ ba, màu hồng phấn óng ánh!

Thế nhưng một mảnh thổ địa dần dần biến đổi thành màu lam nhạt, mắt thường không cách nào nhận ra.

Nhanh quá, đã chuẩn bị biến sắc lần ba rồi à! Quân Mạc Tà lắp bắp kinh hãi!

Lục y thiếu nữ mở môi gào thét, đám thú phi hành trên bầu trời lại lần nữa thi nhau lao xuống.

Ba lượt như thế, quả thực đã thành công biến quả tử thành màu vàng, nhưng mà mấy vạn phi hành huyền thú trên bầu trời giờ khắc này đã không còn một con!

Dưới sự chỉ huy của lục y thiếu nữ, huyền thú trên mặt đất bắt đầu cẩn thận phun nọc độc!

Theo mỗi một lần quả tử biến sắc, thần sắc trên mặt lục y thiếu nữ lại khẩn trương thêm một phần, cũng càng lúc càng vui. Lưu quang trên quả tử này cơ hồ trần ngập các loại màu sắc, Thiên Tà Vạn Độc quả rốt cục cũng biến thành màu tím nhàn nhạt.

Mà lúc này đây, đám độc thú trên mặt đất cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ, phun xong nọc độc!

- Nguy hiểm thật!

Lục y thiếu nữ vỗ nhẹ nhẹ lên lồng ngực, bộ dáng cực kỳ đáng yêu lè lưỡi.

“Nguy hiểm thật! Thiếu chút nữa không đủ!" Đồng thời mấy chữ này cũng hiển hiện lên trong lòng Quân Mạc Tà. Hai người một ở ngoài sáng một ở trong tối đồng thời thở dài một hơi!

Quân đại thiếu cùng lục y thiếu nữ hai người cơ hồ gần như cảm giác thời gian chờ đợi lúc này một giây giống như một năm vậy.

Thiên Tà Vạn Độc quả lại lần nữa lột xác!

Tử kim sắc!

Thiên Tà Vạn Độc quả rốt cục cũng biến thành màu tử kim!

Điều này nói lên việc Thiên Tà Vạn Độc quả sắp tới giai đoạn chín muồi!

Lúc này tại chỗ Thiên Tà Vạn Độc quả phát ra hào quang sáng chói như vì sao, phảng phất giống như những vì sao long lanh trong bầu trời đêm, đột nhiên buông xuống Thiên Phạt sâm lâm vậy!

Giờ khắc mỹ lệ không gì sánh kịp này, không cách nào có thể dùng văn từ hình dung được!

Tựa như một vị quân vương kiêu ngạo dùng ánh mắt ung dung quan sát chúng sinh!

Tuy chỉ trong phút chốc ngắn ngủn, thế nhưng Quân Mạc Tà dám đảm bảo, cả đời mình vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này!

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tuyệt phẩm Thiên Tà Vạn Độc quả chín muồi xuất hiện, không gian bỗng trở nên dị thường mĩ lệ!

Trên mặt lục y thiếu nữ càng hiện lên thần sắc mê say tới cực điểm, nhìn thiên phạt đệ nhất Thánh quả, trong đôi mắt không nhịn được mà tản mát ra sắc thái cuồng nhiệt! Chỉ cần thu lại quả Thiên Tà Vạn Độc quả này, bỏ vào trong hộp Huyền Hỉ, chờ khi lão đại xuất quan, mấy vị huynh đệ có hi vọng đột phá cửu cấp đỉnh phong, chính thức bước vào cấp mười a!

Mặc dù quá trình này tồn tại hung hiểm cửu tử nhất sinh! Thế nhưng nàng vẫn như cũ muốn nếm thử. Hơn nữa cho dù có bị bạo thể cũng tuyệt không hối hận!

Chính như phán đoán của Quân đại thiếu, lục y thiếu nữ này chính là một trong những Thú Vương đứng thứ chín của thiên phạt, Thú Vương Xà Vương Thiên Tầm! Nàng nhận nhiệm vụ gian khổ ở đây trông coi Thiên Tà Vạn Độc quả!

Mà một cây Thiên Tà Vạn Độc quả này chính là do Thánh vương thiên phạt đời trước đã thu xếp sẵn, chế tạo tuyệt độc cốc này, sau đó lại bồi dưỡng đủ loại độc vật huyền thú, đủ loại thực vật cực độc, cho đến tận ngày nay đã được ba trăm năm mươi năm!

Ba trăm năm mươi năm chuẩn bị!

Thiên Tà Vạn Độc quả từ khi chính thức nảy mầm đến khi chín muồi, thật ra cũng chỉ cần tới một năm thời gian, thế như công tác chuẩn bị trước đó trọn vẹn mất ba trăm năm mươi năm! Hơn nữa, lại là địa phương cực kỳ tiện lợi là Thiên Phạt sâm lâm này!

Nói đến huyền thú thiên phạt, số lượng có độc cũng không phải là nhiều, nhiều nhất cũng chỉ là một hai phần mười mà thôi, thế nhưng số lượng lớn như ngày nay là do Thiên Phạt sâm lâm đã chuẩn bị suốt ba trăm năm mươi năm!

Ba trăm năm mươi năm chuẩn bị này, số lượng huyền thú dự bị cũng lên tới ngàn vạn con, đời này qua đời khác, có huyền thú thậm chí cả đời cũng không được chứng kiến hành động vĩ đại này, cuối cùng đành đem nọc độc toàn bộ dự trữ lại, bản thân lại chết già, thế nhưng đám huyền thú này khi chết cũng muốn được chôn trên phiến thổ địa này!

Cũng chỉ vì một quả tử!

Chứng kiến thời khắc huy hoàng này, trong lòng lục y thiếu nữ Xà Vương Thiên Tầm kích động không thôi, nghĩ ba trăm năm mươi năm chuẩn bị, bao nhiêu năm tân tân khổ khổ cuối cùng cũng chứng kiến thời khắc thành công.

Nàng chậm rãi lấy từ trong lòng ra một cái hộp Huyền Ngọc cực kỳ tinh xảo, sau đó mở nắp hộp ra, lẳng lặng chờ đợi. Hết thảy cử động đều rất nhẹ nhàng, phảng phất như làm kinh sợ tới một vật không có tính mạng là Phạt Thiên Thánh Quả vậy!

Phạt Thiên Thánh Quả phải đợi khi nó tự chín rồi rơi xuống, lúc đó mới chính thức là chín muồi! Nếu hái sớm dù chỉ một cái nháy mắt cũng không được! Điểm này, trong lòng Thiên Tầm đã sớm tự nhắc nhở mình trăm ngàn lần.

Ngàn vạn lần không nên nóng lòng, ngàn vạn lần không nên nóng lòng, cẩn thận nhất định phải cẩn thận.

Rốt cục Phạt Thiên Thánh Quả phóng xạ ra vạn đạo hào quang tử kim sắc, rốt cục ánh sáng dần dần ảm đạm, một hồi trong không khí bỗng bốc lên mùi thơm nồng, mang theo một cỗ thanh nhã nâng nâng.

Vương giả chi hương! Không phải nghi ngờ gì, chính là vương giả chi hương!

Phạt Thiên Thánh Quả ở trên đầu cành nhẹ nhàng rung động hai cái, tựa hồ như lưu luyến chính nơi mà nó đã sinh ra, sau đó, cái cuống đột nhiên héo rũ, hóa thành một đám tro tàn, mà trong nháy mắt tử kim sắc bắn lên bầu trời tựa như là lơ lửng trên không trung, rồi rốt cuộc cũng rơi xuống.

Thiên Tầm cực kỳ hưng phấn vội bước lên, đem hộp Huyền Ngọc hứng ở dưới Phạt Thiên Thánh Quả, mắt thấy quả tử chuẩn bị rơi vào.

Đột nhiên!

Một đôi con mắt xinh đẹp của Xà Vương Thiên Tầm trợn lên hết cỡ, dường như gặp điều gì đó không thể tin vào mắt mình.

Không có vật gì!

Không hề có vật gì tồn tại!

Thiên tân vạn khổ, mấy trăm năm vất vả trù bị mới đến hồi thu hoạch Phạt Thiên Thánh Quả, không ngờ nó lại đột ngột thần bí biến mất!

Không có dấu hiệu biến mất, không có bay lên, lại ngay ở trước mắt vị huyền thú chi vương Xà Vương Thiên Tầm, thực lực có thể so với chí tôn này, tựa như bốc hơi hòa cùng không khí vậy!

Đây quả thực là chuyện tình không thể tưởng tượng nổi!

Đây là có chuyện gì xảy ra?

Cực độ khiếp sợ, cuối cùng là cảm giác phẫn hận, ảo não không gì sánh kịp. Hộp Huyền Ngọc trên bàn tay trắng như tuyết của Xà Vương Thiên Tầm bỗng biến mất, một thoáng thời gian nàng phóng người lên đứng trên ngọn cây, nghiêm nghị quát:

- Bọn chuột nhắt phương nào dám tới đây giương oai? Thức thời mau mau lăn ra đây! Bổn vương hảo hảo muốn xem xem người nào dám tới đây làm tên trộm đạo trộm kết tinh tâm huyết mấy trăm năm của thiên phạt!

Một câu nói ra, khắp Thiên Phạt sâm lâm đồng thời vang vọng, tựa như sóng triều biển rộng cuồn cuộn tán phát ra ngoài.

Quân Mạc Tà nấp ở một chỗ tối gần đó líu lưỡi, vị Xà Vương này thật là lợi hại!

Nhưng mà ca ca tuyệt đối sẽ không ra ngoài đâu. Ca ca há lại không biết bà nương khi phát điên sẽ khó chịu đến mức nào hay sao? Ca sao phải ra để chịu rủi ro không cần thiết chứ?

Ca không phải người ngu!

Trong bàn tay lạnh toát của hắn đang cầm một vật cực nóng, Phạt Thiên Thánh Quả tự nhiên là do Quân Đại thiếu gia cướp đi! Trên thực tế, cao nhân khắp thiên hạ cũng duy có Âm Dương Độn của Quân Đại thiếu gia là có thể thần không biết quỷ không hay đoạt đi vật ở trước mắt Xà Vương Thiên Tầm, nháy mắt đem vật mà bản thân mình thèm thuồng nhỏ dãi là Thiên Tà Vạn Độc quả thu vào Hồng Quân Tháp!

Linh vật thiên địa này không thể thả ra bên ngoài. Mặc dù sử dụng hộp Huyền Ngọc, cũng chưa chắc có thể bảo tồn lâu dài, thế nhưng Hồng Quân tháp không thể nghi ngờ là vật ngoại lệ, một khi thả vào cũng tuyệt đối có thể tồn trữ được vạn năm không hỏng!

Lợi dụng việc này, người chiếm được lợi lớn đương nhiên là Quân Đại thiếu gia!

Thật sự rất thực xin lỗi nha tiểu cô nương, đồ chơi này đối với ca mà nói rất quan trọng, đành mượn tạm vậy.

Hơn nữa để trong tay các ngươi, hiệu dụng cũng chẳng phát huy được một phần, quả là đáng tiếc! Như thế chính là phí của trời đó!

Vì để tránh cho thảm kịch phát sinh khiến thần tiên cũng khó chữa, ca đành phải làm chuyện tốt mà thôi, tiện đường hỗ trợ một phen. Nói là hỗ trợ cũng không sai, dịch quả này chính là thứ tốt, nhưng nếu không biết cách dùng vào sẽ dẫn tới tự bạo mà chết, ca lấy đi cũng là cứu các ngươi một mạng a, bản thân ca chính là người có tâm địa lương thiện, ngươi cũng không cần phải cảm ơn, việc này chính là việc nghĩa nên làm mà!

Trong lòng Quân Mạc Tà tự chụp cho mình cái mũ là hành hiệp trượng nghĩa đại nhân đại lượng, cứ tưởng tượng như vậy, cho nên hắn cảm giác mình không phải là tiểu thâu đi trộm bảo vật, ngược lại biến thành Hoạt Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, nhân sinh cực kỳ tốt đẹp.

Đương nhiên chính hắn là một Hoạt Bồ Tát thế nhưng tạm thời không thích hợp để lộ diện! Bởi vì nếu vừa lộ mặt, nhất định bị Xà Vương đang ở trạng thái điên cuồng xé xác.

- Đi ra!

Nhìn bốn phía cũng không có động tĩnh gì, có thể vô thanh vô tức ở trước mắt mình lấy đi Thánh quả, người này tuyệt không phải là hạng người thường, có đảm lượng xâm nhập thiên phạt. Có đảm lượng đoạt trọng bảo thiên phạt, thủ đoạn gì mà hắn chẳng nghĩ ra.

Xà Vương Thiên Tầm phẫn nộ, bên ngoài còn ẩn ẩn vẻ hoảng hốt, đột nhiên quát một tiếng tựa như sét đánh! Lấy chỗ mà nàng ta đang đứng, tất cả cây cối đồng loạt tung bay tán loạn!

Với đảm lượng cùng thủ đoạn bực này của Quân Đại thiếu gia gặp tình cảnh như vậy cũng phải hít một ngụm lãnh khí, cho dù tức giận cũng không cần biểu hiện ra thực lực rung động như vậy a! Xà Vương quả nhiên không hổ là một trong những thiên phạt Thú Vương! Nhưng mà cho dù ngươi có hét lớn hơn nữa, ca cũng không có ra đâu! Nam tử hán đại trượng phu một lời đã nói ra tứ mã nan truy, nói là làm được! Ngươi gọi đi, tiếp tục gọi lớn lên đi. Nói thật cho ngươi biết ngươi cho dù có kêu nổ phổi cũng không có tác dụng đâu!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.