Điện Thoại Từ Chồng Cũ (Chồng Trước Điện Báo)

Chương 52: Chương 52




Đồng Thu rất thích nói chuyện với với các trưởng bối, đặc biệt là mẹ Hoắc Tri Hành, có thể hoàn toàn phát huy ưu thế – tài ăn nói của mình, dỗ dành vị mẹ chồng này đến vô cùng vui vẻ.

Buổi chiều Hoắc Tri Hành đi làm, trong nhà còn lại Đồng Thu cùng mẹ Hoắc, hai người kéo tay nhau đi mua sắm.

Mẹ Hoắc Tri Hành rất vui: “Tri Hành lớn rồi thì không còn cùng mẹ đi mua sắm nữa!”

Mẹ Hoắc kể cho Đồng Thu nghe về chuyện của cảnh sát Hoắc khi còn bé: “Khi còn bé nó rất nghe lời, rủ nó đi mua sắm với mẹ nó sẽ ngoan ngoãn thành thật cùng mẹ đi mua sắm, đi nguyên một ngày cũng sẽ không nói một câu không muốn. Ấy thế mà, từ khi lên trung học lại không chịu đi nữa, cái thằng con trai thúi này, học người khác cái gì không học, lại học người ta phản nghịch thời kỳ trưởng thành.”

Nói đến phản nghịch thời kỳ trưởng thành, Đồng Thu nở nụ cười.

Anh nhớ tới học sinh trong lớp mình, đột nhiên thấy hiếu kỳ, hiện tại cái người ở trước mặt người ngoài thì ngay thẳng đứng đắn, chính trực nghiêm trang, ở trước mặt anh vài phút liền đùa giỡn lưu manh – Hoắc Tri Hành lúc học trung học thì có bộ dáng như thế nào?

“Nói cho con biết….. nó lúc còn bé, trước khi Kiều Kiều tới, đã từng mặc váy đó!” Mẹ Hoắc nói rất vui vẻ, còn tưởng là bà say rượu váng đầu, “Khi đó điều kiện trong nhà bình thường, trẻ con thì lớn rất nhanh, quần áo mua mặc mới có vài lần đã chật, nhà ai cũng không chịu nổi mua mới nhiều như vậy, sau đó nó liền mặc lại quần áo của chị họ, ui chà!!! Mẹ nói cho con, khi còn bé Tri Hành mập mạp, mặc váy nho nhỏ đáng yêu lắm!”

Đồng Thu cố gắng nhịn xuống, nhưng tưởng tượng đến bộ dáng cảnh sát Hoắc mặc váy công chúa bồng bềnh, thật sự không nhịn được, ở giữa đường lớn cười như điên.

Ở phía bên kia, cảnh sát Hoắc không hề biết nội tình của mình đã bị vạch trần chỉ cảm thấy lỗ tai nóng lên, Triệu Hòa Vũ hỏi hắn: “Sư phụ, anh nhìn lén cái gì vậy? Tai đỏ hết lên rồi.”

Có thể nhìn lén cái gì?

Hoắc Tri Hành đang nhìn tư liệu.

Chẳng lẽ lại đang coi phim con heo thầy giáo Đồng diễn chính sao?

Hoắc Tri Hành trừng mắt liếc y một cái, mắng, bảo y nhanh cút đi làm việc của mình đi.

Mẹ Hoắc dự tính ở lại chỗ này ba ngày, đợi ông xã trở về thì quay về nhà.

Mặc dù mẹ Hoắc cũng đã lớn tuổi, nhưng người tuổi càng lớn, lại càng không thích ngồi ở nhà một mình. Đã quen trong nhà có một người khác, cho dù là ngày nào cũng cùng nhau đấu võ mồm, thì vẫn sẽ cảm thấy thoải mái. Đối phương nếu không có ở nhà, sẽ cảm thấy giống như thiếu đi nửa thế giới.

Điểm này Đồng Thu hiểu rất rõ.

Lúc trước anh và Hoắc Tri Hành ly hôn, chuyển ra khỏi chỗ này, khi đó hai người sống chung một năm, đột nhiên khôi phục lại cuộc sống một mình, đúng là vô cùng không quen.

Buổi tối, anh nằm một mình trên giường lớn, ngày hôm sau mắt còn chưa mở đã vô thức đi sờ vị trí bên cạnh, khi anh ý thức được bên cạnh không hề có Hoắc Tri Hành trong lòng liền cảm thấy cô đơn.

Buổi chiều hai người đi mua sắm mãi cho đến khi trời tối đen mới về nhà, đi từ trung tâm thương mại đến tiệm nhỏ ven đường, từ tiệm quần áo người cao tuổi đến khu vực thời trang nam giới.

Hai người này cũng rất thơm thảo, không mua đồ cho chính mình, lại tỉ mỉ mua cho Hoắc Tri Hành rất nhiều đồ hắn thiếu.

Đi ngang qua một studio chụp ảnh trong trung tâm thương mại, mẹ Hoắc Tri Hành rủ Đồng Thu đi vào xem cả nửa ngày, mấy tấm hình trưng bày có vài đôi là đồng tính nữ, mẹ Hoắc nhìn thích mê mẩn.

“Ôi!!! Lúc trước hai đứa các con kết hôn cũng không chụp lấy một bộ, hai ngày trước mẹ ở nhà lật xem ảnh cưới của Kiều Kiều liền cảm thấy trong lòng khó chịu.”

Đồng Thu cười an ủi bà: “Không sao đâu, hai tụi con cũng không để ý mấy cái hình thức này.”

Ban đầu là không thèm để ý, bởi vì khi đó cũng không có tình cảm gì quá sâu đậm, chụp ảnh quá thân mật trái lại sẽ cảm thấy ngại ngùng. Nhưng bây giờ thì khác, nhìn thấy người ta ngọt ngào như muốn tràn ra khỏi bức ảnh, Đồng Thu cũng muốn rủ rê cảnh sát Hoắc nhà anh đi chụp một bộ.

Sau này còn có thể mang ra khoe khoang.

Anh phát hiện anh hiện tại thật sự rất thích khoe khoang. Hận không thể để cho toàn bộ thế giới đều biết anh lấy được một cảnh sát tiên sinh không chỉ cực kỳ đẹp trai mà kỹ thuật còn đặc biệt tốt.

Tóm lại chính là, khoe khoang.

“Sau này có cơ hội thì chụp đi.” Mẹ Hoắc Tri Hành nói, “Để mẹ và ba con giữ ở trong nhà, nhớ mấy đứa thì lấy ra xem, con cái không ở bên cạnh, ba mẹ nhớ muốn chết.”

Đồng Thu ôm bà, nói là sau này có cơ hội, nhất định sẽ chụp hai bộ cho họ giữ luôn.

“Tri Hành cũng quá kỳ cục, không thể tưởng tượng nổi, hình cưới không có, hôn lễ không có, tuần trăng mật cũng không biết năm nào mới có thể đi được.” Mẹ Hoắc oán giận con trai, càng nghĩ càng cảm thấy có lỗi với thầy giáo Đồng.

Đồng Thu hiểu chuyện, dỗ dành nói: “Hai đứa con hôm trước đã nói chuyện, con thì đang được nghỉ, Tri Hành qua đợt này không biết chừng cũng có thể có ngày nghỉ, đến lúc đó tụi con đi du lịch chơi một chuyến, coi như là bổ sung tuần trăng mật.”

Mẹ Hoắc nửa tin nửa ngờ, uất ức càu nhàu: “Tốt nhất là nó phải như vậy, còn dám thả bồ câu con mẹ bảo ba nó đánh cho một trận!”

Hoắc Tri Hành hôm nay nửa đêm mới tan ca, Đồng Thu và mẹ Hoắc sau khi về nhà ăn cơm tối cùng nhau ngồi xem ti vi một lát thì chuẩn bị từng người đi ngủ, tuyên bố ai cũng không đợi Hoắc Tri Hành.

Đồng Thu lúc nằm trong phòng ngủ trong lòng cảm thấy không nỡ, cuối cùng vẫn là cầm gối ôm đi ra phòng khách, khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, bật ti vi ở chế độ im lặng, sợ ồn ào đánh thức mẹ Hoắc đã ngủ.

Anh ôm gối ôm, xem phim câm, đợi Hoắc Tri Hành về nhà.

Trước kia Đồng Thu vô cùng ghét chờ đợi người khác, thế nhưng từ khi ở cùng với Hoắc Tri Hành, anh bắt đầu quen dần, cũng bắt đầu hưởng thụ loại chờ đợi này, có đôi khi anh cảm thấy Hoắc Tri Hành nửa đêm trở về mang theo một thân ánh trăng, hai người ôm một cái, chính anh cũng được những vì sao bao quanh.

Hoắc Tri Hành cẩn thận nhẹ nhàng mở cửa, lúc cắm chìa khóa vào ổ hết sức cố gắng không để phát ra âm thanh.

Hắn hôm nay lẽ ra 12 giờ đã tan việc, ai ngờ lúc sắp tan việc đồn công an lại xảy ra chuyện, xử lý xong đã hơn 1 giờ, lúc này về đến nhà, đã sắp hai giờ.

Hắn sau khi vào cửa cũng nhẹ chân nhẹ tay, sợ đánh thức hai người đang ngủ, đi vào nhà cũng không có bật đèn. Đi trong bóng tối vào tới phòng khách, phát hiện ti vi vẫn đang mở, phim đã chiếu hết, ánh sáng yếu ớt từ màn hình ti vi chiếu cho một vùng sáng lên rõ ràng.

Hoắc Tri Hành nhìn thấy Đồng Thu ôm gối ôm nghiêng đầu ngồi ngủ trên sô pha, hai chân khoanh lại, cái tư thế nhìn là biết không thoải mái.

Hắn vừa vui lại vừa đau lòng, cười cười, đặt chìa khóa xuống, cầm điều khiển tắt ti vi đi, sau đó nhẹ nhàng rút cái gối ôm Đồng Thu đang ôm trong ngực ra.

“Ưm…” Đồng Thu vô thức ôm càng chặt hơn, cau màu, mở mắt ra, “Hửm?”

Người ngủ đến mơ mơ màng màng nhìn Hoắc Tri Hành ở trước mắt sửng sốt, một lúc lâu mới thanh tỉnh một chút.

“Anh về rồi hả….” Đồng Thu nhẹ nhàng thở ra, vứt gối ôm, buồn ngủ giơ tay ôm lấy Hoắc Tri Hành.

Hoắc Tri Hành nở nụ cười, Đồng Thu như này thật giống một đứa trẻ, buồn ngủ muốn ôm ôm, muốn làm nũng.

“Sao lại không vào phòng ngủ?” Hoắc Tri Hành vốn muốn ôm người lên, trực tiếp bế về phòng ngủ, nhưng vai phải lúc trước bị thương, hiện tại vẫn còn đang hồi phục, bình thường cầm vật này vật nọ không thành vấn đề, nhưng ôm một người đàn ông nặng hơn trăm ký thì không có khả năng.

“Đợi anh.” Đồng Thu ôm hắn, cọ cọ trong ngực đối phương, đôi môi dán dán lên mặt Hoắc Tri Hành, không biết là vô hình hay cố ý hôn một cái, “Mấy giờ rồi?”

“Gần 2 giờ.”

“Muộn vậy.” Đồng Thu chớp chớp đôi mắt buồn ngủ hỏi hắn, “Xảy ra chuyện gì à?”

Hoắc Tri Hành cười cười, vuốt vuốt tóc anh, kéo người đứng dậy, “Không có, chỉ là lúc sắp tan ca lại bận chút việc.”

Đồng Thu gật đầu, tỏ vẻ vậy thì tốt.

Trong nhà có người làm cảnh sát, tim lúc nào cũng treo lơ lửng, chỉ có những lúc đối phương ở bên cạnh mình mới có thể an tâm chút ít.

“Đi thôi, vào phòng ngủ.”

Đồng Thu ngoan ngoãn đứng lên, kết quả khoanh chân quá lâu, đã tê rần.

Anh nhe răng trợn mắt níu lấy Hoắc Tri Hành: “Chờ đã…..,…..,….. tê chân rồi, không đi nổi.”

Còn có cả chuột rút.

Chuyện chuột rút Đồng Thu không nói, cảm thấy mất mặt, giống như anh là ông cụ bảy tám mươi tuổi rồi vậy.

Hoắc Tri Hành thấy anh như vậy, nở nụ cười, đỡ người ngồi lại xuống sô pha, hắn thì ngồi xổm xuống, nắn bóp chân cho Đồng Thu.

Lúc này Đồng Thu đã tỉnh táo hơn nhiều, trong bóng tối nhìn Hoắc Tri Hành, anh nói: “Anh sao lại đẹp trai như vậy?”

Hoắc Tri Hành ngẩng đầu nhìn anh cười: “Là anh đẹp trai hay là cái bộ quần áo này đẹp trai?”

Hoắc Tri Hành bây giờ rất thông minh, hắn biết rõ Đồng Thu cuồng đồng phục, đôi khi còn tự mình ghen tuông với bộ quần áo của mình.

“Đều đẹp….” Thanh niên thầy giáo Đồng thành thật đã online, cả hai đều đẹp, cả hai đều muốn.

“Vậy thì thích anh hay thích cái bộ quần áo này?” Hoắc Tri Hành không chịu buông tha cho vấn đề này, ấu trĩ đến thế là cùng.

Đồng Thu nhìn hắn cười khúc khích, đưa tay sờ mặt hắn: “Vấn đề này mà anh cũng hỏi được, thật sự là cực kỳ không có trình độ.”

“Là thế nào?” Hoắc Tri Hành kéo tay anh, hôn một cái.

Đồng Thu nói: “Là bởi vì anh mặc bộ quần áo này, nó mới có thể đặc biệt đẹp trai, còn nếu không có anh, cũng chỉ là một bộ cảnh phục bình thường mà thôi.”

Thầy giáo Đồng miệng ngọt, dỗ dành cảnh sát Hoắc đến vui vẻ, hơn nửa đêm, hai người rúc trong ghế sô pha hôn hít hơn nửa ngày.

Đồng Thu bị hôn đến chảy nước miếng hai tay chống lấy vai Hoắc Tri Hành: “Đừng làm loạn, nhanh về phòng thôi, không thôi lỡ như làm mẹ thức dậy….”

Miệng của Đồng Thu có lẽ cũng là miệng quạ, lời vừa mới nói xong, cửa phòng khách liền mở.

“Ai đó…?” Mẹ Hoắc đứng ở cửa phòng ngủ, thái độ vô cùng cảnh giác.

“Mẹ, là con!”

Mẹ Hoắc nghe thấy là giọng của con trai, vừa bật đèn vừa phàn nàn: “Về rồi còn không lo tắm rửa đi ngủ? Tối om như vậy mà còn làm cái gì ở đằng đấy?”

Đèn sáng, mẹ Hoắc liền biết con của bà đang làm cái gì.

“Tụi con đi ngủ ngay đây.” Hoắc Tri Hành miệng thì nói như vậy, nhưng thân thể lại không hề nhúc nhích, giữ nguyên tư thế nằm đè trên người Đồng Thu.

Mẹ Hoắc cũng là người thấy nhiều việc đời, vô cùng bình tĩnh mà gật gật đầu: “Không sao, ngủ hay không ngủ tùy thích đi, dù sao thì các con trẻ tuổi tinh lực thật sự dồi dào.

Nói xong, mẹ Hoắc quay vào phòng ngủ, lại còn chu đáo mà tắt đèn.

Cửa phòng cho khách một lần nữa đóng lại, trong phòng lại tối đen không còn ánh sáng.

Đồng Thu vẫn còn xấu hổ chưa có hồi hồn, Hoắc Tri Hành mỉm cười hôn chóp mũi anh, nói: “Xong rồi, mẹ của anh khẳng định sẽ cho rằng hai chúng ta ngày thường cực kỳ hoang dâm vô độ.”

Cũng không phải là hết rồi sao?

Đồng Thu nghĩ, hình tượng em trăm cay nghìn đắng bảo vệ, cứ vậy mà sụp đổ rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.