Điện Thoại Từ Chồng Cũ (Chồng Trước Điện Báo)

Chương 27: Chương 27




Đồng Thu không hiểu sao lại bị nắm tay, nhưng anh cũng chỉ nghĩ là Hoắc Tri Hành tự dưng muốn đùa giỡn ái muội, ngoan ngoãn để cho người ta nắm.

Nhưng mà, tin nhắn của Hà Hoành Đào khiến cho Hoắc Tri Hành mất hết tâm trạng xem phim, Trâu Khải – cái nên này không nên xuất hiện vào lúc này.

Hắn có hơi phân tâm, nhưng Đồng Thu cũng không có phát hiện ra.

Phim chiếu được một nửa, Đồng Thu nhịn không được ngủ luôn, dù sao loại phim này, có thể kiên trì xem hết không ngủ, thì đúng là chiến binh.

Mà Đồng Thu, không đảm đương nổi chức vụ chiến binh này, cho dù là chồng cũ đang ở bên cạnh anh, cũng bị cái phim này thôi miên.

Đồng Thu ban đầu là dựa vào một bên vách ngăn ngủ, ngủ liền trượt thẳng xuống, sau đó Hoắc Tri Hành cẩn thận ôm người qua, Đồng Thu ngủ đến ngốc lăng thoải mái mà chui vào ngực hắn cọ cọ.

Hoắc Tri Hành vô cùng thích nhìn Đồng Thu lúc ngủ, anh ngủ rất ngoan, không ngáy không nghiến răng, một năm kết hôn chung giường chung gối cũng chưa từng nghe anh nói mớ cái gì, lúc ngủ rất an bình, trong mắt Hoắc Tri Hành, Đồng Thu ngủ giống y như một đứa trẻ to xác.

Lúc này, đứa trẻ to xác nóng hầm hập đang dựa vào hắn ngủ rất ngon, có lẽ là bởi vì tư thế vẫn chưa thoải mái, thỉnh thoảng sẽ cọ cọ trên người hắn một cái.

Cọ một cái thì không sao, nhưng ở trong rạp chiếu phim, Hoắc Tri Hành bị Đồng Thu cọ đến muốn nổi lửa.

Lửa này không thể để nó bùng lên được.

Hoắc Tri Hành bất lực xoa xoa mi tâm, cố gắng đem dục hỏa của mình đè xuống.

Đồng Thu dựa vào hắn ngủ rất an ổn, trong lòng hắn lại suy nghĩ đến chuyện của Trâu Khải, lần này đi xem phim xem đến mơ màng.

Phim sắp sửa kết thúc, nhân vật nữ chính bất ngờ kinh hoảng hét lên, đánh thức Đồng Thu đang ngủ. Đồng Thu ở trong ngực Hoắc Tri Hành giật mình, mở cặp mắt vẫn còn nhập nhèm buồn ngủ.

“Trời đất….” Đồng Thu ngồi dậy, xoa xoa cái cổ đau nhức: “Em ngủ mất tiêu.”

Hoắc Tri Hành nhìn anh cười: “Ngủ ngon không?”

Đồng Thu cười khổ: “Miễn cưỡng cũng tạm được.”

Anh đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, hỏi Hoắc Tri Hành, “Thầy giáo Đồng không trấn an anh, anh có bị sợ không?”

Hoắc Tri Hành trong lòng tự nhủ, cái phim này đúng thật là phim hài, có thể hù được ai…., nhưng hắn còn chưa có quên sơ tâm thuở ban đầu lúc mới ngồi vào chỗ, giả bộ ủy khuất: “Có một chút.”

Hoắc Tri Hành tưởng rằng hắn nói như vậy, Đồng Thu sẽ hôn một cái ôm một cái, kết quả thầy giáo Đồng chỉ vỗ vỗ vai hắn: “Không sao, can đảm cũng là một kỹ thuật, luyện nhiều thì sẽ tiến bộ.”

Hoắc Tri Hành nhướn mi nhìn anh: “Kỹ thuật gì cơ?”

Đồng Thu biết mình lỡ lời, câm miệng, giả bộ như chưa phát sinh cái gì.

Bộ phim hơn 2 tiếng, nhàm chán muốn chết, cuối cùng cũng kết thúc.

Trong rạp có tất cả năm người, ba người còn lại cũng là bộ dáng vừa mới tỉnh ngủ.

Đồng Thu cùng Hoắc Tri Hành ra tới bên ngoài đều thở phào một hơi, trong lòng đều cùng phun tào: Nếu không phải bởi vì anh ấy/ em ấy, có quỷ mới đến xem cái phim này!

Lúc này đã hơn 10 giờ, hai người cũng chuẩn bị về, Đồng Thu còn đang suy xét tối nay Hoắc Tri Hành có muốn cái phương diện kia với anh hay không, còn chưa nghĩ ra cách để nói chuyện, điện thoại đã reo trước.

“Mẹ em!” Mẹ Đồng Thu hiếm khi nào muộn như vậy lại gọi điện cho anh. Đột nhiên gọi như vậy, khiến cho anh có hơi bất an.

Đồng Thu phát hiện con người tới một độ tuổi nào đó sẽ vô cùng lo nghĩ, chỉ cần phát sinh một chuyện nhỏ khác với ngày thường thôi cũng sẽ lo lắng có phải xảy ra chuyện gì rồi không?

Lily: Xưng hô của mẹ Đồng Thu với Đồng Thu sẽ có hai kiểu “Mẹ – con” và “Tôi – anh”, mình sẽ tùy vào nội dung hoàn cảnh cũng như thái độ của hai người để dùng cách xưng hô cho phù hợp nhé, tiếng Việt mình quá phong phú mà

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.