Diễm Đế Khuynh Nhan

Chương 16: Chương 16: Lại thấy hắc y nhân




Tử y nhân động tác rất nhanh, trong nháy mắt đã đem cung trang phiền phức cởi ra. “Khuynh Nhan công chúa tựa hồ có chút khô nóng?! Để tại hạ giúp người mát mẻ đi.”

Nhược Hi híp lại hai mắt, cực lực áp chế khô nóng cùng dục niệm trên ngưởi, nhướn lên nhất phương đuôi mày, “Các hạ muốn chạm vào bản cung? Hẳn là muốn nếm mùi vị tức giận của hoàng huynh?” Mục An Nhiên chết tiệt, nhã hoàng chết tiệt! Ám sát cùng Quang Nhận rốt cuộc chạy đi đâu? Nếu Oanh Nhiên cùng Hồng Tụ thực sự đã bị người ta dẫn dắt rời đi, thì hiện tại đang ở nơi nào? Có hay không bị nguy hiểm? Trưng… Trưng sao không có phản ứng? Nghi vấn không ngừng xoay quanh trong đầu, nàng chỉ cảm thấy tim đập càng lúc càng mau, nếu không có người giải vây, chỉ sợ…

“Không hổ là trân hảo Diễm đế coi trọng. Tới lúc này rồi mà còn không lo lắng cho mình, uy hiếp ta? Chẳng lẽ ngươi thực sự nghĩ rằng nhã hoàng vô hiệu?” Tiếng cười nhẹ nhàng từ trong miệng tử y nhân phát ra. Lúc này sắc mặt thiên gia chi bảo ở trước mặt hắn đã ửng đỏ, cắn răng nhẫn nại, cơ hội tốt như vậy, bảo hắn sao có thể dễ dàng buông tha. “Có thể được Diễm đế nhìn trúng, chắc hẳn có chỗ kỳ diệu. Hôm nay chi bằng để ta tới lĩnh giáo một phen. Thứ nhất là vì công chúa giảm bớt dược tính. Thứ hai là cũng có thể giáo dục công chúa ngày sau phải làm như thế nào để phò mã ở trên giường vui vẻ…”

Nhược Hi nhìn hắn từng bước một tiếp cận mình, nét mặt cùng nụ cười thấu mấy phần quỷ dị, ánh lên trong đôi mắt dâm dục có mấy phần điên cuồng. “Nếu các hạ nguyện ý đem bản cung mang về Thiên Khải điện, đó không còn gì tốt hơn.” Nhược Hi đè xuống dục hỏa trong lòng, đạm nhiên nói nhỏ.

“Miệng lưỡi Khuynh Nhan công chúa vẫn thực lợi hại. Nhưng mà nơi này đối với điện hạ, cũng không phải chỗ không tốt a.” Tử y nhân xốc lên thiếp thân của Nhược Hi, ánh vào trong mắt là một mảnh tuyết phu đỏ mắt. ” ‘Thiên gia chi ngọc’, quả nhiên như bảo tựa ngọc, ngay cả da thịt cũng là bạch ngọc không tỳ vết.” Tử y nhân thì thào tâm niệm, thân thủ đang muốn cởi ra cái yếm thì bỗng nhiên cửa phòng bị “Két ──” một tiếng đẩy ra.

“Ai?!” Tử y nhân giận dữ.

“Chủ thượng tìm ngươi.” Một người áo đen vô biểu tình đi đến. Nhược Hi âm thầm cảm thấy may mắn. Nhưng lập tức khi nhìn thấy một cỗ nhàn nhạt huyết tinh thì lại không khỏi căng thẳng: Hắn, chính là người bị nàng lấy trâm cài đâm phải!

“Tìm ta? Chuyện gì?” Tử y nhân không hài lòng, bàn tay vẫn còn ở trên người Nhược Hi qua lại khẽ vuốt. Nhược Hi cố nén cảm giác buồn nôn, cực lực khống chế bản thân không được run rẩy. “Không biết.” Hắc y nhân chỉ nói hai chữ như thế, liền đứng trước cửa, không đi tới cũng không ly khai. Trên mặt chỉ có lãnh khốc cùng phi đạm, hơn nữa còn có một tia hư vô trống rỗng.

Nhược Hi nghĩ đó là ảo giác. Bởi vừa nãy nhìn hắc y nhân kia, nàng chợt thấy khóe mắt hắn lóe lên tức giận?!

Tử y nhân phất tay áo đứng dậy, “Hừ! Vô, ngươi thật quá tiện nghi.” Dứt lời lại xoay người, cười gian hướng Nhược Hi: “Bất quá Khuynh Nhan công chúa như châu như ngọc bình thường không thể chạm đến, chung quy cũng là thường nhân mà thôi. Hôm nay để Vô đến xem, Thiên gia chi ngọc khi bị dược tính khống chế sẽ lộ ra phong tình thế nào.”

Dứt lời liền cười ha ha rời đi.

Nhìn hắc y nhân ── Vô chậm rãi đóng cửa phòng, đi vào bên trong, cũng cởi ra ngoại bào màu đen, Nhược Hi cắn chặt môi dưới, mệnh cho chính mình không được rơi lệ.

“Công chúa ăn nhã hoàng?” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại mang vẻ khẳng định. “Giải huyệt đạo cho bản cung.” Nhược Hi kiêu ngạo đáp lại, không muốn lộ ra một tia nhát gan.

“Ta không cần động, chỉ cần chờ.” Vô chậm rãi cởi áo, khi chỉ còn sót lại thiếp thân y phục mới nhấc chân bước lên giường, ngồi xếp bằng bên cạnh Nhược Hi.

“Ngươi! … Ân…” Bất ngờ một tiếng yêu kiều từ trong miệng Nhược Hi tràn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bị nghẹn càng ngày càng hồng.

“Công chúa vẫn là nên thuận theo cho thỏa đáng. Nhã hoàng, chỉ có giao hoan mới có thể giải.” Bỗng nhiên thân thủ hắn chế trụ cằm Nhược Hi, mạnh mẽ bóp chặt, “Công chúa chớ cắn lưỡi. Cho dù có tự sát, thì tệ môn vẫn còn rất nhiều nam nhi khát khao.”

Cuối cùng, nước mắt khống chế không được rơi xuống. Nam nhi khát khao? Chẳng lẽ cho có dù chết, cũng không thoát khỏi bị nhục nhã?

Trưng… Cứu ta… Cầu ngươi… Nhanh lên một chút…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.