Diễm Đế Khuynh Nhan

Chương 5: Chương 5: Kịch tính trong Thái y viện (H)




“A… Quả nhi…” Trận trận âm thanh nam tính rên rỉ từ trong Thái y viện truyền tới. “Ân ha… Triệt, chậm, chậm một chút… A” Nữ tính yêu kiều cũng thêm vào trong đó. Nhược Hi kích động chuẩn bị đi tìm Mục An Nhiên bỗng nhiên bị thanh âm vang lên hấp dẫn.

Nhược Hi theo tiếng mà đi vào bên trong, lại bị một màn trước mắt cấp cho hoảng sợ.

“A a… Hảo trướng… Hảo lớn … Ừm… Triệt, nhúc nhích đi… Ta muốn…” Mục An Nhiên rên rỉ mang mấy phần khó chịu.

“Quả nhi… Quả nhi của ta…” Thú tính nam nhân bị kích phát đi ra, xoay người một cái, làm cho nữ nhân nguyên bản bị đặt ở dưới thân chuyển qua ngồi trên thắt lưng chính mình. Còn hắn thì nằm tựa ở trường kỷ. Vật thô lớn gắng gượng ở mật huyệt nữ nhân qua lại ma sát. “Quả nhi muốn. Vậy chính mình đến đi…” Nam nhân ngày thường triệt để đeo lên mặt nạ trầm ổn ít lời, lúc này tà tứ đưa ngón tay thăm dò đi vào dũng đạo nữ nhân ẩm ướt.

“A… Triệt… Mạnh thêm … Đừng dừng… Ân …Gì vậy … ” Khoái cảm cùng trống rỗng đồng thời phủ xuống cơ thể Mục An Nhiên. “Keo kiệt… Không phải… Ách… Ta đã cho ngươi, cho ngươi phùng xuân… rồi mà…” Mục An Nhiên thực khó thụ, nắm lấy bàn tay to của nam nhân ở bên hông, ấn xuống chỗ xuân nước đã róc rách mật.

Đỉnh đậu đỏ ẩn sâu đã bắt đầu sưng to, trận trận điện lưu trong nháy mắt khuếch tán tới toàn thân, khiến nàng không tự chủ được thở gấp giãy dụa. Mật huyệt nội bích cũng bắt đầu nhúc nhích, như có ý thức, tự động che kín ngón tay đang thong thả càn quấy trong dũng đạo. “A… Không đủ… A… Ân… Dùng sức…” Mục An Nhiên khát vọng dưới thân nam nhân lại dùng lực một chút, nhưng ngay cả chuồn chuồn lướt cũng không bằng.

Bàn tay to bỗng nhiên rời đi, đồng thời đem hai tay Mục An Nhiên nắm lấy. “Muốn sao? Khó chịu sao?” Hoàng Triệt, cũng chính là sư huynh Mục An Nhiên Triệt tàn nhẫn đem nàng theo cao trào sát biên giới đẩy hồi.”Biết ta vừa có cảm giác gì sao?”

Cái mông nhỏ của An Nhiên không ngừng giãy dụa, ở trên bụng nam nhân xích lõa màu mật ong lưu lại từng đạo ẩm ướt trong suốt lóe sáng. “Triệt… Cho ta… A… Chẳng lẽ ngươi, ngươi … Ân hừ… Không muốn sao…” Mồ hôi hột trong suốt mơ hồ theo trên người nữ nhân chảy ra, chậm rãi tụ trên bụng, rồi chảy xuống, biến mất trong rừng rậm màu đen.

Nam nhân liếm hạ đôi môi khô cạn, nuốt nuốt nước miếng, cảm giác được mật huyệt An Nhiên ở trên bụng chính mình qua lại sát, mà cao vút trên người nữ thể cũng hơi rung động. Hoàng Triệt như trước nắm tay An Nhiên, thanh âm thấp trầm mà tràn ngập từ tính: “Quả nhi, muốn cái gì, chính mình đi lấy.” An Nhiên hoạt động kiều đồn, nhắm ngay khát vọng đã lâu gắng gượng ngồi xuống. Nhưng mật nước hương trượt lại làm cho nam căn nhiều lần “tới cửa mà không vào”. An Nhiên gấp gáp ủy khuất hừ nhẹ: “Triệt… Buông tay…”

Hoàng Triệt tà tà cười: “Quả nhi bảo ta buông tay, thì phải lấy thứ khác để đổi lấy.” An Nhiên không khỏi nằm xuống, ở trên ngực nam nhân cắn một ngụm. Nam nhân này đã trúng xuân dược, sao còn có thể chịu a? Ngược lại là chính mình sau khi uống chén kia thì dục hỏa liền sôi trào.

Ủy ủy khuất khuất đem tuyết nhũ mềm mại tới bên miệng nam nhân. Yêu kiều hừ: “Triệt…” Quang mang trong mắt Hoàng Triệt chợt lóe lên, ngẩng đầu cắn nhũ tiêm đã sớm sưng đỏ, qua lại quét động gặm cắn. Một bàn tay cậy mạnh nắm lấy một bên trắng nõn còn lại, không lưu tình chút nào xoa bóp, đạn động. “A, Triệt… Không nên… Nhẹ chút, đau quá.” Nhũ tiêm mềm mại bởi vì dục vọng sớm đã mẫn cảm vạn phần, đối với kích thích xúc phạm như vậy, vừa đau lại vừa ngứa.

“Hừ… Quả nhi… Quả nhi vừa không phải còn muốn Triệt sư huynh mạnh sao?” Hoàng Triệt không chút lưu tình nắm bóp trên vú đỏ tươi, một bàn tay khác lần thứ hai đưa vào giữa hai chân nữ nhân, khi thì ôn nhu xoa hoa hạch, khi thì cuồng dã đạn động hoa môi, mà lại cố ý quên tiểu huyệt trống rỗng. “A… Nga a…” An Nhiên dùng sức để ở tay nam nhân, rất nhanh qua lại ma sát. “Nhanh lên một chút, thật thoải mái… Ân hừ… Mau nữa… A… Triệt… Muốn, muốn đi …”

Nữ nhân cuồng dã mê loạn làm cho nam nhân dưới thân dục vọng càng thêm ngạnh nóng.”Quả nhi chuẩn bị như vậy mà đi xuống?” Lần thứ hai thu hồi bàn tay to, xoa tế bạch bên hông. An Nhiên đánh bại cúi đầu rên rỉ, thân thủ đỡ lấy tiểu đệ đệ của nam nhân, tinh thần hăng hái ngồi xuống.

“Ân a…” “Hừ…” Nữ tính yêu kiều cùng nam tính rống vang đồng thời vang lên, nữ nhân ngẩng đầu về sau, eo thon giãy dụa, ở bên hông nam nhân trên dưới phập phồng. Mà nam nhân một tay đặt ở hông nàng, ở lúc nữ nhân hạ xuống đâm thẳng, một tay khác thì cầm nộn nhũ dã man vuốt ve.

“Ân… A… Thật thoải mái… A… Ân…” An Nhiên cuồng loạn trên dưới phập phồng, nhưng sau mấy lần liền đáng thương đối nam nhân nói: “Triệt, không muốn …” Hoàng Triệt câu môi cười: “Lại lười biếng?” Nam nhân trực tiếp rất nhanh động phần eo, đem dục vọng sưng vù một lần lại một lần tiến vào sâu trong hoa kính, không ngừng nghiền nát.

“A… Muốn … Dùng sức… A… A…” An Nhiên liên tiếp bị cắm sâu dẫn tới khoái cảm liên tục, tiểu huyệt lần nữa co giật buộc chặt, đè ép côn thịt xúc phạm ra vào. Mật nước chảy ra phủ trên bộ lông màu đen, dính tại chỗ hai người giao hợp.

“Ân… Tiểu yêu tinh…” Càng thêm mãnh liệt cắm vào làm cho An Nhiên vô pháp ngồi vững, mềm mại đảo hướng trong lòng nam nhân, không ngừng thở gấp ưm. Nam nhân kiện mỹ song chưởng ôm chặt người trong lòng, động thân đem An Nhiên đặt xuống dưới, hai tay nhanh nhẹn dũng mãnh đẩy ra cặp đùi nõn nà, đem tử hồng sưng dục vọng ở mật huyệt đẩy vào càng sâu, cũng tà ác xoay tròn nghiền nát. “A… Triệt… Không được…” An Nhiên vô pháp khống chế ôm chặt lấy nam nhân, khóc cuồng lên.

“Quả nhi, bảo bối… Nga… Chờ … Chúng ta cùng nhau… Ân…” Theo khoái cảm không ngừng tích lũy, Hoàng Triệt không ngừng gầm nhẹ, bàn tay to ở trên bầu ngực nữ nhân kích tình lưu lại dấu tay.

Bỗng nhiên Hoàng Triệt thân thủ sờ hoa hạch giữa hai chân An Nhiên, liên tục nhay đi nhay lại.”A a a a…” Tiểu huyệt An Nhiên phút chốc co rút mạnh mẽ, trước mắt bạch quang lóe ra, khóc lên, đạt tới cao trào.

Nam nhân lúc này mới ngừng lại, nhìn về phía ngoài cửa phòng. “Nhìn đủ chưa? Khuynh Nhan công chúa?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.