Điên Phúc Đồng Thoại

Chương 1: Chương 1: Mơ Ước Của Mẹ Tiểu Hôi.




CHƯƠNG 1: MƠ ƯỚC CỦA MẸ TIỂU HÔI.

Chú ý:

Thiên đồng thoại này chỉ phù hợp với những độc giả yêu thích đồng thoại dành cho thiếu nhi nhi đồng, có nhiều chi tiết hài hước, nếu như không cảm được cốt truyện, trân trọng đề nghị xem trước nguyên tác, cảm tạ!

Lời dẫn:

Chúng ta chắc hẳn đều đã xem qua “cô bé lọ lem”, cô bé đáng thương chịu đủ mọi ngược đãi của mẹ kế, về sau nhờ một chiếc hài thủy tinh xinh đẹp mà được vương tử lấy làm vợ, sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi.

Nhưng có thực như thế không? Chúng ta hãy trở lại quá khứ để chứng thực lại đi nào!

Chuyện kể rằng…ngày xưa, xưa rất xưa (thực ra cũng không có xưa lắm đâu), ở một thôn trang xinh đẹp tĩnh lặng, có một thương nhân giàu có, hàng xóm kế bên là một nữ tiểu thuyết gia. Lúc này đây, vị hàng xóm đáng thương đang bị nhà xuất bản yêu cầu viết một quyển tiểu thuyết mang tựa là ♦Chuyện chưa kể của nhà hàng xóm♦. Sau một thời gian khảo sát và nghiên cứu, vị tác gia của chúng ta quyết định lấy gia đình thương nhân nhà bên làm hình thượng nguyên mẫu cho nhân vật. Vì thế nàng bắt đầu tiến hành chiến dịch trường kỳ rình rập, à không, là quan sát thực tế.

Và, câu chuyện của chúng ta bắt đầu…

==========

Bà xã thương nhân hiện đang mang bầu. Lúc này, bà xã nằm trên chiếc ghế tựa, khẽ đung đưa, hạnh phúc vuốt ve chiếc bụng tròn, hỏi câu mà các bà vợ trên đời này đặc biệt rất thích hỏi: “Anh yêu, anh thích con trai hay con gái hơn?”

“Con trai.” Thương nhân vốn chỉ biết buôn bán, chỉ số lãng mạn âm, không đáp bằng những lời đường mật đại loại như: “Em yêu, chỉ cần là do em sinh ra, trai hay gái anh đều thích”, mà lập tức trả lời thẳng không chút giấu diếm.

Phụ nữ mang thai, trăm người như một, tâm tình cực kỳ không ổn định. Bà xã thoáng cái đã nổi cáu, nhảy dựng lên giọng the thé: “Anh kỳ thị gái phải không, đáng chết, đã vậy, ta đây càng muốn sinh con gái.”. Bà xã theo chủ nghĩa nữ quyền a.

Thương nhân có chút sợ vợ, vừa thấy bà xã đại nhân nộ khí phừng phừng lập tức mất hết khí phách: “Hảo hảo hảo, thì sinh con gái, con gái rất tốt, con gái sẽ hiếu thuận, không như con trai nghịch ngợm, con gái thực rất tốt.”

Bà xã hừ một cái, cảm thấy ông xã chỉ là xoa dịu mình. “Mọi người đều nói ‘chua sinh trai cay sinh gái’, em gần đây đều thích ăn cay, nhất định là sinh con gái”.

Thương nhân không dám lên tiếng, tránh dẫn đến một hồi chiến tranh gia đình.

Bà xã có chút mệt mỏi, lại trở về ghế nằm. Nhìn ra ngoài cửa sổ như có điều suy nghĩ, bên ngoài tuyết đang rơi, trên bệ cửa sổ làm từ gỗ mun, hoa trạng nguyên nở rộ đỏ rực. “Ước gì đứa nhỏ sẽ có làn da trắng như tuyết, môi đỏ như đóa hoa kia và mái tóc đen như gỗ mun…”

[Người qua đường: hãn, đây chẳng phải là câu trong truyện “công chúa Bạch Tuyết” sao?]

[Tác giả đột nhiên xuất hiện: thực kém hiểu biết, ai bảo chỉ có mẹ công chúa Bạch Tuyết mới có suy nghĩ như vậy? Mama trong thiên hạ đều có suy nghĩ như vậy hết đó.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.