Điền Viên Cốc Hương

Chương 287: Chương 287: Q3 - Chương 29: Tiểu Bạch hoa




Sáng tinh mơ hôm sau, Cốc Vũ đã thức dậy. Ở trên xe điên mấy ngày toàn thân cao thấp đều đau nhức, vừa hừng đông lại không có tâm tư tiếp tục ngủ.

Nghĩ tới lời nói dở dang hôm qua của Tiểu Mãn, nàng hốt hoảng vội đứng lên. Lúc nàng ngồi dậy Tiểu Mãn còn ngủ say.

Cửa hàng là nơi phía trước không thấy thôn sau lưng không thấy điếm, nhưng thật thanh tĩnh. Con đường từ cửa hàng đến thôn trấn lác đác nổi lên một ít phòng ở, chẳng qua còn không có ra hồn thôi.

Sương sớm còn chưa tan, Cốc Vũ cảm thấy cánh tay đã thấm lạnh. Ánh mặt trời nổi lên qua màn sương như một lòng đỏ trứng thật lớn. Nàng đẩy cửa ra múc nước, rửa mặt ở chỗ dành cho An Cẩm Hiên nhuộm vải lúc trước, nhìn vịt hoang bơi lội bên bờ sông. Vốc nước lên rửa mặt, cả người thần thanh khí sảng, vừa vặn suy nghĩ lời nói của Tiểu Mãn đêm qua.

Trần Thị có thai, sao đột nhiên bị sảy? Lí Đắc Hà vào thành chuyến này dĩ nhiên không phải đơn giản đi thăm bọn họ, chỉ muốn nàng trở về? Nàng trở về có năng lực gì đây? Không hiểu sao Tiểu Mãn nói Trần Thị muốn tìm mình tâm sự... Muốn biết rõ ràng mới tính toán, tự nhiên Cốc Vũ nghĩ tới một người —— Hắc tử đại tẩu, hỏi nàng một chút không thể tốt hơn.

Y niệm nổi lên tay chân nàng lanh lẹ đổ nước trong thùng, nhìn bùn đất màu vàng trong nước sông thoắt chốc nhạt nhoà, Cốc Vũ mang thùng liền quay mình trở về.

Cốc Vũ một lòng cân nhắc chuyện, ở cửa phòng bếp suýt chút va phải một người, hai người đồng thời kinh ngạc kêu một tiếng, Cốc Vũ lui ra phía sau hai bước, thấy người trước mắt khoảng mười bảy mười tám tuổi, trong mắt đầy lửa giận, ánh mắt dài nhỏ, môi mỏng, đầu mũi có mấy điểm tàn nhang rất rõ ràng, bộ dáng không đẹp cũng không khó coi, thấy Cốc Vũ như đụng phải nàng, mắt nước lưng tròng “Còn không đi!”

Ở trong cửa hàng sao đột nhiên có một người như vậy? Cốc Vũ cau mày nghĩ cũng không nhớ rõ mình đã từng gặp người này, chẳng lẽ tới cửa hàng hỗ trợ? Nghe giọng điệu không tốt.

Còn đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng bước chân, là Đại Lâm cùng Hắc tử đại ca ở đi vào rửa tay, người kia bất chấp, mặt đầy nét cười vội đi qua, “Đại Lâm ca! ngươi còn chưa ăn sáng, đây là cháo gạo ngươi thích ăn, ta cố ý sáng sớm nấu, ngươi...”

Cốc Vũ khóe miệng nhếch lên, đây gọi là gì, đột nhiên có người này, thùng trong tay ném xuống, thanh âm vang lên làm vài người đều nhìn qua bên này.

Thân ảnh bưng bát kia đột nhiên run lẩy bẩy, bộ dáng như muốn ngã, lúc lắc mấy cái, vẫn đứng vững, nhanh vài bước tới gần Đại Lâm, sợ hãi rụt rè nhìn Cốc Vũ bên này, “Đại Lâm ca, vị cô nương này là ai? Ta không có chọc nàng, vửa rồi cầm thùng đụng phải cánh tay này của ta. Vị cô nương này, Xuân Hoa nếu có gì không phải xin lỗi ngài trước...”

Nếu Cốc Vũ còn không rõ chuyện trước mắt sao, mảnh mai Tiểu Bạch hoa a. Tiểu Bạch hoa ngươi có chủ ý gì? Có thể cho ngươi đạt ý nguyện thì ngươi đã sai lầm rồi, “Ai u! đây là Xuân Hoa tỷ? Ta vừa mới thức dậy thấy trong bếp nấu gì đó, còn tưởng là ai hảo tâm nấu cho tứ thẩm hoặc tỷ tỷ ta, hai người này một người có thân mình, một người vừa rớt đứa nhỏ, cần người chiếu cố, không phải ta đã trở lại sao? Lúc rửa mặt còn đang suy nghĩ nên làm như thế nào, đâu nghĩ đến phòng bếp có thêm người chứ. Đụng phải ngươi sao? Ta giúp ngươi xem thế nào.”

Nghe lời này, Đại Lâm và Hắc tử đại ca đều ngây ngẩn cả người, trong mắt Đại Lâm có chút phức tạp, Hắc tử đại ca nhìn Xuân Hoa hèn mọn hừ một tiếng, cũng không muốn nhiều lời. Ngay cả hắc tử đại thẩm từ bên ngoài chạy vào vẻ mặt không tin nhìn Cốc Vũ, cảm thấy bối rối, sao có thể đối với tiện phôi tử này tốt như vậy?

Thì ra Phan Xuân Hoa khẳng định Cốc Vũ sẽ phủ nhận, đến lúc đó nàng có thể ra vẻ ủy khuất, Đại Lâm sẽ không mặc kệ nàng, bọn họ không thể làm chủ, còn có thể làm gì mình? Vị có thân mình kia có năng lực như thế nào? Đến lúc đó mình khóc không thừa nhận đánh người, khẳng định sẽ tìm vị kia ra giúp đỡ, mình sẽ nói ở trong này sống không nổi đi tìm chết... Tiết mục như vậy diễn qua rất nhiều lần, đã hoàn toàn quen thuộc, đáng tiếc cô nương này không như mình tưởng tượng, không biết nàng không có tâm nhãn hay thật nghĩ như thế?

Đại Lâm nghe Cốc Vũ nói như vậy, có chút kỳ quái, xem Phan Xuân Hoa đáng thương lui ở một bên nói, “Đây là Cốc Vũ, đều là người trong nhà...”

Lời này Cốc Vũ không thích nghe, làm bộ như không hiểu: “Đại Lâm ca, cái gì đều là người trong nhà? Ta với ngươi và tỷ tỷ còn có Văn thẩm, Tứ thúc bọn họ mới là người một nhà.”

Mặt Đại Lâm đỏ lên, tự giác biết mình nói sai, không cần nhiều lời nữa.

Phan Xuân Hoa rất hợp thời đem cháo qua cho Đại Lâm, “Đại Lâm ca! Sáng sớm ngươi đã ra ngoài cần phải lót dạ. Cốc Vũ muội tử, Đại Lâm ca dĩ nhiên là người một nhà của các ngươi, hắn sẽ không nói.”

Cốc Vũ xem thường, những lời này đến phiên ngươi nói sao? Nghĩ như thế, trong lòng Cốc Vũ, Phan Xuân Hoa này không đáng thương hại. Nàng vội tiến lên đoạt cái bát lại, “Đại Lâm ca! Ngươi cũng biết tỷ ta vốn là người mềm lòng, hoài thân mình mấy tháng đầu, dĩ nhiên lòng bất ổn, ngươi không cần cả ngày ra ngoài làm việc, còn có nhiều sư phụ làm, ngươi cũng nên một lòng. Ngày hôm qua trở về nàng chưa cho ta sắc mặt tốt. Một người hai mạng không thể bị đói, còn có Tứ thẩm cần chăm sóc, Xuân Hoa tỷ tỷ đã có lòng, là cháo thôi, vốn là ta muốn chăm sóc, nhưng phải về thôn trang. Không bằng để Xuân Hoa tỷ tỷ lo lắng, nấu thêm một chút cháo cho các nàng uống.”

Phan Xuân Hoa đang muốn nói chuyện, Cốc Vũ đưa lưng về phía nàng, nâng chân lên đạp nàng một hồi, lại nói: “Ai u, Xuân Hoa tỷ tỷ không vừa ý sao? Thật là khó trách, trong cửa hàng không có ai rảnh rỗi, hầm cháo tốn công phu tốt xấu gì cũng không cần thiết ra sức, hay là ta nói Đại Lâm ca tính tiền công cho ngươi? Chẳng lẽ còn nhớ vừa rồi ta va vào ngươi? Ngươi yên tâm, để ta nhìn, bản sự khác ta không có, nhưng có học qua một ít y thuật.”

Nói xong một tay cầm cháo, một tay kia kéo Phan Xuân Hoa, “Có phải là nơi này không?” Khi nói chuyện liền nhéo vài huyệt vị, Phan Xuân Hoa chỉ đành hít hà.

Đại Lâm nghe Cốc Vũ nói, trong lòng biết Tiểu Mãn không nói gì với Cốc Vũ, trong lòng áy náy, còn có dù nói như thế nào Tứ thẩm cũng không có đứa nhỏ, trong lòng hắn cũng không lạc ý.

Phan Xuân Hoa bị Cốc Vũ đạp một cước dở khóc dở cười, lại bị nhéo không thoải mái, trong lòng biết không có người bên phe mình, thấy Đại Lâm nhìn mình, vẻ mặt không được tự nhiên tỏ thái độ, “Không cần nói hầm cháo, làm trâu làm ngựa chiếu cố các nàng cũng nên, chỉ sợ các nàng không cho ta ...”

“Xem ngươi nói, tỷ ta cũng không yếu ớt, được rồi, cứ định như vậy. Đại Lâm ca, ngươi cùng Hắc tử đại ca đến trấn trên ăn chút gì đó là được. Cả ngày ăn cháo không tốt.

Hắc tử đại ca nhìn hành động của Cốc Vũ đầu tiên không hiểu, bây giờ có chút hiểu, đi tới kéo Đại Lâm, “Được, chúng ta đi ra ngoài ăn hai cái bánh gạo là tốt rồi, một chén cháo không có tác dụng gì.” Cứ thế kéo Đại Lâm đi.

Phan Xuân Hoa không tha nhìn theo tấm lưng kia.

Thần sắc Cốc Vũ không tốt như vừa rồi, ném bát cháo trong tay về hướng người đó, “Nhìn cái gì? Còn không đi hầm cháo? Hôm nay nếu không nấu được ngươi không xong!”

Phan Xuân Hoa nhảy dựng lên, xiêm y màu chàm in hoa đều dính nước cháo, may mắn là không nóng, chẳng qua đây xiêm y tốt nhất của nàng, vừa muốn khóc thấy Cốc Vũ tàn khốc nhìn nàng, không dám sinh sự vội vàng đi về phòng bếp.

Hắc tử đại tẩu ở một bên vỗ đùi, “Cốc Vũ, cũng là ngươi lợi hại! Ta áp chế không xong cô gái nhỏ này! Nói hai câu là khóc, Đại Lâm hỗn tiểu tử kia cả ngày còn tưởng chúng ta khi phụ nàng.”

Cốc Vũ kéo nàng qua ngồi xuống giữa hậu viện, phòng bếp giữa đã băng ghế, Phan Xuân Hoa không dám nói gì, chỉ quỳ rạp trên đất hầm cháo.

“Đại tẩu tử, đây là chuột đó?”

Hắc tử đại tẩu bĩu môi, than một tiếng, nói rõ, “Ngươi nói đi, không phải là thứ lương thiện gì. Hai tháng trước tới quỳ gối trước cửa hàng, nói cái gì lúc trước Đại Lâm lui thân nàng mặc kệ, từ nhỏ đã nhận định làm vợ Đại Lâm —— phi!”

Cốc Vũ cảm thán, là khuê nữ của Phan Phú Quý kia. Đúng là rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột sẽ đào động, Hắc tử đại tẩu không nói sai. Lúc trước Phan Phú Quý muốn tới làm thông gia, ép buộc bản thân ngược lại đem thanh danh khuê nữ cũng ép buộc đủ. Không thể gả ra ngoài là bình thường, nhưng càng không biết xấu hổ, muốn ở lại đây. Đại Lâm vốn là đầu gỗ, bằng không sẽ không dễ dàng đắc thủ như vậy. Ngẫm lại Tiểu Bạch hoa quỳ gối, nói lúc trước cha làm bậy nàng không biết, trong lòng xác định là người của Đỗ gia, hiện tại quyết tâm không gả, cũng không cần Đại Lâm cưới, chỉ giữ ở bên người làm nha đầu... kêu Đại Lâm làm sao bây giờ? Tình huống trước mắt rất bình thường nhưng làm như Tiểu Mãn đã chia rẽ bọn họ vậy.

Cốc Vũ khẽ cắn môi, nghe Hắc tử đại tẩu tiếp tục nói: “... Ở đây cũng không sống yên. Tiểu Mãn vừa có thân mình, nàng gấp gáp nói khích nàng, tượng đất còn có ba phần thổ tính đâu, Tiểu Mãn giáo huấn nàng một hồi, vừa vặn bị Đại Lâm đổ ngược lại Tiểu Mãn, còn không giận sao? Hai người này thật lâu đã không có yên ổn nói chuyện. Tính tình Tứ thẩm ngươi nóng nảy, vài lần đuổi nàng đi, ai ngờ người ta mặt dày mày dạn, bên này đuổi đi bên kia trực tiếp ra ngoài tìm Đại Lâm, bên ngoài không biết còn tưởng là người nhà Đại Lâm, đây gọi là chuyện gì? Tứ thẩm ngươi một lòng một dạ che chở Tiểu Mãn, gây với nàng một trận, lại có người tìm nàng, cùng đi ra ngoài nóng vội đá vào cửa, cái này... làm bậy nga. Mỗi ngày không gây chuyện không bỏ qua. Ngươi nhìn đi, hôm qua ngươi vừa trở về, bấp nồi lạnh tanh, bó củi lúc đó chẳng phải bị ẩm, làm ta cay cả mắt.”

Hắc tử đại tẩu nói đầu đuôi, Cốc Vũ đại khái hiểu rõ. Người này hạ tiện vô địch, Phan Xuân Hoa dám nói nàng đã là người Đỗ gia, Đại Lâm có ngượng không? Lần này Trần Thị bị liên lụy. Nhiều năm qua mới có đứa nhỏ đã thành như vậy. Cốc Vũ cũng không có tư vị. Khó trách Tiểu Mãn viết thư như vậy, sợ Vương Thị đi theo, còn có Lí Đắc Hà bị ủy khuất.

Cốc Vũ còn chưa nghĩ xong, trực tiếp nói với hắc tử đại tẩu, “Đại tẩu tử, có ta đây, còn củi ẩm không?”

Hắc tử đại tẩu hiểu rõ vỗ tay cười nói, “Xem đầu óc ngươi thật lanh!” Nói xong đem củi nửa khô nửa ẩm ném vào phòng bếp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.