Diệp Thanh Hồng

Chương 11: Chương 11




Trên một con đường nườm nượp người qua lại ở đất Trường An, một chiếc xe ngựa cũ nát đang tiến đi thật chậm. Người đánh xe đầu đội nón trúc, vành mũ kéo xuống rất thấp, khiến người ta không thể nhìn rõ dáng vẻ, có điều tuy người đó mặc quần áo vải thô, nhưng tấm thân yểu điệu kia vẫn khiến người ta vừa nhìn đã có thể nhận ra đó là một nữ tử. Nữ tử đánh xe vốn là việc hiếm có, nhưng ở nơi dưới chân thiên tử ngọa hổ tàng long này vốn có đủ thứ việc ly kỳ, nên mọi người cũng đều chẳng cảm thấy ngạc nhiên.

“Phía trước có một khách điếm, chúng ta có cần dừng lại nghỉ ngơi một chút không?” Một giọng nói nhu mì vang lên từ phía người đánh xe, khiến người ta không còn chút hoài nghi nào về giới tính của nàng.

“Khách điếm gì vậy? Muội làm chủ là được rồi.” Giọng nói vang ra từ trong xe thì lại yêu kiều mà yếu ớt, không ngờ cũng là một nữ nhân.

“Khách điếm Lợi Hưng, lúc ở Hàng Châu chúng ta từng trọ lại đó rồi, chắc là một phân hiệu của nó.” Người đánh xe hờ hững trả lời. Dừng xe lại, nàng xoay người vén rèm lên, chui vào trong đó.

Nằm trong xe là một nữ tử sắc mặt trắng bệch, trên người mặc một chiếc váy màu xanh với hoa văn là những bông hoa nhỏ màu trắng, đẹp như tranh, khiến người ta không thể dời ánh mắt đi được, thì ra là Diệm Nương.

“Tỷ sao rồi? Còn cầm cự được nữa không?”

Nữ tử đánh xe nhìn sắc mặt không được tốt lắm của nàng, có chút lo lắng hỏi. Trên đường bọn họ đã bái phỏng vô số danh y ở khắp các vùng nam bắc, nhưng lại không người nào có thể khiến Diệm Nương khởi sắc, cuối cùng vẫn phải dựa vào phương thuốc Diệp Thanh Hồng học được từ chỗ sư phụ để duy trì tính mạng cho nàng. Mắt thấy Diệm Nương ngày một gầy yếu hơn, Diệp Thanh Hồng làm sao có thể không lo lắng cho được.

“Ta không sao.” Diệm Nương khẽ nở nụ cười, không ngờ trên quãng đường cuối cùng của sinh mệnh nàng lại gặp được một người thật lòng quan tâm đến mình như thế, ông trời cũng coi như đã đối xử với nàng không bạc rồi.

Diệp Thanh Hồng mím chặt môi không nói gì thêm, biết rằng dù có hỏi nữa thì đối phương cũng chỉ đáp lại bằng một câu này. Hơi khom người xuống, nàng đỡ Diệm Nương lên lưng, cảm thấy vị tỷ tỷ này đã nhẹ hơn trước rất nhiều, đôi hàng lông mày không kìm được hơi cau lại.

Cõng Diệm Nương bước xuống xe ngựa nàng đi vào trong khách điếm Lợi Hưng.

“Chưởng quỹ, ta muốn một gian phòng thượng hạng.” Diệp Thanh Hồng nói với vị chưởng quỹ trung niên dáng người béo ú đang đứng sau quầy.

Chưởng quỹ đã quen thấy những Nhất sĩ giang hồ quần áo giản đơn nhưng ra tay rộng rãi, đã sớm hiểu được đạo lýkhông thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Mà hai vị nữ tử này kết bạn với nhau không cần người hộ vệ, tất nhiên là không đơngiản, do đó lão cũng không dám chậm trễ, vội sai tiểu nhị dẫn hai người lên lầu, lại phái người dắt xe ngựa đến bên cạnh chuồng ngựa phía sau, cho ngựa ăn no.

Vì vẻ đẹp của Diệm Nương, bọn họ đã thu hút sự chú ý của không ít người, nhưng cả hai đều coi như không nhìn thấy, đi thẳng theo sau tiểu nhị. Đang chuẩn bị bước lên cầu thang, đột nhiên có một tràng tiếng bước chân dồn dập từ phía tầng trên vang lại, rồi một gã có bộ dạng như người hầu xuất hiện trên cầu thang và vội vàng bước xuống, miệng còn kêu lên không ngừng: “Tránh ra! Tránh ra!”

Diệp Thanh Hồng phải cõng Diệm Nương trên lưng muốn tránh ra thì đã không còn kịp nữa, gã người hầu kia như một cơn gió lướt qua bên canh nàng, hất tung chiếc nón trúc trên đầu nàng ra, làm nó lăn về phía cửa, dừng lại cạnh một vị công tử áo trắng vừa mới bước vào. Mái tóc dài của Diệp Thanh Hồng lập tức bung ra và buông xuống.

Nàng còn chưa nói gì, gã người hầu kia đã lớn tiếng kêu lên: “Bảo ngươi tránh ra cơ mà, ngươi điếc hay…”. Những lời phía sau đã lập tức tan thành mây khói sau khi gã nhìn thấy khuôn mặt ngạc nhiên đang nhìn về phía mình của Diệp Thanh Hồng.

Toàn bộ đại sảnh lập tức trở nên tĩnh lặng, hình thành một sự đối lập hết sức rõ ràng với khung cảnh ồn ào trước đó. Không ai ngờ nổi dưới chiếc nón trúc kia lại là một khuôn mặt diễm lệ đến nhường này, kề ngay sát đó, vẻ đẹp của Diệm Nương lập tức nhạt nhòa hẳn đi.

Diệp Thanh Hồng lại vẫn thản nhiên như thường, đến chiếc nón trúc cũng chẳng buồn đi nhặt, cõng Diệm Nương định đi lên lầu.

“Cô nương, xin dừng bước!” Phía sau vang lên một giọng nói ôn hòa, trong đó toát ra vẻ bể dâu và mỏi mệt vô cùng vô tận.

Diệp Thanh Hồng ngoảnh đầu lại nhìn, thì ra là nam tử áo trắng vừa rồi đang cầm nón trúc đi về phía nàng. Vì khí độ ung dung hiếm có của đối phương, Diệp Thanh Hồng không kìm được quan sát y thêm một chút.

Nam nhân đó mặc cẩm bào màu trắng, cổ áo và ống tay áo có những hoa văn rất hoa lệ phức tạp được thêu bằng chỉ bạc, kỹ thuật thêu cực kỳ tinh tế. Mái tóc y được búi lại, đầu đội mũ cao, thân hình cao lớn, mắt dài lông mày rậm, mũi cao môi dày, khuôn mặt tựa như đao tạc. Nơi khóe mắt và bờ môi y hiện lên những đường nét của thời gian, trong đôi mắt đen lánh sâu thẳm thấp thoáng nét bể dâu và mỏi mệt khó có thể miêu tả bằng lời, hệt như giọng nói của y vậy. Y có một sự uy nghi và khí chất quý phái trời sinh, đồng thời lại mang theo nét u uất như thể đã nhìn thấu sự đời, qua đó hình thành nên một thứ mị lực cực kỳ cuốn hút.

“Nón của cô nương này.” Nam Nhất đó đưa chiếc nón trúc cho Diệp Thanh Hồng, trong đôi mắt bình lặng như mặt nước hồ thu chợt lóe lên một tia sáng cực kỳ quái dị.

“Cảm ơn.” Diệp Thanh Hồng đón lấy chiếc nón trúc nhưng lại không đội lên đầu, đôi mắt xinh đẹp quan sát y một lúc, cứ luôn cảm thấy người này có chút quen thuộc.

“Cô nương chắc đến từ vùng khác nhỉ, không biết có quen Tiêu Viên Viên không?” Nam nhân nọ cất tiếng ôn tồn, nhưng lời nói ra lại khiến người ta cảm thấy khó hiểu.

“Không quen.” Diệp Thanh Hồng khẽ lắc đầu, không hề bỏ sót vẻ kích động thoáng qua trong mắt đối phương khinhắc đến cái tên này. Chẳng rõ vì sao, nàng lại không muốn y thất vọng, bèn ngoảnh đầu lại hỏi Diệm Nương: “Tỷ có từng nghe nói tới chưa?”

Diệm Nương cũng khẽ lắc đầu, nói: “Chúng ta đi thôi!”

Diệp Thanh Hồng nhìn nam nhân kia bằng ánh mắt áy náy, rồi xoay người đi lên lầu. Chỉ nghe Diệm Nương ghé đến bên tai nàng rủ ri: “Muội và nam nhân đó trông rất giống nhau, có khi nào y là người thân của muội không?”

Diệp Thanh Hồng thoáng ngây ra, ngoảnh đầu lại nhìn namnhân đó một chút, trong đôi mắt trong veo ánh lên một nét đau đớn và ưu thương khó có thể kiềm chế được. Nhưng ngay sau đó nàng lại cụp mắt xuống che giấu đi tất cả, nàng làm gì có phúc như vậy chứ? Cúi đầu xuống, nàng thấp giọng nói: “Muội không có người nhà, cũng chẳng có gì hết, từ nhỏ đã chỉ có một mình.” Vừa nói nàng vừa cõng Diệm Nương đi lên lầu, không nhìn người đó thêm lần nào nữa.

Nàng không biết rằng mỗi một câu nói, mỗi một vẻ mặt của mình đều lọt vào trong tai, trong mắt nam nhân kia, khiến y chấn động.

“Con là Thanh Nhi ư?” Y khẽ lẩm bẩm như đang có điều suy tư gì đó, rồi đột nhiên xoay người đi ra ngoài. Một nam tử áo đen lập tức bước đến, đi theo phía sau và ở cách y một khoảng nửa bờ vai.

“Ta muốn biết lai lịch của cô gái đó.” Y trầm giọng nói, từ trong đôi mắt thâm trầm thoáng qua một nét kích động tới tột cùng. Cô gái đó hoàn toàn không giống Viên Viên một chút nào hết, nhưng từ trên người nàng y lại nhìn thấy được bóng dáng của Viên Viên, liệu nàng có thật sự là người mà y nghĩ đến không?

“Vâng, vương gia.” Nam tử áo đen cung kính vâng lệnh, xoay người rời đi.

“Nếu con đúng là Thanh Nhi, vậy thì tốt biết mấy.” Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời u ám đã bắt đầu rải mưa phùn trong tâm trạng vô cùng thương cảm. Nhớ năm đó, cũng là thời tiết như thế này, Viên Viên đã lén trốn đi còn mang theo cả Thanh nhi, sự ích kỷ và đố kỵ của nàng đã làm hại tất cả mọi người. Ôi...

***

“Ngồi đi!” Diệp Hiệp chỉ tay vào chiếc ghế ở đối diện mà nói với Diệp Thanh Hồng. Đón họ đến Long Nguyên đã được ba ngày, tới hôm nay mới gặp được nàng, là bởi vì ông còn bận đi tìm Bạch Ẩn.

Diệp Thanh Hồng lẳng lặng ngồi xuống. Đây là một tòa tiểu hiên trên mặt hồ, nhìn ra ngoài qua cửa sổ, những hạt mưa li ti dày đặc đang không ngừng rải xuống, làm gợn lên vô số sóng nước lăn tăn, những đình đài lầu các ở phía xa đều chìm trong một mảng mịt mờ.

“Nếm thử đi, đây là rượu Mai Hoa đặc sản Hàng Châu, tính ấm mà vị thuần, có công hiệu khai vị.” Diệp Hiệp cầm bình rượu lên rót cho nàng và mình mỗi người một chén, trên khuôn mặt mộc mạc mang theo một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.

Diệp Thanh Hồng nhấp thử một chút thứ dịch thể màu vàng nhạt trong chén, rồi khẽ lắc đầu: “Ông kêu bọn ta đến đây rốt cuộc là có chuyện gì? Ta còn phải đi tìm đại phu chữa trị cho Diệm Nương nữa, ông, ông thả bọn ta ra đi.” Ba ngày trước bị người ta cưỡng ép đón vào đây, bọn họ giống như phải ở trong lồng, nhưng lại không có ai nói với bọn họ rốt cuộc là có chuyện gì cả. Hôm nay gặp mặt mới biết chủ nhânnơi đây là nam tử áo trắng kia, nàng không khỏi thầm thở phào một hơi.

“Cô không cần lo lắng, ta đã tìm được người rồi, y nhất định có thể chữa khỏi cho Diệm Nương.” Không thích nhìn vẻ u sầu của nàng, Diệp Hiệp liền trầm giọng giải thích.

“Thật sao?” Diệp Thanh Hồng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ mở to đôi mắt nhìn đối phương, nhưng ngay sau đó liền dừng lại: “Tại sao ông phải đối xử với bọn ta tốt như vậy?” Ra ngoài đã được một năm, nàng sớm hiểu được ở thế giới bên ngoài này không có chuyện người ta vô duyên vô cớ giúp đỡ mình điều gì cả.

“Ta tốt với cô, không phải là với bọn cô.” Rất bình tĩnh, Diệp Hiệp nhìn khuôn mặt có chút giống mình kia, rồi uống một hơi cạn sạch rượu trong chén. Đoạn ông vươn người đứng dậy, trên khuôn mặt anh tuấn có mang theo thứ mị lực kỳ dị ấy thoáng hiện nét bi ai như có như không: “Nếu con gái ta chưa chết, chắc cũng lớn như cô bây giờ. Cô... Ôi, trông cô và nó rất giống nhau.” Xoay người lại, ông cố che giấu nỗi kích động khó tả trong lòng. Ông thật muốn ôm nàng vào lòng, nói với nàng, rằng nàng chính là con gái của ông. Nhưng ông biết làm như vậy sẽ khiến nàng sợ, hơn nữa nếu nàng hỏi năm đó tại sao ông lại vứt bỏ nàng, ông không biết phải nói với nàng thế nào. Trước khi đón Diệp Thanh Hồng đến Long Nguyên ông đã sai người điều tra về chuyện của nàng, chỉ có điều thung lũng nàng ở cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, nên có rất nhiều chi tiết nhỏ không thể điều tra được, chỉ biết là mười chín năm trước Tư Đồ Hành đã mang nàng về đó. Sáu năm trước vợ chồng Tư Đồ Hành lần lượt qua đời, rồiPhó Hân Thần và Dương Chỉ Tịnh cùng vào thung lũng tìm cỏ tuyết nhu, mà một năm trước Phó Hân Thần còn ở lại đó suốt nửa năm trời, rồi thì Ngọc Vô Song, Nghiêm Phiêu Phiêu, Khanh Tuần, Diệm Nương cũng lần lượt đi vào thung lũng, những chuyện này ông đều đã biết cả. Sau đó Phó Hân Thần xách theo Ngọc Vô Song và Nghiêm Phiêu Phiêu rời khỏi đó trở về Long Nguyên, giao hai người cho Ngọc Quý Sơn xử lý, liền tránh vào Mai Viên, từ đó đến nay không bước chân ra ngoài một bước.

Trong căn nhà gỗ của Diệp Thanh Hồng, Nghiêm Phong tìm thấy một tấm kim bài nhỏ, một mặt có bức hình phụng vũ cửu thiên khảm nạm bằng những viên ngọc trai li ti, mặt còn lại thì khắc hàng chữ “sinh nhật đầy năm của ái nữ Thanh Hồng” và ngày tháng năm đúc ra nó. Ngoài ra y còn tìm thấy một bọc quần áo trẻ con, tuy đã cũ những vẫn có thể nhìn ra là sản phẩm của xưởng dệt may chuyên dụng trong vương phủ. Những thứ này có lẽ không thể chứng minh điều gì, nhưng chỉriêng khí chất trên người Diệp Thanh Hồng cũng đã đủ cho ông khẳng định phán đoán của bản thân, ngoài đó ra tất cảchẳng qua chỉ là vật nghiệm chứng kèm theo chứ chẳng có gì quan trọng.

“Con gái của ông đi đâu rồi?” Diệp Thanh Hồng không kìm được hỏi giọng quan tâm, dựa vào trực giác nàng biết được nam nhân này không hề có ác ý với mình, hơn nữa cũng không thể nói rõ là tại sao, nàng còn rất thích ông.

Khẽ thở dài một hơi, Diệp Hiệp ngoảnh đầu lại nhìn nàng, nhẹ nhàng nói: “Bị mẹ nó mang đi rồi.” Quá khứ chỉ có thể nói tới đây thôi, phần còn lại quả thực là đớn đau khó tả.

“Ồ.” Diệp Thanh Hồng như hiểu mà như không, trong đầu đột nhiên xuất hiện hình ảnh một nữ nhân có dung nhan tuyệt đẹp. Hình ảnh ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức khiến nàng hoài nghi việc nó có từng xuất hiện hay chưa. Nhưng trong lòng nàng lại đã mơ hồ một dự cảm. Nàng không muốn tìm hiểu xem đó rốt cuộc là gì, bèn đứng dậy đi tới sau lưng Diệp Hiệp, cất tiếng tò mò hỏi: “Ta đã hai mươi hai tuổi rồi, ông còn trẻ như vậy, sao có thể có con gái lớn như ta được?”

Nhìn ông ta tuổi tác cũng chỉ xấp xỉ với Phó Hân Thầnhơn nữa mái tóc còn đen nhánh, khiến người khác không thể không cảm thấy hoài nghi.

Diệp Hiệp cười vang, vòng tay qua vai kéo nàng đến đứng bên cạnh mình trước cửa sổ một cách trìu mến: “Ta đã năm mươi lăm tuổi rồi, con gái ta dù có lớn hơn cô mười tuổi thì cũng không có gì là lạ.”

Vì động tác thân mật của ông, Diệp Thanh Hồng bất giác dâng lên một cảm giác vô cùng ấm áp: “Ta tên là Nô Nhi, ông tên là gì?”

“Nô Nhi, Nô Nhi...” Diệp Hiệp tỉ mỉ suy nghĩ kỹ về cái tên của nàng, không kìm được bừng bừng nổi giận. Vợ chồng Tư Đồ Hành thực đáng chết, không ngờ lại dám gọi con gái ông là Nô Nhi, không biết chúng còn ngược đãi nó thế nào nữa. “Bọn họ đối xử với cô có tốt không?”

“Ai cơ?” Diệp Thanh Hồng nhìn vẻ giận dữ của ông với vẻ khó hiểu, nhưng lại không cảm thấy sợ hãi chút nào.

“Cặp vợ chồng nuôi dưỡng cô ấy.” Ông không biết quan hệ giữa Diệp Thanh Hồng và bọn họ, nên chỉ đành nói như vậy mà thôi.

“Tên của ông là gì?” Diệp Thanh Hồng không trả lời, chuyện trong quá khứ nàng không muốn nhắc đến nữa.

“Diệp Hiệp.” Trái tim Diệp Hiệp thầm nguội lạnh, biết rằng phán đoán của mình đã đúng rồi nhưng lại chẳng có cách nào khác cả. Hai người đó đã chết, ông có thể làm gì được? “Sau này ta gọi cô là Thanh Nhi nhé, không gọi là Nô Nhi nữa!”

“Ừm.” Diệp Thanh Hồng nở một nụ cười ngọt ngào, gọi là gì nàng căn bản không hề để tâm, nhưng lại có rất nhiều người chấp nhất về điều này.

“Không biết Diệp huynh ép tiểu đệ ra ngoài rốt cuộc...” Giọng nói quen thuộc của Phó Hân Thần đột ngột vang lên, rồi bất ngờ dừng lại sau khi nhìn rõ cô gái mà vị hảo bằng hữu trước mặt đang ôm trong lòng.

Diệp Hiệp cười vang: “Muốn mời được Long Nguyên chủ ra ngoài thực là không dễ, nếu huynh đệ còn không ra, ta còn định đốt cả rừng mai đấy.” Nói xong, ông liền quay sang dịu dàng nói với Diệp Thanh Hồng: “Thanh Nhi, Phó Hân Thần cô cũng biết nhỉ?” Từ chỗ Diệm Nương ông biết được tình cảm của Diệp Thanh Hồng với Phó Hân Thần, cho nên bất kểthế nào ông cũng phải giúp nàng hoàn thành tâm nguyện. Đây là điều mà ông nợ nàng.

“Diệp Hiệp.” Vừa nhìn thấy Phó Hân Thần, Diệp Thanh Hồng liền nép vào lòng Diệp Hiệp theo bản năng, thứ cảm giác đau đớn từng khiến nàng chết đi sống lại đó một lần nữa tràn đến, khiến sắc mặt nàng thoáng cái đã trở nên trắng bệch.“Diệp Hiệp, ta muốn đi thăm Diệm Nương.” Giọng nói của nàng có chút khàn khàn, vội vàng kéo tay Diệp Hiệp muốn rời đi, nàng sợ nếu còn không rời đi, nàng sẽ không thể nàokhống chế được bản thân nữa. Suốt trong quãng thời gian đó nàng chỉ biết đến đau, một nỗi đau vô cùng vô tận, nàng không biết mình đã làm thế nào, chỉ biết rằng sau khi tỉnh lại toàn thân đều là thương tích, nhưng lại không hề cảm thấy đau. Nàng sợ phải nhìn thấy vẻ mặt tuyệt tình của chàng một lần nữa, lần này nàng nhất định sẽ không chịu đựng nổi.

“Được.” Diệp Hiệp xót xa nói, xem ra Phó Hân Thần đã làm nàng tổn thương không nhẹ.

“Chậm đã!” Phó Hân Thần trầm giọng nói, ánh mắt sắc bén dừng lại trên đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người, rồi di chuyển lên tấm dung nhan đã từng chiếm cứ đầu óc chàng suốt một thời gian dài kia. Ở đó, chàng không nhìn thấy niềm vui khi trùng phùng, không nhìn thấy nụ cười hồn nhiên mà chàng từng tưởng tượng, cái miệng hồng hào nhỏ xinh kia cũng không nói “Phó Hân Thần, ta rất nhớ chàng”. Chẳng có gì hết, chỉ có sự sợ hãi làm chàng căm hận kia. Sao nhanh như vậy mà nàng đã quên đi sự si tình với chàng, để rồi lao vào vòng tay của một nam nhân khác như thế chứ? Nàng thật đáng ghét! Bàn tay chàng nắm chặt lại, cố đè nén nỗi xung động muốn lao tới cướp lấy nàng từ bên cạnh Diệp Hiệp về, chậm rãi nói: “Nô Nhi, lâu lắm rồi không gặp.”

“Đúng thế, lâu lắm rồi... Đã có ba trăm chín mươi bảy ngày rồi đấy.”

Những lời phía sau nàng nói rất khẽ, chỉ có Diệp Hiệp là nghe thấy được. Ông không khỏi bật cười, xem ra nha đầu này đúng là vừa yêu vừa e sợ Phó Hân Thần đây.

Phó Hân Thần hơi cau mày lại, không thích việc mình bỏ sót lời của nàng, hơn nữa còn càng ngày càng cảm thấy tình cảnh thân mật giữa nàng và Diệp Hiệp vô cùng gai mắt: “Diệp huynh, nếu huynh có chuyện thì xin đi trước đi!”

Diệp Hiệp hơi ngẩn ra, liền cả mừng, gật đầu cười nói: “Được, được, vậy tối nay ta sẽ đến Mai Viên tìm huynh đệ.” Nói xong liền đi ra ngoài.

Diệp Thanh Hồng không kìm được hoảng hốt níu chặt lấy ống tay áo ông: “Để ta đi với ông, ông... ông đừng vứt bỏ ta lại!” Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một cây búa lớn nện vào trái tim Phó Hân Thần thật mạnh, sắc mặt chàng sau nháy mắt đã trở nên trắng bệch, muốn nói gì đó, nhưng lại chợt phát hiện mình chẳng thể thốt thành lời. Đã từng có lúc nàng cầu xin chàng như vậy, nhưng chàng đã làmgì với nàng?

“Thanh Nhi, ta còn có việc cần làm, cô ở đây nói chuyện với Hân Thần đi! Không phải hai người đã có ba trăm chín mươi bảy ngày chưa gặp nhau rồi sao?” Diệp Hiệp không hiểu nguyên do bên trong, chỉ cho rằng Diệp Thanh Hồng đang giận dỗi, bèn vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, rồi xoay người rời khỏi đó. Cởi chuông vẫn cần người buộc chuông, không phải sao?

Diệp Thanh Hồng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng ông rời đi, trong lòng lại một lần nữa nổi lên cảm giác bị bỏ rơi. Tại sao chứ?

“Y đã đi rồi.” Phó Hân Thần lạnh lùng nói, rồi chuyển người qua che tầm mắt của nàng lại. Chàng không thích nhìn thấy vẻ lưu luyến không dành cho chàng trong mắt nàng, vô cùng vô cùng không thích.

Diệp Thanh Hồng không kìm được lùi về phía sau hai bước, có điều ánh mắt lại không kìm được nhìn về phía khuôn mặt tuấn tú đã từng khiến nàng đau đớn đến tột cùng nhưng đồng thời lại ngày đêm nhung nhớ kia. Trông chàng có vẻ rất tốt, suốt một năm nay được ở bên người yêu chắc là hạnh phúc vô cùng. Nhưng chàng có từng nhớ đến nàng không?

Ngẩn ngơ nhìn vẻ sợ hãi mà xa cách trên khuôn mặt nàng, Phó Hân Thần hít sâu một hơi đột nhiên rời khỏi nàng mà đi đến bên cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn nhìn những hạt mưa lất phất bên ngoài, trong đó toát ra một vẻ đau khổ tưởng chừng như tuyệt vọng. Rời khỏi nàng, chàng cho rằng mình sẽ có thể ở trong Mai Viên bầu bạn với Tịnh Nhi đến hết cuộc đời, nhưng chẳng ngờ trong lặng lẽ, tình cảm của chàng với nàng đã sâu sắc đến mức khó tin, bóng dáng nàng cứ thường xuyên xuất hiện trong những lúc mà chàng không ngờ đến, quấy nhiễu cảm xúc của chàng, thậm chí trong những khi nửa đêm tỉnh mộng chàng còn chẳng thể kiềm chế được mà nhớ đến nàng. Biết là có lỗi với Tịnh Nhi, nhưng chàng lại không thể thoát khỏi tấm lưới tình mà nàng đã buông ra đó. Đau khổ chịu đựng suốt một năm, ngay vào lúc chàng đã sắp không thể kiềm chế được định mặc kệ tất cả để quay trở lại đó tìm nàng, nàng lại xuất hiện ở Long Nguyên, hơn nữa bên cạnh còn có người khác, mà người đó còn là hảo bằng hữu của chàng, như vậy bảo chàng phải làm sao đây? Chẳng lẽ đây chính là báo ứng ư? Báo ứng việc ngày đó chàng đã vô tình vứt bỏ nàng.

Nhìn thấy bóng lưng cô độc của chàng, trái tim Diệp Thanh Hồng không khỏi nhói đau, không kìm được bước lên phía trước, đưa tay ra chạm vào lưng chàng, muốn an ủi, nhưng lại sợ chàng cự tuyệt. Từ sau khoảnh khắc chàng tuyệttình rời đi đó, nàng đã không thể xác định được việc mình dồn hết tình cảm cho chàng có phải là một gánh nặng với chàng hay không. Nghĩ đến đây bàn tay nàng lại bất giác rụt trở về.

Phó Hân Thần thì lại vì cái chạm nhẹ đó của nàng mà toàn thân chấn động, khi xoay người lại sắc mặt đã dịu dàng hơn rất nhiều: “Sao nàng lại ra ngoài? Là Diệp huynh mang nàng ra ngoài ư?”

Thấy chàng nói năng ôn tồn, tâm thần Diệp Thanh Hồng thầm buông lỏng, lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi nhìn thấy chàng: “Không phải, ta đưa Diệm Nương ra ngoài chữa bệnh, mấy hôm trước mới gặp ông ta thôi.”

“Diệm Nương?” Phó Hân Thần hơi cau mày lại. Sao Nô Nhi lại ở cùng một chỗ với nữ nhân này chứ?

Dường như biết được chàng muốn hỏi gì, Diệp Thanh Hồng liền chậm rãi kể lại những việc đã xảy ra sau khi chàng rời đi. Thấy sắc mặt chàng càng ngày càng trở nên âm trầm, nàng không khỏi có chút sợ hãi, sau khi kể xong liền lập tức lặng im thấp thỏm nhìn chàng, không biết mình lại nói sai chỗ nào nữa.

Phó Hân Thần vô cùng phẫn nộ, phẫn nộ vì không ngờ Khanh Tuần lại không buông tha cho Diệp Thanh Hồng, phẫn nộ vì không ngờ bản thân lại chưa nghĩ đến điều này mà đã bỏnàng ở lại. Chàng thầm đưa ra quyết định, rằng sẽ không vì Khanh Tuần là sư huynh của Dương Chỉ Tịnh mà né tránh không giao phong chính diện với gã nữa. Lần sau, nếu hai người còn gặp mặt, chàng tuyệt đối sẽ không nương tay. Đếnkhi tỉnh táo trở lại, nhìn thấy ánh mắt bất an của Diệp Thanh Hồng, chàng không khỏi thầm cười khổ, nàng trước nay đều rất sợ mình, hai người như vậy làm sao có thể trở thành phu thê được. Phu thê? Chàng thầm kinh hãi, sao chàng lại có thể nghĩ đến chuyện này? Vì muốn ép mình không tiếp tục suy nghĩ linh tinh, chàng liền đi tới ngồi xuống ghế, và ra hiệu cho Diệp Thanh Hồng cũng ngồi xuống.

“Nàng đã thay đổi rất nhiều.” Nhấp một ngụm trà, chàng bắt đầu tán gẫu với nàng, ánh mắt thì lại không kìm được bừng lên những tia sáng nóng bỏng mà quan sát nàng thật kỹ. Nàng mặc một bộ đồ quý tộc kiểu nữ, váy dài chạm đất, tay áo rộng thắt lưng lớn, phía sau là một chiếc áo choàng thêu hoa, mái tóc dài được vấn lại thành búi theo kiểu quý tộc, trước trán dính một miếng trang sức hình con chim nhỏ[1], khuôn mặt không trang điểm gì nhiều, nhưng toàn thân lại toátra khí chất cao quý không gì sánh được, diễm lệ vô cùng. Khi nàng còn mặc quần áo vải thô trước đây đã không có ai sánh được, lúc này trang điểm sơ qua một chút lại càng khiến người ta không dám nhìn thẳng. Chàng có cảm giác, rằng dường như nàng vốn thuộc về tầng lớp này.

[1] Đây là một cách trang điểm rất thịnh hành ở Trung Quốc vào thời Đường, miếng trang sức thường được làm bằng vàng hoặc bạc, việc dán miếng trang sức lên trán cũng có những kỹ thuật riêng. Người dịch giải thích thêm một chút kẻo dẫn đến những hiểu lầm không cần thiết. (ND)

“Đúng thế?” Diệp Thanh Hồng thở dài một hơi, có chút buồn bã. Hơn một năm nay nàng đã có quá nhiều trải nghiệm, cũng học được nhiều điều, biết rằng có một số việc không thể miễn cưỡng. Chỉ là khi thấy chàng đang ti mỉ quan sát mình, nàng vẫn không kìm được thầm cảm thấy vui vẻ: “Bộ đồ này là do Diệp Hiệp ép ta mặc đấy, chàng thấy có đẹp không?” Dừng lại một chút, nàng lấy hết dũng khí nhẹ nhàng nói: “Ta đã biết chữ rồi đây nhé.” Đây là điều mà nàng vẫn luôn muốn nói cho chàng biết, sau khi nói xong, lại không kìm được nín thở chờ phản ứng của chàng.

Vừa nghe nói Diệp Hiệp bảo nàng ăn mặc thế này, trái tim Phó Hân Thần không khỏi trở nên nguội ngắt, một thứ cảm giác chua xót lan ra từ miệng chàng, khiến chàng không thể nghe rõ những lời phía sau.

Không hề nhận được một lời tán thường nào, Diệp Thanh Hồng không khỏi cảm thấy có chút thất vọng mà cúi gằm mặt xuống. Dù nàng có cố gắng thế nào thì cuối cùng cũng không so được với Tịnh cô nương, chàng làm sao mà chịu để ý xem nàng rốt cuộc đã biến thành như thế nào, việc này đâu có liên quan gì tới chàng.

Nhìn cái cổ thon dài trắng muốt như thiên nga của nàng lộ ra ngoài cổ áo, Phó Hân Thần không khỏi có chút thẫn thờ. Chàng thật sự đã yêu nàng rồi, nhưng đã quá muộn. Ông trời đúng là biết trêu ngươi, luôn chẳng cho người ta được như ý nguyện. Bây giờ chàng chỉ có thể chúc phúc cho nàng và Diệp huynh không phải chịu giày vò gì nữa mà thôi.

“Đi thôi! Nàng ở đâu vậy? Để ta đưa nàng về!” Chàng chậm rãi đứng dậy, quyết định phải dứt khoát chặt đứt tất cả mọi tình duyên. Vốn dĩ chàng không nên động lòng với nàng như thế.

“Túy Tâm các.” Diệp Thanh Hồng nhẹ nhàng trả lời. Trong lòng không biết tại sao lại có chút hụt hẫng, dường như lần này nàng thật sự sẽ phải đoạn tuyệt với chàng rồi, sau này có lẽ đến đau lòng cũng là một thứ xa xỉ. Sau khi đứng dậy, Phó Hân Thần cất bước ra ngoài Mộ Vũ hiên trước, một gã thủ hạ vội vàng mở ô ra chạy đến che mưa cho chàng. Chàng đón lấy chiếc ô, vẫy tay một cái, gã thủ hạ lập tức cúi đầu lui xuống. Ngoảnh đầu lại nhìn chiếc váy dài chạm đất của Diệp Thanh Hồng, chàng khẽ lắc đầu, đang định sai hạ nhân chuẩn bị kiệu, lại thấy hai tay nàng đang nhấc váy lên, để lộ ra đôi giày gấm tím thêu hoa ở phía dưới, một gã thủ hạ khác đã bước đến che mưa cho nàng, bèn không nói thêm gì nữa, dù sao Túy Tâm các cũng ở cách đây không quá xa.

Diệp Thanh Hồng đi theo sau lưng Phó Hân Thần, nhìn bóng lưng âu sầu cô quạnh của chàng, trái tim bỗng thấy chua xót. Nàng vốn cho rằng chàng ở cùng Tịnh cô nương sẽ rất vui vẻ, nhưng sự thực xem ra không phải thế.

Túy Tâm các là một tòa kiến trúc bằng gỗ ba tầng, bề ngoài mộc mạc giản dị, nhưng những thứ đồ được bày biện bên trong đều quý báu vô cùng, ngay đến tấm thảm trải sàn cũng được vận chuyển từ đế quốc Ba Tư về. Đứng trong phòng ngủ ở tầng ba, có thể nhìn đi xa tắp.

Xua tay lệnh cho thủ hạ lui đi, Phó Hân Thần lẳng lặng nhìn Diệp Thanh Hồng, nhìn rất chuyên tâm, tựa như muốn in sâu hình bóng của nàng vào trong ký ức. Sau này sẽ không bao giờ gặp lại nữa rồi.

Bị chàng nhìn đến nỗi trong lòng thấp thỏm, Diệp Thanh Hồng đang định mở lời, lại thấy chàng đột ngột xoay người rời đi, hệt như ngày đó chàng rời khỏi thung lũng vậy. Một cơn đau nhói đột ngột trào dâng, khiến trước mắt nàng bỗng dưng tối sầm. Nàng đưa tay ra bám vào khung cửa mới miễn cưỡng đứng vững được, đến khi cơn đau bớt đi phần nào, liền vội vàng nhấc váy chạy nhanh lên tầng ba. Đi đến bên cửa sổ, nàng chỉ thấy Phó Hân Thần đang một mình cầm ô bước đi trên con đường lát đá xanh, giữa ngọn giả sơn sừng sững, rồi bước lên cây cầu đá đằng xa. Dường như cảm giác được nàng đang nhìn mình, chàng đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn về phía nàng. Tuy không nhìn rõ khuôn mặt chàng, nhưng Diệp Thanh Hồng biết chàng đang nhìn mình, không kìm được nở một nụ cười ngọt ngào vô hạn. Nàng muốn nói với chàng, nếu trong kiếp này hai người không thể ở bên nhau, vậy kiếp sau nàng nhất định sẽ giành đến trước Tịnh cô nương để trở thành người chàng thích nhất. Nàng sẽ không còn đau nữa, không bao giờ… Vì nàng đã có niềm hy vọng để mà chờ đợi.

Diệp Thanh Hồng ngẩn ngơ nhìn bóng dáng Phó Hân Thần đang lại một lần nữa đi về phía trước, nước mắt không kìm được lã chã tuôn rơi. Kiếp sau, kiếp sau nữa, liệu chàng có hẹn trước với Tịnh cô nương rồi không? Như thế chẳng lẽ nàng sẽ phải vĩnh viễn cô độc một mình?

“Tại sao lại khóc?” Bên tai chợt vang lên giọng nói dịu dàng mà quen thuộc kia, toàn thân Diệp Thanh Hồng chấn động, xoay người nhìn lại với vẻ khó tin.

Phó Hân Thần đang đứng ở cửa, mang theo một nụ cười mỉm hiền hòa.

“Phó Hân Thần?” Diệp Thanh Hồng đâu ngờ chàng đi rồi còn quay trở lại, nhất thời chẳng có chút chuẩn bị nào, tất cả mọi nỗi ấm ức và đau thương đồng thời cuồn cuộn trào dâng, khiến nàng mặc kệ tất cả mà lao về phía trước ôm chặt lấy chàng. Tiếng khóc từ nỉ non biến thành nức nở, dường như nàng muốn phát tiết hết mọi sự kìm nén trong một năm nay ra ngoài.

Phó Hân Thần thở dài một hơi, ôm lại nàng, khuôn mặt cạ lên mái tóc của nàng thật nhẹ, đã rất lâu, rất lâu rồi chàng chưa ôm nàng thế này. “Đều là ta không tốt, Nô Nhi ngoan, không khóc nữa!” Giọng của chàng chậm rãi mà trầm thấp, tựa như đang an ủi Diệp Thanh Hồng, nhưng bên trong lại chan chứa quá nhiều nỗi đau khổ và xót xa. Vô ý ngoảnh đầu lại nhìn thấy nụ cười của nàng, trái tim vốn đã định từ bỏ của chàng chợt bùng cháy lên hy vọng, chuẩn bị cho mình một cơ hội cuối cùng, nào ngờ khi trở lại đây rồi lại thấy cảnh nàng nghẹn ngào khóc.

“Phó Hân Thần, ta nhớ chàng lắm.” Diệp Thanh Hồng nép trong lòng chàng, khẽ cất tiếng nỉ non. Hơn một năm nay, không lúc nào là nàng không nhớ đến chàng, nhưng lại phải khổ sở đè nén, cảm giác ấy quả thực nàng đã sợ lắm rồi. Giờ đây, bất kể kết quả là như thế nào, cho dù lại một lần nữa khiến bản thân đau đến chết đi sống lại, nàng cũng sẽ không tiếp tục đè nén tình cảm của mình.

“Ta cũng vậy.” Khẽ hôn lên mái tóc của Diệp Thanh Hồng, Phó Hân Thần trả lời bằng giọng khàn khàn rất nhẹ. Nếu thời gian hơn một năm còn chưa đủ cho chàng suy nghĩ kỹ, vậy thì sự đố kỵ và đau xót cuồn cuộn trào dâng trong khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Hiệp và nàng thân mật ôm nhau đã nói với chàng tất cả. Bây giờ xác định được tâm ý của nàng rồi, chàng biết, sau này bất kể có xảy ra chuyện gì, mặc kệ người đời có nhìn chàng như thế nào đi chăng nữa, cuộc đời này chàng quyết sẽ không vứt bỏ nàng thêm lần thứ hai.

“Thật... thật sao?” Diệp Thanh Hồng không dám tin vào điều mình vừa nghe thấy, run rẩy hỏi lại, mà những giọt nước mắt mừng vui thì đã không kìm được mà ào ạt chảy ra rồi. Đây là điều cho dù nằm mơ nàng cũng không dám nghĩ đến, Phó Hân Thần nói chàng cũng nhớ nàng, đây là thật sao?

“Tất nhiên là thật.” Phó Hân Thần dịu dàng nói. Chàng đã khiến nàng phải chịu quá nhiều đau khổ rồi, sau này nhất định sẽ bù đắp cho nàng thật nhiều: “Nô Nhi, chúng ta thành thân nhé!”

“Vậy… vậy có được không?” Diệp Thanh Hồng ngây ra, không dám tin vào vận may của mình. Sao mới thoáng cái mà tất cả đều đã thay đổi như thế? Vậy Tịnh cô nương thì sao?

“Đương nhiên là được.” Phó Hân Thần khẽ mỉm cười, còn tưởng nàng thay đổi nhiều lắm, hóa ra vẫn dại khờ như thế.

Diệp Thanh Hồng bật cười ngây ngô, thì ra không cần đợi đến kiếp sau, kiếp này nàng cũng có thể ở bên chàng rồi.

“Phó Hân Thần, kiếp sau, kiếp sau nữa ta cũng muốn ở bên chàng.” Để đề phòng người khác nhanh chân giành mất chỗ, nàng phải hẹn sẵn với chàng mới được.

“A...” Lần này thì đến lượt Phó Hân Thần ngây ra.

Về sau Diệp Thanh Hồng mới biết thì ra Phó Hân Thần chính là chủ nhân thật sự của Long Nguyên, còn Diệp Hiệp chỉ là một trong các chủ sự, trong thời gian hơn năm năm Phó Hân Thần điên cuồng vì tình, ông và hai vị chủ sự khác đã cùng quản lý tất cả mọi việc ở đây. Mà bản thân ông còn là Cửu vương gia, chú ruột của Đương kim Hoàng thượng, tuy bây giờ sớm đã không còn tham gia quốc sự nữa, nhưng sức ảnh hưởng không một ai có thể coi thường.

“Cái gì?” Diệm Nương ngồi trên ghế tựa, trợn tròn xoe mắt nhìn Diệp Thanh Hồng với vẻ hết sức khó tin. Sao mới có nửa ngày không gặp mà cô bé này đã chuẩn bị thành thân rồi? “Phó Hân Thần đã đồng ý rồi ư?”

“Đúng thế, là chàng chủ động đề nghị đấy.” Diệp Thanh Hồng lúng túng đáp.

“Cái gì?” Diệm Nương lại một lần nữa kinh ngạc kêu lên, tuy giọng nói đầy vẻ yếu ớt, nhưng cũng đủ để khiến Diệp Thanh Hồng cảm thấy bất an.

“Muội biết chàng vốn cũng có thích muội một chút xíu.” Rất nhẹ nhàng, nàng nói ra điều mà bản thân lo lắng: “Nhưng không ngờ... Dù gì người mà chàng thích nhất vẫn là Tịnh cô nương. Muội sợ... sau khi muội và chàng thành thân, chàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ được vui vẻ, Tịnh cô nương cũng sẽ không vui, không biết giữa bọn họ đã xảy ra vấn đề gì rồi...”

“Đồ ngốc!” Diệm Nương đã hoàn toàn cạn sức, đến tiếng mắng người cũng nhỏ như là rên rỉ: “Nếu Phó Hân Thần không thích muội, y tuyệt đối sẽ không lấy muội đâu, cho dù có người kề kiếm lèn cổ uy hiếp y cũng không được. Cái loại nam nhân như bọn họ ấy... Hừ! Ngoài ra, Dương Chỉ Tịnh đãchết được sáu năm nay rồi, muội vẫn chưa biết sao?”

“A!” Diệp Thanh Hồng kinh ngạc kêu lên một tiếng, “Tịnh cô nương chết rồi ư?” Thảo nào Phó Thần lại thương tâm như thế, thảo nào... Trái lại nàng không kìm được đau nhói thay chàng, này nàng nhất định sẽ không làm chàng thương tâm thêm lần nữa.

“Muội có cái vẻ mặt gì đấy hả? Hừ! Nữ nhân chết rồi mà còn mang theo trái tim của hai nam nhân. Bây giờ thì tốt rồi, ít nhất cũng có một trái tim đã được giải thoát. Nô Nhi, chúc mừng muội!” Những lời phía sau Diệm Nương nói rất chân thành, nhưng đôi mắt lại không khỏi nhạt nhòa chua xót. Nàng thì chắc không có cái phúc phận ấy rồi.

“Diệm Nương, Diệp Hiệp nói đã tìm được đại phu cho tỷ rồi, tỷ sẽ khỏe lại rất nhanh thôi.” Khi nói những lời này Diệp Thanh Hồng không khỏi có chút chột dạ, hơn một năm nay bọn họ đã đi tìm đại phu ở khắp nơi rồi, bây giờ thật không dám ôm quá nhiều hy vọng.

“Nô Nhi, muội cũng biết nói dối rồi đấy nhé!” Diệm Nương bật cười, chút tâm tư của cô bé này nàng làm sao mà không hiểu: “Muội nghĩ ta sợ chết sao?” Nàng để cho Diệp Thanh Hồng cứu, thực ra là muốn nhân đó giúp cô bé này có được một chốn về mà thôi. Bây giờ tâm nguyện đà đạt thành, nàng còn sợ gì nữa chứ?

“Tỷ... tỷ nỡ từ bỏ Khanh Tuần ư?” Diệp Thanh Hồng có chút chua xót, sao Diệm Nương lại có thể thờ ơ trước sinh mệnh như thế, cuộc sống dù có vất vả, nhưng còn sống tức là còn hy vọng, không phải sao?

Vừa nghe nói tới Khanh Tuần, nụ cười phóng khoáng của Diệm Nương lập tức cứng đờ lại, sau đó là một tiếng thở dài buồn bã: “Y là người nói được làm được, sau này ta sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại y nữa rồi.”

Có lẽ chính vì thế nên Diệm Nương mới đặt chuyện sinh tử qua một bên chăng? Diệp Thanh Hồng không khỏi cảm thấy có một tia thương cảm.

“Mấy lần muốn vào Long Nguyên xem thử một chút, kết quả là thiếu chút nữa mất mạng mà vẫn chẳng vào được, khụ khụ...” Diệm Nương mỉm cười chuyên chủ đề câu chuyện, không muốn Diệp Thanh Hồng lo lắng quá: “Không ngờ lần này lại vào được dễ dàng như thế, vận mệnh đúng là biết trêu ngươi.”

Long Nguyên là một quần thể kiến trúc nằm ở phía tây bắc kinh thành, quy mô to lớn, phòng bị nghiêm mật, quả thực chẳng thua kém gì hoàng cung, cho nên Diệm Nương mới nói như vậy. Năm xưa Phó Hân Thần ngang tàng cuồng ngạo, cho người xây dựng rầm rộ ở đây mà chẳng e ngại gì triều đình, chỉ trong thời gian mấy năm ngắn ngủi đã xây dựng xong Long Nguyên uy chấn võ lâm. Bên trong đó cao thủ như mây, kỳ nhân dị sĩ nhiều không đếm xuể, thực đã trở thành nơi tề tựu của các bậc tinh anh trong võ lâm. Nhưng chỉ có vài người ít ỏi mới biết được, sở dĩ Phó Hân Thần có thể không hề kiêng kỵ gì như vậy là vì trong người chàng còn có huyết thống của hoàng thất. Có điều, việc chàng được sinh ra như thế nào cho đến nay vẫn còn nằm trong vòng bí mật, chẳng có ai tỏ tường.

Kết thúc

Long Nguyên chủ tục huyền, đây quả thực không phải một chuyện nhỏ. Người đến tham gia hôn lễ đều là hạng có bối cảnh và lai lịch ghê gớm vô cùng. Có lẽ cũng chính vì như thếtrong đại sảnh cử hành hôn lễ tuy cực kỳ náo nhiệt nhưng lại không có hiện tượng hỗn loạn ồn ào.

“Nhị bái cao đường...” Người chủ trì nghi lễ hô lớn. Tuy cả hai đều không có cao đường để bái, nhưng nghi lễ dù gì cũng không thể bỏ được, vẫn cứ phải làm bộ một chút.

“Chậm đã!” Một giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên, cắt ngang việc quỳ bái của hai người, toàn đại sảnh lập tức chìm vào im lặng.

Tất cả đều nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một hán tử áo xám cao gầy mặt mũi xấu xí đang đứng bên ngoài, thần sắc âm trầm, không phải Khanh Tuần thì còn ai? .

Đưa tay ngăn cản các hộ vệ đang định bước tới, Phó Hân Thần nắm chặt lấy tay cô gái bên cạnh mình.

Một trong các vị chủ sự là Quan Nhất Tri lên tiếng: “Nếu Khanh công tử đến để tham gia hôn lễ vậy thì xin ngồi xuống, đợi sau khi chủ thượng của ta hoàn thành đại lễ xong sẽ tới nói chuyện với công tử.” Thân phận của Quan Nhất Tri vang rền trong võ lâm, hoàn toàn không kém gì Cô Sát, lời này vừa nói ra đã tỏ rõ uy nghiêm.

Dù là ai cũng đều biết rõ, nếu lúc này Khanh Tuần còn không biết điều, ắt sẽ chẳng có kết cục gì hay cả.

Nhưng Khanh Tuần lại chẳng thèm để ý đến Quan Nhất Tri, cặp mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Phó Hân Thần, hờ hững nói: “Ngươi đã phản bội Tịnh Nhi. Ta sẽ giết cô ta.” Câu nói phía sau của gã là nhằm vào Diệp Thanh Hồng.

Trong đôi mắt vốn điềm đạm của Phó Hân Thần chiếu ra những tia sáng rực, nhưng khuôn mặt vẫn mang theo nét cười:“Phó mỗ đã nhường nhịn các hạ rất nhiều lần, các hạ thật sự cho rằng Phó mỗ sợ sao? Nô Nhi là thê tử của Phó mỗ, các hạ nghĩ các hạ có thể động vào nàng được ư?” lần trước gã thiếu chút nữa đã giết Nô Nhi, chàng còn chưa đi tìm gã tính toán, vậy mà bây giờ gã lại dám tìm đến cửa.

“Bất kể thế nào, ta đều sẽ giết cô ta.” Khuôn mặt Khanh Tuần vẫn hờ hững như thường nhưng lời còn chưa dứt, mấy tía sáng màu lam đã bắn thẳng về phía Diệp Thanh Hồng.

“To gan!”

“Muốn chết!”

“Bỉ ổi!”

Trong tiếng quát lớn, mấy bóng người đồng thời lao nhanh về phía Khanh Tuần. Ống tay áo Phó Hân Thần vung nhẹ mấy cái, chỉ nghe “phập phập” mấy tiếng vang lên, trên xà nhà cột nhà đã có mấy thanh phi đao cắm vào, thân đao lấp lánh ánh sáng xanh lam, vừa nhìn là biết có tẩm kịch độc. Khi chàng ngoảnh đầu lại, Diệp Thanh Hồng đã gỡ khăn trùm đầu ra, nhìn chàng bằng ánh mắt hết sức dịu dàng, khuôn mặt không hề có vẻ gì là lo lắng.

Phía bên kia, Diệp Hiệp, Quan Nhất Tri cùng với một namnhân tóc bạc đang vây đánh Khanh Tuần dữ dội. Bởi vì hôm nay là ngày đại hỉ của Phó Hân Thần, vậy mà lại bị người ta quấy rối, cho nên ba người chẳng để ý gì tới quy củ giang hồ, cũng chẳng sợ bị ai nói luyên thuyên, chỉ mong có thể bắt được Khanh Tuần trong thời gian ngắn, tránh hôn lễ trở nên rốiloạn.

Đôi mắt xinh đẹp của Diệp Thanh Hồng liếc nhìn về phía Diệm Nương đang ngồi giữa đám người. Qua một tháng chữa trị, nội thương của nàng gần như đã khỏi hoàn toàn, nhưng một thân võ công coi như bị phế, có điều nàng chẳng hề để tâm. Ấy thế mà lúc này trên khuôn mặt nàng lại có hiện lên vẻlo lắng không tài nào che giấu, thì ra nàng vẫn không cách nàodứt bỏ tình cảm được.

“Phó Hân Thần, bảo bọn họ đừng đánh nữa, Diệm Nương đang rất lo lắng đấy!” Nàng khẽ kéo áo Phó Hân Thần, dịu dàng nói.

Phó Hân Thần hơi ngẩn ra, đang định lên tiếng bảo mấy người kia dừng lại, chợt lại thấy Diệm Nương đứng dậy chậm rãi bước ra ngoài cửa lớn. Nam tử tóc trắng kia đột ngột lùi ra khỏi vòng chiến, bước tới đỡ lấy nàng, khuôn mặt toát lên một vẻ vô cùng thương yêu.

“Cha, đừng đánh nữa!” Diệp Thanh Hồng chợt kêu lên.

Tất cả mọi người đều ngây ra, duy có Diệp Hiệp là toàn thân chấn động, đột ngột dừng lại không để ý tới sự tấn công của Khanh Tuần. Quan Nhất Tri hết cách chỉ đành đỡ lấy toàn bộ. Mà kỳ lạ là Khanh Tuần cũng đột nhiên ngây người, khiến Quan Nhất Tri thiếu chút nữa thì không kịp thu tay mà nện một quyền lên khuôn mặt xấu xí kia. Vừa khéo lúc đó tiếng hô của Phó Hân Thần vang đến giúp Khanh Tuần giải vây, cònQuan Nhất Tri cũng vui vẻ lùi qua một bên đứng xem kịch.

Diệp Hiệp chậm rãi xoay người lại, trên khuôn mặt có đôi chút giống với Diệp Thanh Hồng thấp thoáng vẻ kích động và khó tin.

“Cha, trong lòng Thanh Nhi đã sớm biết cha là cha của Thanh Nhi rồi. Cha... cha còn không chịu nhận Thanh Nhi sao?” Tuy trong lòng sớm đã đoán được, nhưng vì còn có một chút khúc mắc, nên nàng vẫn một mực giả bộ như không biết gì. Nhưng tiếp xúc một thời gian dài, nàng cũng biết Diệp Hiệp thật lòng với mình, nên không còn để bụng gì nhiều nữa.

“Con... con không trách cha ư?” Diệp Hiệp cẩn thận hỏi,chỉ sợ đây chẳng qua chỉ là một giấc mơ.

Diệp Thanh Hồng khẽ nở nụ cười, dắt tay Phó Hân Thần vẫn còn ngỡ ngàng bước tới, đưa cánh tay còn lại ra nắm lấy tay ông: “Nhất định là cha có nỗi khổ tâm, đó đã là chuyện của quá khứ rồi, chúng ta đừng nhắc đến nữa được không?” Quá khứ không hề quan trọng, quan trọng là bây giờ có rất nhiều người thương yêu nàng.

“Buông cô ấy ra!” Một tiếng quát khàn khàn mà giận dữ vang lên, khiến cặp cha con đang nhận nhau không khỏi giật nảy mình.

Đôi hàng lông mày của Diệp Hiệp nhướng lên, cặp mắt lạnh lùng liếc qua phía Khanh Tuần, nhưng lại phát hiện ra gãkhông phải đang nói với bọn họ, nên không kìm được khẽ bật cười.

Tâm trạng ông trở nên rất tốt, nắm chặt tay con gái chuẩn bị xem kịch hay.

Chỉ thấy Khanh Tuần đang trừng mắt giận dữ nhìn Diệm Nương và nam tử tóc trắng Bạch Ẩn, trong cặp mắt hổ xưa nay vốn luôn hờ hững không ngờ lại bừng bừng lửa giận.

Bạch Ẩn không thèm để ý đến gã, mà cúi đầu xuống hỏi Diệm Nương: “Nàng vẫn còn muốn dây dưa không rõ ràng với hắn ư?”

Diệm Nương đáp lại bằng một nụ cười vô cùng quyến rũ: “Tâm tư của ta chàng hiểu nhất còn gì, cần ta phải nói nữa sao? Đi thôi!” Rồi nàng ngoảnh đầu lại nói với mấy người Diệp Thanh Hồng: “Nô Nhi, Phó Hân Thần, Cửu vương gia, hẹn ngày tái ngộ.” Nói xong cũng chẳng thèm nhìn Khanh Tuần một cái, dắt tay Bạch Ẩn đi thẳng ra ngoài.

“Diệm Nương!” Diệp Thanh Hồng không kìm được khẽ cất tiếng gọi, bên trong ẩn chứa sự lưu luyến và âu lo, Sắc mặt Khanh Tuần lúc này quả thực là quá ghê người, đến một người xưa nay vốn luôn lớn gan như nàng cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Diệm Nương ngoảnh lại cười với nàng một tiếng, khẽ gật gật đầu, dường như hiểu điều nàng muốn nói, sau đó lại tiếp tục bước đi.

Đột nhiên, một tiếng hú dài buồn giận đan xen vang lên trong đại sảnh, khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy chói tai. Khi chưa ai kịp có phản ứng, biến cố đã xảy ra, chỉ thấy Khanh Tuần tung ra một quyền mang theo thế muôn người khôn địch đánh về phía Bạch Ẩn. Bạch Ẩn buông tay Diệm Nương ra để nghênh chiến, chợt nghe Khanh Tuần cất tiếng lạnh lùng: “Đi theo ta!” Lời còn chưa dứt, mắt mọi người bỗng hoa đi, bóng dáng gã đã hoàn toàn biến mất, mà Diệm Nương cũng chẳng còn thấy đâu.

Phó Hân Thần đang định đuổi theo, nhưng Diệp Thanh Hồng đã kéo lại: “Để bọn họ đi đi, Diệm Nương tự nguyện đấy.”

Quả nhiên, mọi người nhìn qua phía Bạch Ẩn, chỉ thấy y không có vẻ nôn nóng chút nào, ngược lại còn ung dung tự đắc bước trở về chỗ ngồi của mình, cầm chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, sau đó mới nhướng đôi mắt phượng nói giọng trêu chọc: “Ta biết là ta rất có mị lực, nhưng các người cũng không cần phải chứng minh cho ta thấy vào lúc này như thế chứ hả? Người đâu, còn không mau tiếp tục đi!”

“Tới lúc này mọi người mới dần dần hiểu ra, vừa tức mà lại vừa buồn cười.

Người chủ trì lễ nghi lại tiếp tục lớn tiếng hô lên:

“Nhị bái cao đường..,”

“Phu thê giao bái...”

“Đưa vào động phòng...”

Vầng trăng nơi chân trời chậm rãi leo cao, tỏa ra những tia sáng thanh tân bao trùm lấy toàn bộ Long Nguyên rộng lớn. Từng cơn gió dịu dàng mang theo hương hoa thoang thoảng len vào trong căn phòng hỉ lung linh ánh nến, cùng chia sẻ niềm vui với đôi tân lang, tân nương chứa chan hạnh phúc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.