Diêm Vương Phúc Hắc Vương Phi Gây Rối

Chương 15: Q.3 - Chương 15: Ta thích ngươi




Tiểu Vũ tâm tư hỗn loạn, dùng sức lực nghĩ đi nghĩ lại, hoàn toàn không chú ý tới con mắt trái của mình đã trở nên đỏ rực. Mà một bên Lưu Quang lại nhìn chân thiết, bởi vì bên con mắt phải của hắn, cũng đã là đỏ ngầu một mảnh.

Không muốn làm khó Tiểu Vũ, Lưu Quang cười cười. Đôi tay lau gò má Tiểu Vũ, để cho tầm mắt nàng nhìn mắt trái mình.

“Không cần khẩn trương như vậy, đây chỉ là một câu hỏi thôi. Trừ phi chính ngươi muốn chạy trốn, nếu không thì không người nào có thể đem ngươi từ bên cạnh ta mang đi được!”

Tiểu Vũ nghe nói thế, không chút suy nghĩ, theo bản năng mở miệng nói: “Ta không đi! Ta đều không đi! Ta vẫn sẽ đi theo ngươi!”

A! Lưu Quang cười, ấm áp vô cùng. Khiến Tiểu Vũ chợt tỉnh ngộ, nghĩ thầm, lão Đại nếu có thể ngày ngày đều cười với nàng như vậy, thật là tốt biết bao!

. . . . . .

“Tốt lắm! Đi thôi.”

Lưu Quang chợt mở miệng, nói một câu khiến Tiểu Vũ không hiểu.

“. . . . Đi? Đi tới đâu?”

Đứng lên, thuận đường cũng kéo Tiểu Vũ còn ngã trên mặt đất, Lưu Quang cưng chìu vuốt vuốt tóc nàng. Có chút bất đắc dĩ nói: “Đần! Đương nhiên là đi cứu người. Ngươi không phải là hy vọng bọn họ mười sáu năm sau còn có thể gặp mặt à. Không đi cứu kia Tiểu Long Nữ, bọn họ sẽ không được gặp mặt!”

Lưu Quang nói xong, liền dắt Tiểu Vũ đi về phía trước. Bước còn chưa bước ra, thân thể liền bị người kéo. Không khỏi nhìn về phía Tiểu Vũ đứng tại chỗ không đi, ánh mắt hàm chứa nghi vấn.

“Sao thế?”

Tiểu Vũ nắm chặt cánh tay Lưu Quang, không chịu dời một bước. Trong lòng có chút bất an, nghi ngờ nói: “Lão Đại, ngươi mới vừa nói, thật chỉ là nói chơi thôi sao? Nếu như cứu người, thật sự sẽ không còn được gặp lại ngươi sao?”

Lưu Quang ngẩn ra, mỉm cười lắc đầu một cái.

“Sẽ không. Ta đã nói rồi, trừ phi Tiểu Vũ tự mình muốn đi, nếu không, ai cũng đừng nghĩ dẫn ngươi rời khỏi ta.”

Nghe Lưu Quang bảo đảm, Tiểu Vũ thoáng yên tâm, trong lòng vẫn có chút bất an. Cắn cắn môi, cuối cùng mở miệng nói: “Lão Đại! Tiểu Vũ đời này, chuyện may mắn nhất, chính là bị Tiểu Hắc Tiểu Bạch câu sai hồn. Ta nói điều này, ngươi không được cười ta đầu có phải bị hư hay không, ta nói đều là lời thật lòng!”

Hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về Lưu Quang, hai mắt sáng chói. Nhìn vào lửa đỏ bên mắt phải kia, Tiểu Vũ mỉm cười nói: “Ta thật sự vô cùng cám ơn ngươi. Nếu như không gặp ngươi, hoặc giả ta có thể bình an qua hết cuộc đời, có thể sẽ gặp được một người tốt, sau đó kết hôn sinh con. Vốn là ta vừa đến Địa phủ thì ta có trách cứ các ngươi. Tại sao các ngươi không chịu trách nhiệm, tại sao có thể tùy tùy tiện tiện câu sai người? Nhưng bây giờ, ta ngược lại muốn cảm kích các ngươi. Có thể gặp được các ngươi, thật tốt!”

Con mắt trái một hồi nóng rực, Tiểu Vũ không để ý đến. Nhìn Lưu Quang bên mắt phải cũng càng ngày càng hồng, không khỏi giơ tay lên chạm vào.

“Ta thích Tiểu Hắc ngây ngốc, mặc dù hắn đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Ta thích Tiểu Bạch trang điểm, mặc dù hắn soi gương, thật sự không dám tưởng tượng. Ta thích Chung lão đại, mặc dù hắn có chút đáng sợ. Ta thích Mạnh bà, nhưng mà đối với nước canh nàng làm một chút cũng không yêu. Ta thích Si Mị Võng Lượng, hai con Tiểu Quỷ Đầu đáng yêu, thích Tiểu Ngưu cùng Tiểu Mã Ca hình tượng lạnh lùng. Còn nữa…, ta thích ngươi! Mặc dù lão Đại tính khí kém, tính tình lại không tốt, còn có chút hứng thú tệ hại, dáng dấp so với tiên trên trời còn hoàn hảo hơn, khiến ta ghen tỵ không dứt. Nhưng mà! Ta thích ngươi. Thích đến nỗi một ngày không thấy sẽ tưởng niệm, thích đến nỗi muốn ở bên cạnh lão Đại, nếu đuổi ta đi, ta cũng sẽ mặt dày mày dạn không rời đi!”

Tiểu Vũ nói xong cúi đầu, không cần soi gương, cũng biết mình giờ phút này gương mặt nhất định đỏ rực một mảnh. So với con mắt trái còn đỏ hơn. Mẹ nó, nàng nói đoạn thoại này nghe sao lại có vẻ giống thổ lộ vậy? Nhưng nàng không phải muốn thổ lộ nha! Nàng chính là muốn biểu đạt bọn họ đối với mình mà nói rất quan trọng mà thôi.

Lưu Quang kinh ngạc nhìn Tiểu Vũ, trong đầu chỉ nhớ rõ một câu, ta thích ngươi!

Tiểu Vũ càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, cảm thấy cần phải giải thích một phen. Ngẩng đầu lên muốn nói điều gì, môi Lưu Quang ấm áp đã đè xuống. (hô hô, hôn dzồi )

. . . . . .

Mẹ nó, ai tới nói cho nàng biết, đây là tình huống gì?

. . . . . .

Buông môi, lui ra một chút. Đáng lẽ nên thuộc kiểu hai người da dầy, giờ phút này cũng rối rít quay mặt đi, ánh mắt nhìn loạn chung quanh.

Tiểu Vũ sững sờ đứng tại chỗ, có chút không biết làm sao. Mà Lưu Quang cũng không tốt hơn bao nhiêu, trên mặt nhàn nhạt đỏ ửng. Như vậy mà nhìn, lại thêm yêu mị mấy phần, thật sự mê người vô cùng.

Ặc, khụ khụ.

Nhẹ nhàng ho khan một cái, Lưu Quang quay mặt sang, có chút lắp bắp nói: “Ta, ta đi cứu người. Ngươi trở về Địa phủ trước đi.”

Tiểu Vũ ngẩn ra, ngay sau đó mở miệng nói: “Không cần! Ta cũng muốn đi theo!”

Lưu Quang nghe vậy, cũng không cự tuyệt. Giờ phút này bọn họ đang đứng ở vách đá, Lưu Quang đưa tay hướng dưới vách chỉ chỉ, nghi vấn hỏi: “Ngươi? Nhất định phải đi cùng ta?”

Tiểu Vũ hướng phía trước cẩn thận thoáng nhíu mày, liếc nhìn vách đá sâu không thấy đáy, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, da đầu có chút tê dại.

Lưu Quang tất nhiên phát hiện nàng sợ, mỉm cười nói: “Ngươi trước hết nên trở về đi. Yên tâm, ta đã đáp ứng ngươi, nhất định sẽ làm được, nhất định giúp ngươi cứu người.”

Tiểu Vũ quật cường lắc đầu một cái, cố dũng cảm nói: “Không, không sao! Dù sao ta cũng không chết được, chỉ sợ độ cao một chút mà thôi, không sợ! Không phải nhảy xuống vách đá, ta cũng không phải là chưa từng nhảy qua!”

Lưu Quang không ngăn được Tiểu Vũ, cũng không nói nhiều. Kéo Tiểu Vũ qua, ôm vào lồng ngực.

“Ôm chặt ta. Trong óc và trong lòng không nên nghĩ gì hết, chỉ cần nghĩ tới ta thôi. Nhắm hai mắt vài chục giây, chúng ta sẽ đến đáy vực. Hiểu chưa?”

Bị hành động này của Lưu Quang khiến Tiểu Vũ không khỏi đỏ hai gò má. Chỉ là Tiểu Vũ rất mê luyến mùi thơm thoang thoảng trên người Lưu Quang. Chậm rãi đưa tay qua ôm chặt lấy, Tiểu Vũ giống như mới vừa ăn trộm được cá, ở trong ngực Lưu Quang nâng lên nụ cười thật to, gật đầu một cái.

Lưu Quang trên mặt cũng dịu dàng nở nụ cười, ôm chặt người trong ngực, tung người nhảy xuống.

. . . . . .

Lưu Quang cùng Tiểu Vũ nhảy xuống vách đá, từ chỗ bọn hắn đứng cách đó không xa, truyền ra tiếng vang.

“A ha ha ha, Tiểu Bạch, thì ra là lão Đại tán gái còn có thể giỏi hơn ngươi, ngươi nhìn xem! Không cần nói lời ngon tiếng ngọt, đã đem nha đầu Tiểu Vũ câu tới tay.”

Tiểu Hắc cười, mặt không có hảo ý, không nghĩ tới, thật không nghĩ tới. Lão Đại còn có ngón này. Không hổ là lão Đại, xuống tay vô cùng hung ác, chính xác, tuyệt! Động tác lưu loát vô cùng. Không cần bất kỳ ngôn ngữ cứ như vậy mà hôn rồi!

Tiểu Bạch ở bên lắc đầu một cái, có chút không thoải mái nói: “Stop! Cấp bậc không giống nhau, ta dĩ nhiên liều mạng chỉ vì lão Đại. Hơn nữa, ngươi cũng nhìn một chút xem đối phương là người nào! Cũng chỉ có lão Đại nhìn trúng nha đầu Tiểu Vũ. Ta thà rằng cả đời độc thân, cũng không nguyện ý cùng nha đầu kia có bất kỳ điều gì.”

Aizz, cho hắn nói một chút. Lão Đại cả đời Anh Minh Thần Võ, dáng dấp phong hoa tuyệt đại, mê người ngàn vạn. Vốn tưởng rằng thế gian này quả thật là có người thập toàn thập mỹ. Không nghĩ tới, lão Đại cũng thiếu sót, ánh mắt hắn thật sự không tốt, Thiên giới nhiều hoa tươi xinh đẹp lại không cần, cố tình nhìn trúng nha đầu Tiểu Vũ như gốc cây cỏ đuôi chó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.