Dị Thế Trọng Sinh Chi Mạc Nguyệt

Chương 38: Chương 38




20131222205253_BQNBr.thumb.700_0

Tác giả : Anh Tuyết Dực.

Edit : Belle. ❤

Beta : Belle. ❤

Chương 39.

***

Không bao lâu, ba Hắc y nhân đã chết hết hai, xem ra người thứ ba vừa đến võ công thập phần cao minh a, thấy thế không ổn, Hắc y nhân kia cũng tranh thủ thời gian trốn đi nha.

Bắc Ly Nguyệt đang muốn hướng mười Hắc y nhân kia nói lời cảm tạ, không nghĩ tới bọn họ cũng đã trở lại chỗ tối bảo hộ hắn rồi.

“Ha ha, không nghĩ tới bên người hai vị hoàng tử đều là cao nhân a.”

Bắc Ly Tê đáp, “A, đâu có đâu có, cũng không bằng Hàn huynh a.” Yến Ngọc Hàn bên người cũng có mấy người võ công cao cường bảo hộ.

“Ta đã đã tìm được khoản tiền cứu trợ rồi, còn có, các ngươi cũng cẩn thận một chút gần đây có rất nhiều người muốn muốn giết các ngươi, tin tức đã truyền ra, chắc hẳn chỗ dựa sau lưng Chu Tâm cũng bắt đầu hành động rồi, các ngươi phải cẩn thận a, còn có vừa rồi lại tới thêm một gã Hắc y nhân nữa, thân phận người này tra không ra, rất khả nghi, các ngươi cũng phải chú ý chút, xem ra cừu nhân của các ngươi thật đúng là nhiều a.” Cái Hắc y nhân vậy mà có thân phận tra không ra được, xem ra người sau lưng cũng là hết sức lợi hại a.

“Đa tạ Hàn huynh nhắc nhở rồi.”

“Nào có nào có, Nguyệt huynh, ngươi khách khí.” Yến Ngọc Hàn cười lạnh nói.

Bắc Ly Tê vừa thấy, nhíu mày đem Bắc Ly Nguyệt kéo đến bên cạnh mình, “Bát Hoàng đệ, đừng cùng loại người này nói chuyện, sẽ bị lây bệnh đấy.”

“Tê huynh như thế nào nói như vậy, Hàn mỗ ta chỗ nào không tốt mà huynh lại nói như thế ?” Yến Ngọc Hàn lộ ra ủy khuất.

“Bát Hoàng đệ ngươi xem, cùng loại người này sống lâu sẽ biến thành như vậy đấy.”

Bắc Ly Nguyệt một bộ dáng nghe hiểu, “A, ta đã biết, đại hoàng huynh, ta sẽ cùng Hàn huynh giữ khoảng cách.”

Yến Ngọc Hàn trực tiếp bị gạt ở bên kia, hai người kia đều không để ý hắn mà đi nha. Ô ô, ta như thế nào lại bi thúc như vậy a.

Hai người đi vào hậu hoa viên.

“Bát Hoàng đệ, hiện tại chúng ta không chỉ phải đối phó chỗ dựa sau lưng Chu Tâm mà còn phải đối phó một địch nhân chúng ta không biết, thật sự là nan đề a.” Bắc Ly Tê dù lo lắng, nhưng trong nội tâm lại cảm thấy lần thứ nhất gặp được nan đề khó như vậy, hắn rất hưng phấn, rất kích động. ( Tiểu Tuyết: nha, bình tĩnh bình tĩnh. Bắc Ly Tê: Lau mồ hôi. )

Bắc Ly Nguyệt chỉ là yên lặng mà nhìn ánh trăng trên trời, Phụ hoàng ta nhớ người lắm.

Trong hoàng cung.

Nguyệt Nhi, ngươi có nhớ ta không ? ( Tiểu Tuyết: Thật không có động lực a, đều không có mấy người xem, mọi người viết bình luận a. )

Ngày kế tiếp.

“Đại hoàng tử, Bát hoàng tử, tối hôm qua ta đã nói với các ngươi, ta đã tra nơi giấu tiền cứu trợ rồi, trong một gian mật thất, vì việc này ta đã mất đi vài tên thủ hạ, xem ra người này nhất định không đơn giản a.”

“Hừ , coi như ta thiếu nợ ngươi một ân tình a.” Bắc Ly Tê muốn đời này mình thiếu ân tình càng ít người càng tốt a, làm sao lại thiếu nợ hắn nhiều như vậy ?

“Ha ha, không dám nhận không dám nhận a.” Ngươi đừng có cười a!

“Bất quá việc này sẽ nguy hiểm đấy, dù sao dưới tay của ta cho đều chết rất nhiều người.” Yến Ngọc Hàn đây cũng không phải là nói giỡn, biểu lộ vô cùng nghiêm túc.

“Ân, ta đương nhiên biết.”

“Đại hoàng huynh như vậy chúng ta đi thôi.” Cải lương không bằng bạo lực a. (editor méo hiểu câu này đâu. :3)

“Ân, Bát Hoàng đệ, ngươi không có võ công, vẫn là theo sát chúng ta.”

“Cái gì ? Ta. . Ta cũng phải đi ?” Yến Ngọc Hàn cũng không muốn đi.

“Như thế nào ? Ngươi có ý kiến sao ?”

“Không, không, ta làm sao dám có ý kiến, ngươi là Đại hoàng tử, ngươi lớn nhất.” Yến Ngọc Hàn cũng chỉ phải bị ép đi theo.

Tiểu Tuyết hôm nay không có động lực gì nên hơi có chút lười.

Hoàn chương 39.

Làm = đt không đúng lắm…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.