Điên Cuồng Độc Chiếm

Chương 50: Chương 50




Edit: Nhi

Beta: Hàn Tuệ Ninh

Trong thư phòng tối tăm, toàn bộ rèm cửa đều bị kéo lại, không để lọt một tia sáng. Một người đàn ông áo đen ngồi ngay ngắn trên ghế da, tai đeo tai nghe, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm điểm màu đỏ trên màn hình máy tính.

Anh đã ngồi ở đây rất lâu, đoạn đối thoại được ghi âm cũng không biết đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần, nhưng vẫn luôn có cảm giác không đã nghiền. Anh cầm ly rượu đế cao lên, nheo mắt, rồi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch. Sau khi uống xong, khóe miệng vẫn còn dính vài giọt rượu, anh dùng lưỡi liếm vài cái, con ngươi âm trầm lóe lên tia sáng giảo hoạt.

Đột nhiên, tay anh dùng sức, các đốt ngón tay nổi lên, khóe miệng cong một độ cong quỷ dị, lạnh lùng âm hiểm cười.

__

Ban đêm, Thước Tiểu Khả lại một lần nữa được thưởng thức tay nghề của Lãnh Ngạo. Theo như anh nói thì gần đây anh thường xuyên xem sách dạy nấu ăn, nghiên cứu kỹ thuật nấu nướng. Cô trêu chọc anh là không tới mấy ngày anh nhất định sẽ trở thành một đầu bếp hàng đầu cho xem.

Sau khi ăn xong bữa tối, anh vẫn ở trong phòng bếp làm món điểm tâm ngọt. Thước Tiểu Khả rút gói giấy kia ra cầm chặt trong tay, không biết nên xử lý thứ này như thế nào.

Đối với yêu cầu của Hoắc Yêu, cô đã bình tĩnh suy nghĩ thật lâu, cho dù Lãnh Ngạo này tội không thể tha, nhưng cô cũng không thể độc chết anh được, ngày mai phải tìm cách nói với anh ta cho rõ ràng.

Ân oán của hai người đàn ông không phải một cô gái như cô có thể hóa giải, cô chỉ là một sinh viên mười bảy tuổi, chuyện giết người này cô không làm được.

Vừa mới giấu gói giấy đi xong thì cô nghe thấy tiếng động ở ngoài phòng, nhất định là Lãnh Ngạo đang lên, cô hốt hoảng nhảy lên giường, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

Biết Khả Nhi thích ăn canh ngọt nên Lãnh Ngạo cố ý tìm hiểu cách làm canh ô mai ngân nhĩ tuyết lê, vừa nấu xong là lập tức bưng lên đây.

“Dậy đi, ăn điểm tâm.” Anh đặt bát canh xuống, ngồi ở đầu giường xoa xoa hai má mềm mại của cô.

Thước Tiểu Khả từ từ mở mắt ra, khuôn mặt dịu dàng như nước kia lập tức ánh vào mắt, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Cô nửa ngồi dậy, Lãnh Ngạo lót gối giúp cô rồi bưng bát canh đến, thổi cho nguội bớt mới đút một muỗng cho cô.

Cô há miệng uống canh, hương vị quả thật không tệ, thơm thơm ngọt ngọt, đúng là hương vị mà cô thích.

Uống hết bát canh, Lãnh Ngạo rút khăn tay ra lau miệng cho cô rồi đi xuống lầu, không tới hai phút sau anh lại lên. Lúc này, Thước Tiểu Khả đang ngồi trên giường, cầm điều khiển từ xa, chăm chú nhìn màn hình tivi.

Lãnh Ngạo đi qua, tiện tay đoạt điều khiển trong tay cô, tắt tivi, rồi nằm bên cạnh hít hà mùi hương say nồng của cô, vẻ mặt ái muội.

Một tháng này, ngoài những ngày thân thể không tiện ra, thì hầu như đêm nào anh cũng triền miên trên thân thể cô, có khi một đêm làm vài lần. Cho nên biểu hiện tối nay của anh Thước Tiểu Khả thấy rất bình thường, không bình thường ngược lại là chính bản thân cô.

Từ khi gặp Hoắc Yêu ở thư viện trường, lòng cô bắt đầu rối loạn. Cũng may cô có suy nghĩ, có đầu óc, sẽ không vì Hoắc Yêu từng giúp mình mà để anh ta dắt mũi.

Lúc ở Brunei, cô vì khát vọng tự do nên mới có thể xem Hoắc Yêu là người đàn ông tốt, trọng tình nghĩa, nhưng thực ra cô biết rõ anh ta và Lãnh Ngạo đều là một loại người, máu lạnh vô tình.

Cánh môi bị dịu dàng chạm vào, vì mới uống canh ngọt nên trong miệng cô vẫn còn hương vị ngọt ngào, khiến Lãnh Ngạo muốn ngừng mà không được, từ khẽ hôn biến thành hôn cuồng nhiệt.

Váy ngủ trượt xuống như tơ, Thước Tiểu Khả tập mãi thành quen sự nhiệt tình của anh. Người đàn ông đang áp trên người cô này, có một loại tình cảm không nên lời với cô.

Nếu nói hận, thì cô hận anh tay đầy máu tươi, từ lúc cô còn rất nhỏ đã tận mắt nhìn thấy anh nổ súng giết người. Nhưng cho dù anh có giết bao nhiêu người, thì cũng vạn lần không nên giết chết Lăng Thiên.

Nếu nói yêu, thì cô sống cùng anh lâu như vậy, nói không có bất luận tình cảm gì là không thể, nhưng tình cảm này chính là tình yêu sao?

Yêu hận đan xen, khiến Thước Tiểu Khả cực kì mờ mịt. Bị Lãnh Ngạo một đường hôn xuống, cô run rẩy toàn thân, nhưng lại vô cùng hưởng thụ.

Đột nhiên cơn co rút kéo tới khiến cô kìm lòng không được ngâm khẽ ra tiếng, vòng hai tay qua cô anh, tùy anh rong ruổi trên thân mình.

Trong bóng tối, cô mê ly nhìn khuôn mặt thâm tình trước mắt, còn có đôi mắt quen thuộc kia. Anh tựa như một con sư tử cuồng dã trong núi, không ăn sạch cô thì không cam lòng ngừng lại.

Cơn co rút ngày càng kịch liệt, hai người đồng thời sa vào đám mây của ái dục - cao triều.

Lãnh Ngạo như một đứa trẻ được cho ăn đường, anh thở sâu một hơi nói bên tai cô: “Khả Nhi, thật là mỹ vị, tôi càng ngày càng không thể rời khỏi em rồi.”

__

Ngày hôm sau, tan học, cô được anh trai đưa đến một nhà hàng cao cấp ở cạnh trường.

Bởi vì gặp Hoắc yên nên cô có tâm sự nặng nề, lúc dùng cơm cứ mơ mơ màng màng, hại anh trai nói chuyện với cô chuyện của ba mẹ, còn có chuyện của bốn anh em lúc nhỏ, nhưng cô không chú tâm lắng nghe.

“Khả Nhi, tinh thần em nhìn có vẻ hoảng hốt, em không sao chứ?” Anh tư Thước Lai Diệp thấy cô cứ bồn chồn, quan tâm hỏi.

Thước Tiểu Khả buông đũa, nở nụ cười cứng ngắc đáp lại: “Không sao, có lẽ là do tối qua ngủ không ngon.”

“Khả Nhi, mẹ rất nhớ em, hỏi khi nào thì em có thể về nhà một chuyến.” Thước Lai Hòa hỏi.

“Chuyện này…” Thước Tiểu Khả khó xử, sao cô lại không muốn thường xuyên về nhà chứ, hôm qua nói chuyện điện thoại với mẹ, mẹ cũng nói là nhớ cô.

Lần gặp mặt trước quá vội vàng, cô cũng muốn có thể được ở lâu cùng gia đinh. Nhưng chuyện này cô không quyết định được, tuy Lãnh Ngạo đã đáp ứng sẽ cho cô thường xuyên về nhà, nhưng cô không dám chủ động hỏi anh khi nào có thể trở về.

“Anh, đừng hỏi em ấy, chuyện này do Lãnh Ngạo quyết đinh.” Vẫn là Thước Diệp Lai nhìn thấu, anh xoay qua an ủi em gái, “Khả Nhi, tuy Lãnh Ngạo là một người hung ác, nhưng nếu đã đáp ứng thì nhất định sẽ làm được, em cứ đi hỏi đi.”

“Ừm.” Tâm tư của Thước Tiểu Khả căn bản không đặt ở vấn đề này.

Sau đó ba anh em cũng không nói gì nữa, im lặng dùng cơm.

“Thước Lai Diệp! Đúng là anh rồi!” Một giọng nữ trong trẻo phá tan sự yên tĩnh của nhà ăn.

Thước Lai Diệp nghe có người gọi mình, anh quay đầu thì thấy một nam một nữ đang đứng phía sau, nữ sinh là bạn học cùng hệ không cùng ban của anh, còn người kia anh không biết.

“Đỗ Ngưng, cậu cũng tới đây ăn cơm à.” Anh đứng dậy chào một tiếng.

Thước Tiểu Khả ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông phía sau chị gái kia, không ngờ thế giới này khéo như vậy, ở đây cũng có thể gặp được anh.

“Đây là anh cả, em gái tôi.” Thước Lai Diệp giới thiệu nói: “Đỗ Ngưng, bạn học của em.”

Đỗ Ngưng cũng là sinh viên trong trường, đương nhiên nhận ra Thước Lai Hoa và Thước Tiểu Khả, một người là phó giáo sư đẹp trai trẻ tuổi đầy hứa hẹn, là nam thần trong cảm nhận của rất nhiều nữ sinh viên thậm chí là nữ giảng viên. Thanh danh của hai anh em nhà họ Thước trong trường đã quá vang dội, hiện giờ lại có thêm một , nữ sinh viên mỹ lện được vô sô nam sinh xưng là “Nữ thần băng giá.”

“Anh trai mình, Đỗ Úy Lợi.” Cô giới thiệu người đứng sau lưng.

Thước Lai Hoa tính tình khẳng khái, nói với hai anh em đang đứng đó: “Nếu đều là người quen thì cùng ăn với nhau đi.”

Đỗ Ngưng cầu còn không được, nhưng anh trai cô đang cực kì khó xử, vì anh gặp lại Thước Tiểu Khả.

“Ngồi xuống hết đi, càng đông càng vui mà.” Thước Lai Diệp chủ động kéo hai cái ghế ra.

Hai người chu đáo như vậy, Đỗ Uy Lợi và em gái cũng không thể không ngồi xuống dùng cơm chung.

Trong năm người, có bốn người đều học chung một trường, nên đề tài câu chuyện đương nhiên xoay quanh những việc trong trường, chỉ có Đỗ Úy Lợi im lặng không nói gì, đôi khi ngẫu nhiên ngẩng đầu lên cũng là để nhìn Thước Tiểu Khả ngồi phía đối diện.

Nhiều ngày không gặp, khí sắc của cô cũng không tốt lắm, khuôn mặt trắng hồng vẫn sáng rực như hoa lê, cười cười nói nói, mỗi lời nói mỗi động tác đều đoan trang như danh viện thục nữ.

Hoàn toàn khác với cô gái mà anh gặp lần đầu tiên trên đảo.

Khi đó anh đang xem xét mỏ khoáng, vừa mới bước vào đại sảnh đã nghe thấy giọng nói của một cô gái trẻ, cô ấy muốn anh đi bắt cá. Lúc đó anh chỉ nhìn thoáng qua nhưng cũng bị vẻ đẹp của cô làm kinh hãi phải rung động.

Anh sống rất im lặng, không hay lộ mặt, nên căn bản không thèm nhìn đến cô, chỉ xem cô như một cô tiểu thư bốc đồng. Về sau, anh mới biết cô là vị hôn thê được Lãnh Ngạo nuôi nhố nhiều năm. Tiếp xúc một thời gian, anh phát hiện cô không ngang ngược như vẻ bề ngoài, nội tâm cô kỳ thật là một cô gái tốt, vừa lương thiện vừa phản nghịch.

Về sau nữa cô bị kẻ thù của Lãnh Ngạo bắt đi, anh vì tự trách nên đến tiểu quốc Brunei tìm cô, tận mắt thấy cô vui vẻ cùng người yêu mình, anh lại một lần nữa được nhìn thấy vẻ xinh đẹp nở rộ của cô.

Hóa ra, cô không hề yêu Lãnh Ngạo, cô đã chôn ánh mặt trời của mình xuống tận đáy lòng.

Là anh phá hủy tình cảm tốt đẹp của cô, báo cho Lãnh Ngạo đến bắt cô về nước A, ánh mặt trời của cô cũng tan đi như một hạt bụi.

Bây giờ gặp lại cô đã thanh thản ổn định ở bên cạnh Lãnh Ngạo, giống như búp bê không có linh hồn, thay đổi hoàn toàn thành một người khác.

“Đỗ tiên sinh, tôi nhận ra anh rồi.” Thước Tiểu Khả chuyển lời, ánh mắt dừng trên người Đỗ Uy Lợi.

Mọi người ngạc nhiên, lắng nghe đoạn sau.

“Nghe nói một trong những người khai thác đá Poudretteite là người cha vĩ đại của anh.” Thước Tiểu Khả cũng không nói thẳng ra là có quen biết anh.

Đỗ Uy Lợi khách khí nói: “Đều là chuyện cũ rồi, không đề cập tới cũng được.”

“Sao có thể không được chứ?” Thước Tiểu Khả không muốn dễ dàng buông tha cho anh: “Poudretteite là đá quý còn hiếm hơn cả kim cương, vì nó mà uy danh của Đỗ tiên sinh mới lan ra toàn thế giới.”

Thước Lai Hoa và và Thước Lai Diệp cũng có nghe nói đến việc này, nhưng bọn họ không biết người đó lại à người đàn ông diện mạo xuất chúng trước mắt.

Đỗ Ngưng thấy anh trai không trả lời, cô mở miệng: “Anh trai tôi từ trước đến nay vẫn luôn khiêm tốn, đá Puudretteite được khai thác thành công cũng không phải là công lao của riêng một mình anh ấy.”

Thước Tiểu Khả lại muốn nói gì nữa, nhưng Thước Lai Diệp ngồi bên cạnh dùng khuỷu tay huých cô một cái, nên cô ngậm miệng, chỉ trừng mắt nhìn Đỗ Uy Lợi.

Cô hận anh ta, nếu không phải vì anh ta, hiện giờ cô vẫn còn hưởng thụ cuộc sống và tình yêu tốt đẹp cùng Lăng Thiên ở Brunei, Lăng Thiên sẽ không bị nổ chết. Nghe nói anh ta đã đề nghị với Lãnh Ngạo được về nhà để chăm sóc cha, coi như anh biết tính toán trước, nếu không nhất định anh sẽ có kết cục chết thảm như Lãnh Hổ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.