Diêm Vương Phúc Hắc Vương Phi Gây Rối

Chương 3: Q.8 - Chương 3: Hiện đại lại gặp chuyện




Bên này vợ chồng son mới vừa kết hôn sớm không thấy bóng dáng, nhưng ngoài cửa phòng chúng tiểu quỷ vẫn còn kêu la náo động phòng. Trong tiếng huyên náo, chợt nghe một giọng nói trầm thấp lạnh lùng: “Ầm ỹ gì thế! Tất cả đều mau tránh ra cho ta! Một kết giới rách mà thôi, cũng muốn ngăn được ta!”

Chúng tiểu quỷ mặc dù vẫn không rõ Cô Diễm rốt cuộc là thân phận như thế nào, những đều bị khí phách bẩm sinh kia chấn trụ. Ngoan ngoãn tản ra hai bên nhường đường.

Cô Diễm vươn tay, vỗ lên vách kia. Nhất thời tia ánh sáng trắng vừa hiện, kết giới cứ như vậy dễ dàng bị phá. Đơn giản giải quyết như vậy, ngược lại làm cho trung tâm nổi lên ngọn lửa nghi ngờ.

Có nên không? Bây giờ là đêm động phòng hoa chúc của tiểu tử thúi, theo đạo lý mà nói, hắn khẳng định không muốn người ngoài quấy rầy. Lập kết giới là nhất định, nhưng cũng sẽ không ngu ngốc đến nổi lập loại kết giới rách nát này nha.

Nội tâm Cô Diễm nghi ngờ, ý định chuyển một cái vươn tay nhanh chóng mở cửa phòng ra. Chúng tiểu quỷ sau lưng hắn cũng nhân cơ hội thò đầu ra nhìn lại. Trong phòng Lưu Quang vốn chỉ có hai loại sắc điệu trắng đen, giờ phút này sớm bị bố trí hồng hồng đỏ đỏ vui sướng. Nhưng mấu chốt là, hai vị chủ nhân không thấy bóng dáng.

“Đáng chết!” Thiên đế nào đó đẩy một tiểu quỷ cản đường ra, lập tức vọt vào phòng.

“Ta sớm đoán được bọn họ sẽ chạy trốn, chẳng qua không thể nghĩ lại nhanh đến như vậy! Ngàn tính vạn tính, không tính đến tiểu tử Lưu Quang kia thậm chí ngay cả đêm động phòng hoa chúc cũng chịu hy sinh, liền mang theo cô dâu bỏ trốn.”

Thiên đế giận đến tốn hơi thừa lời, liếc nhìn Cô Diễm bộ dáng lười biếng ở một bên, không khỏi vỗ vỗ vai hắn, cảm khái nói: “Con trai của ngươi so với ngươi có tiền đồ nha. Biết cái gì gọi là nhịn! Bây giờ chuyện phải thay đổi là ngươi, ngươi tuyệt đối là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu chứ?”

Cô Diễm trợn trắng mắt, khinh thường nói: “Ta nhổ vào! Đi chết đi, lão già không biết thẹn nhà ngươi!”

. . . . . . .

Địa phủ náo thành một mảnh, một đôi với vợ chồng son cũng đang trong KFC gặm cánh gà cắn Hamburger.

Nhìn Tiểu Vũ đối diện bộ dáng ăn như hổ đói, Lưu Quang buồn bực.

“Nàng rất đói sao?”

Người nào đó đã ăn hai phần gia đình, hút một hơi nước uống mồm miệng không rõ nói: “Không đói bụng, cũng đã lâu chưa từng ăn loại thức ăn này rồi, có chút hoài niệm mà thôi.”

Lưu Quang cầm lên một cọng khoai tây cắn cắn, nhíu mày lắc đầu một cái. Không hiểu loại thức ăn này có cái gì để hoài niệm chứ?

Tiểu Vũ gặm nửa cái bánh cuối cùng, lúc này mới thỏa mãn đứng lên. “Đi! Đi tản bộ với thiếp, trợ giúp tiêu hóa!” Tiếng nói vừa dứt, cũng không quản Lưu Quang đang cùng một bọc sốt cà chua so tài, lôi kéo hắn ném ra ngoài tiệm.

Lần này bọn họ bỏ trốn đến hiện đại, dù sao bàn về chỗ chơi đùa, hiên đại tương đối nhiều. Lưu Quang cũng không có ý kiến gì, thật ra thì hắn có chút ghét nơi đông người, nhưng nếu thê tử hắn thích, hắn cũng chỉ có thể theo cùng.

Sắc trời đã sớm tối đi, trên đường cái, đèn nê ông lóe lên không ngừng, cũng có một phen tình vận. Hai người nắm tay cứ như vậy đi không mục đích, rời đi đám người, lệch khỏi đường phố. Dừng bước nhìn chung quanh, lại phát hiện bất tri bất giác đi tới bên ngoài một khu giáo đường.

Nhớ tới cảnh tượng bọn họ mới kết hôn vừa rồi, trong nội tâm Tiểu Vũ không khỏi vui lên. Lôi kéo Lưu Quang đi vào giáo đường.

Trong giáo đường treo đồng hồ treo tường hiện hơn chín giờ, thời gian này cũng coi là đêm khuya. Nói như vậy, lúc này trong giáo đường sẽ không có người mới đúng. Nhưng khi Tiểu Vũ cùng Lưu Quang “Xuyên tường vào” thì nhìn thấy trong đại sảnh lại lóe lên ánh đèn, lập tức ngồi xổm người xuống núp vào.

Tiểu Vũ thoáng ngẩng đầu lên quan sát, phát hiện có một nam tử trẻ tuổi đứng ở tượng Jesus ngắm nhìn. Lưu Quang từ bên cạnh nàng ló đầu, nhíu mày bất mãn nói: “Có cần thiết như vầy không? Không phải một người đàn ông sao, ta còn sợ hắn hay sao?”

Tiểu Vũ một tay che miệng Lưu Quang, mắt nhìn chằm chằm ý bảo hắn không cần nói lớn tiếng như vậy.

“Thiếp dĩ nhiên tin tưởng chàng không sợ hắn, là thiếp sợ hắn bị chàng hù dọa. Chàng suy nghĩ một chút, nếu người ta nhìn thấy hơn nửa đêm có hai người từ ngoài cửa đi vào. Thiếp sợ Địa phủ của chàng lại có nhiều hơn một oan hồn vô tội rồi.”

Lưu Quang nhướng mắt, không nói nữa. Lão bà đại nhân cũng đã lên tiếng, hắn còn có thể nói gì! Nghĩ thầm, nếu không muốn bị người phát hiện, thực hiện phép ẩn thân không được sao, làm gì cần phải trốn ở chỗ này? Thật là không hiểu!

Trong lòng Lưu Quang suy nghĩ không nói ra, cho nên không biết về tới hiện đại liền hoàn toàn quên mình là người phương nào, hoàn toàn quên còn có phép ẩn thân vừa nói. Hai người cứ như vậy ngây ngốc núp ở hàng cuối cùng, nghe lời trầm thấp của người nam nhân phía trước truyền đến.

“Ta chưa bao giờ tin thần Phật, không tin trời, không tín nhiệm chúa, không tin chuyện tâm linh. Thế nhưng lần đầu tiên, lần đầu ta cầu tin! Cầu xin ngươi giúp ta một chút. Cho ta thêm chút thời gian, cho ta xem tay nàng sau khi phẫu thuật thành công, dù phải thu đi mạng của ta. Van cầu ngươi. . . . . . .”

Nam tử đưa lưng về phía Tiểu Vũ cùng Lưu Quang, lẩm bẩm nói với tượng Jesus. Giọng nói có chút khàn khàn mang theo giọng mũi nồng đậm, nói xong hai đầu gối khẽ cong, thân hình chán chường quỳ xuống.

Tiểu Vũ không sao nghe rõ, đầu nhỏ vẫn còn suy tư có muốn trông nom chuyện này hay không thì chợt nơi cửa chính giáo đường đóng chặt truyền đến m Phong Trận, giương mắt nhìn lại, thế nhưng nhìn thấy một quỷ sai?

Quỷ kia xuyên tường vào, trong tay cầm ống khóa chậm rãi đi về phía trước. Chợt bước chân ngẩn ra, giống như phát hiện ra cái gì tựa như quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Lưu Quang cùng Tiểu Vũ nháy mắt ngây ngốc theo dõi nhìn hắn.

Quỷ sai ngớ ngẩn, hé miệng kinh ngạc nói: “Các ngươi thấy được ta?”

Tiểu Vũ không để ý quỷ kia, ngược lại giễu cợt nói với Lưu Quang bên người: “Cái người này làm lão Đại thật đúng là đủ thất bại, thuộc hạ chàng cũng không biết chàng.”

Lưu Quang lúng túng ho khan một cái, sờ trong túi, sau đó móc ra một đồ vật ném cho tiểu quỷ kia. Quỷ sai theo bản năng thò tay mà tiếp nhận, giang hai tay vừa nhìn, là một lệnh bài.

Mặc dù hôm nay Địa phủ đã xuất hiện đường ray hiện đại, càng ngày càng tân hóa. Nhưng có ít thứ vẫn còn tuần hoàn cổ xưa như cũ. Ví như nói lệnh bài tượng trưng thân phận. Cho nên vị tiểu quỷ sai này mặc dù chưa từng thấy qua bộ dáng Diêm Vương đại nhân của Địa phủ, nhưng vừa thấy lệnh bài, hắn liền hoàn toàn lĩnh ngộ.

“Tham kiến Diêm Vương đại nhân!”

Đầu gối Quỷ sai khẽ cong, lúc này quỳ hành lễ với Lưu Quang. Tâm tình vừa kích động lại hưng phấn. Nhớ hắn là một quỷ sai nho nhỏ tuần tra bên ngoài, nếu có thể có may mắn nhìn thấy bổn tôn Diêm Vương, thật là quá tnnd có phúc phần.

Tiểu Vũ phất tay một cái miễn lễ cho tên quỷ sai, cũng không muốn để ý tới cái quan hệ tôn ti này, trực tiếp mở miệng hỏi: “Ngươi tới câu hồn phách người nam nhân kia sao?”

Tiểu quỷ sai không biết Lưu Quang, cũng tự nhiên không nhận ra được Tiểu Vũ là ai. Chỉ là thấy Lưu Quang cùng nàng thân mật như vậy, nói vậy cũng là chủ nhân không thể đắc tội. Vì vậy ngoan ngoãn trả lời: “Dạ. Hắn gọi là Lục Tử, một khắc đồng hồ trước cùng vị hôn thê của hắn bị tai nạn xe cộ đưa đến bệnh viện. Hắn chỉ còn dư lại một hơi, vị hôn thê của hắn trong đang phòng cấp cứu. Ta đi bệnh viện câu hồn thì phát hiện không thấy hồn phách hắn, lúc này mới tìm tung tích đuổi kịp tới nơi đây.”

Tiểu Vũ nghe đến đó trong lòng chợt lạnh, kinh ngạc nói: “Ý của ngươi là nói, hiện tại chúng ta thấy là hồn phách của hắn?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.