Dị Thế Trọng Sinh Chi Mạc Nguyệt

Chương 46: Chương 46




_hetalia__happy_birthday_vietnam____by_cookiekrio-d6kpbmv

HAPPY BIRTHDAY VIETNAM.❤

#Bonus2/9

Tác giả : Anh Tuyết Dực.

Edit : Belle. ❤

Beta (sơ sơ) : Belle. ❤

Chương 47.

***

Sau khi bốn người đi vào cửa là một mảnh đen kịt, cái gì cũng đều nhìn không thấy, bốn người cũng chỉ có thể từng bước một cẩn thận từng li từng tí mà đi tới, nếu chạm vào cơ quan gì cũng sẽ không tốt.

Nhưng bọn họ chỉ mới đi chốc lát, đột nhiên bốn phía đều phát sáng lên, bây giờ mới thấy được rõ ràng con đường phía trước.

Thiên Giai Tuệ lại khinh thường điều này, “Thôi đi bác già ơi…, loại này xiếc cỏn con cũng dám lấy ra diễn.” Bất quá nàng xác thực là có căn cứ mới nói như vậy, dù sao kiến thức của nàng đối với mật thất, tầng hầm ngầm vẫn là số một số hai đấy.

Cái lối đi này không rộng nhưng cũng không hẹp, vẫn có thể để cho bốn người bọn họ đồng thời đi qua, trên vách tường đều là bó đuốc, Bắc Ly Nguyệt muốn nhìn một chút đằng sau vách tường này có cơ quan hay không, liền ở trên tường tìm kiếm cơ quan.

Đi đến cuối cùng là ngõ cụt.

Bắc Ly Nguyệt đoán rằng cơ quan ở trên mặt tường, hướng ba người kia nói “Chúng ta cùng một chỗ tìm xem xem mặt này tường có cơ quan gì không, như vậy chúng ta mới có thể đi ra ngoài.”

Bốn người vô luận tìm thế nào cũng đều tìm không thấy cơ quan, điều này khiến cho bọn hắn lên xoắn não, chẳng lẽ phải đánh vỡ bức tường này mới có thể đi ra ngoài hả ?

Bắc Ly Nguyệt cảm thấy phương pháp này không thể được, tốt nhất là không nên mạo hiểm, cẩn thận tìm xem nhất định sẽ có cơ quan có thể phá giải.

Trên vách tường tìm không thấy, như vậy cũng chỉ còn lại mấy bó đuốc thôi.

Bắc Ly Nguyệt phát hiện bên trái bó đuốc cuối cùng hình như có điểm gì là lạ, vòng vo nhìn bó đuốc một chút, đột nhiên mặt đất bắt đầu lay động, theo mặt đất bay lên là một thứ gì đó, Bắc Ly Nguyệt xem xét, đây không phải là…

Bắc Ly Tê trông thấy Bắc Ly Nguyệt có chút kinh ngạc, liền hỏi hắn “Bát Hoàng đệ, làm sao vậy ? Thứ này chẳng lẽ lại có vấn đề sao ?”

“Cái này, đây là ma phương (rubik) a, ai nha, thật sự là rất lâu rồi chưa thấy, như thế nào ở cổ đại cũng có vật này a.” Bắc Ly Nguyệt chơi ma phương rất lợi hại, một tay cũng có thể chơi.

Ba người nghe được mơ mơ màng màng, không biết hắn đang nói cái gì.

“Bát hoàng tử, xem ra ngươi biết cái này là vật gì, có thể phá giải sao ?” Yến Ngọc Hàn kịp phản ứng trước nhất, hỏi Bắc Ly Nguyệt.

Bắc Ly Nguyệt không để ý Yến Ngọc Hàn mà dùng một tay chơi tiếp, vài giây đồng hồ sau là sẽ đem cái ma phương này sắp xếp lại.

Thiên Giai Tuệ nhìn đến tâm muốn chơi nổi lên, “Bát hoàng tử, có thể dạy ta chơi như thế nào không ?”

Bắc Ly Nguyệt có chút khó xử, nhưng vẫn là cự tuyệt Thiên Giai Tuệ, “Giai Tuệ, hiện tại không có thời gian dạy ngươi chơi những thứ này, đợi về sau có rảnh, ta sẽ dạy ngươi chơi a.”

Bắc Ly Nguyệt đem ma phương để lại vị trí ban đầu, lúc này cửa mở ra.

———————————- phân cách tuyến —————————————-

“Thế nào, đã xử lý xong việc chưa ?” Trung niên nam tử hỏi.

“Bẩm chủ tử, đều làm tốt rồi, bọn chúng đều đã tiến vào, chỉ sợ bọn chúng không cách nào trốn ra à nha.” Hắc y nhân cười nói.

Trung niên nam tử cao hứng, “Ha ha, như vậy sẽ không ai có thể ngăn cản kế hoạch của ta, ngươi xuống dưới lĩnh thưởng a, lần này ta sẽ ghi nhớ đại công của ngươi.”

Hắc y nhân không ngớt lời nói cám ơn, “Tạ chủ tử.”

================================================================================

Màn ảnh lần nữa chuyển đổi.

“Hối, ngươi bản lĩnh rất không tồi, trong khoảng thời gian ngắn học được nhiều như vậy, rất đáng khen, hôm nay trước hết luyện tới đây a, nếu như ngươi còn muốn luyện tiếp thì tùy ngươi a.” Khí vừa nói xong, định rời đi.

Nhưng lúc này có một người lại đi tới. Người này áo trắng tóc đen, áo cùng tóc đều bồng bềnh phiêu dật, không trát không bó, có chút phất phơ, xem xé đã biết rõ người đến là ai.

Hối trông thấy người đó đến, trên mặt ửng đỏ, chủ tử tới làm gì ?

Nam tử cười đến mê hoặc, lẳng lơ, yêu nghiệt, “Hối đã luyện công xong, vậy đi theo ta tâm sự a.”

Hối cảm thấy rất bất đắc dĩ, “Chủ tử, ngài như thế nào mỗi ngày đều đến xem ta ?” Hối cùng hắn ở chung đã lâu, cùng hắn nói chuyện với nhau cũng đã lâu nên bắt đầu biết lớn mật rồi.

“Ha ha, Hối, nếu một ngày không thấy ngươi, chủ tử ta thật đúng là nhớ ngươi muốn chết đây này.” Niềm vui thú mỗi ngày của nam tử này chính là được đùa giỡn thuộc hạ của hắn, Hối.

Hối cũng đã quen như vậy, nhưng mặt vẫn đỏ thêm vài phần, thoạt nhìn thập phần mê người, khiến cho người ta muốn bổ nhào vào hắn.

Hoàn chương 47.

Bonus 2 tháng 9 nhé nhé nhé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.