Diệp Thanh Hồng

Chương 7: Chương 7




Diệp Thanh Hồng buồn bực không vui đi về phía tửu điếm duy nhất trên thị trấn, Phó Hân Thần nói chàng sẽ tới đó, còn về việc để làm gì thì chàng không nói, và nàng cũng không hỏi.

Trong tửu điểm âm u kia, Phó Hân Thần đang ngồi tự rót rượu uống một mình. Phía đối diện với chàng là một nam nhân tóc dài buông xõa qua vai, khuôn mặt xấu xí tới cực điểm. Thân hình gã gầy khô, so với Phó Hân Thần thì cao hơn một chút, nếu đứng lên ắt sẽ giống như một cây sào trúc vậy. “Ngươi còn gì để nói nữa không?” Trong giọng nói khàn khàn của gã mang theo một vẻ vô tình tuyệt đối, giữa hai người bọn họ có mối quan hệ ân oán tình thù phức tạp vô cùng, còn nguyên nhân thì chỉ bởi một chữ tình mà thôi.

Mặc kệ thái độ cứng rắn của đối phương, Phó Hân Thần vẫn ung dung rót đầy một chén rượu cho mình, rồi uống một hơi cạn sạch. Rượu ở đây rất mạnh, tuy không phải thượng phẩm nhưng uống vào lại rất có cảm giác, khiến chàng thích thú vô cùng. Mà nam nhân trước mắt này cũng thuộc loại như vậy. Nếu không có Tịnh Nhi, có lẽ bọn họ sẽ trở thành bằng hữu, nhưng nếu không có Tịnh Nhi, hai người bọn họ lại không thể biết nhau, có thế thấy duyên phận quả thực quá sức lạ lùng.

Đối với sự dửng dưng của chàng, gã cao kều kia không hề tức giận, khuôn mặt xấu xí tràn ngập vẻ thờ ơ, bất kể thế nào thì gã cũng chỉ làm chuyện mà gã cần làm. “Ta sẽ chôn ngươi và Tịnh Nhi cùng một chỗ.” Gã dùng giọng không có chút tình cảm nào để nói về sự sống chết của người khác. Trên thực tế, trong lòng gã, có thể chôn cùng một chỗ với Tịnh Nhi chính là tâm nguyện lớn nhất, nhưng người mà Tịnh Nhi cần không phải là gã, nên gã chỉ đành đưa người mà nàng cần đến cho nàng. Từ trước đến giờ đều như vậy, chỉ cần là thứ mà Tịnh Nhi muốn, gã sẽ nghĩ đủ mọi cách để mang về cho nàng, chỉ bởi nụ cười của nàng mà thôi.

Phó Hân Thần lắc nhẹ chiếc bình rỗng trong tay, khẽ nở nụ cười, gọi: “Chủ quán, chuẩn bị một binh rượu để ta mang về!” Uống rượu, hơi say là đuợc, không cần phải say quá. Tất nhiên cảm giác thống khoái khi uống rượu khiến người ta thoải mái, nhưng cơn đau đầu kèm theo sau đó lại khiến người ta run sợ. Nếu không có gì ngoài ý muốn, chàng thích uống có chừng mực.

“Tịnh Nhi sẽ không cảm kích ngươi đâu.” Chàng ung dung nói, không ai hiểu về sự lương thiện của Tịnh Nhi hơn chàng, bao gồm cả sư huynh của chàng, cũng chính là gã nam nhân trước mắt - Khanh Tuần.

Trong đôi mắt màu nâu nhạt của gã thoáng nét buồn bã. Đúng thế, gã chưa từng hiểu Tịnh Nhi. Hồi nhỏ, Tịnh Nhi thích thỏ hoang, gã liền nghĩ đủ mọi cách bắt về một con thỏ trắng cho nàng. Kết quả là con thỏ ấy lại chết, khiến nàng khóc suốt ba ngày ba đêm, rồi một tháng sau nàng không thèm để ý đến gã. Còn có một lần, Tịnh Nhi vô ý nói mình thích hoa hồng, gã liền đi tìm khắp một dải Giang Nam, rồi biến cả Khanh phủ thành một biển hoa hồng rực rỡ. Chẳng ngờ Tịnh Nhi lại nổi giận, chỉ bởi vì gai hoa hồng đâm vào tay nàng. Những chuyện như vậy nhiều không đếm xuế, tóm lại, bất kể gã làm thế nào, Tịnh Nhi đều không vui.

“Tịnh Nhi rất cô đơn.” Cũng giống như gã vậy. Cho nên dù Tịnh Nhi có trách cứ, gã cũng phải bắt Phó Hân Thần đi theo nàng, cho dù làm như vậy sẽ khiến gã lòng đau như cắt. Có kẻ nào lại muốn tự tay đưa tình địch đến trước mặt người mà mình yêu đây? Gã, Khanh Tuần là một tên ngốc như vậỵ.

Nếu là mấy tháng trước, Phó Hân Thần chắc chắn sẽ chỉ mong được như vậy, nhưng bây giờ chàng đã suy nghĩ thông suốt rồi. Chết cũng được, sống cũng đành, chàng đều chẳng để trong lòng, có điều muốn chàng mặc cho người khác chém giết thì lại là điều không thể.

“Mạng của ta, ngươi không làm chủ được.” Chàng ôn tồn nói, đối với mọi điều liên quan tới Tịnh Nhi, chàng đều rất hòa nhã, sẽ không vì đối phương muốn lấy mạng mình mà giận dữ. Trên thực tế, rất ít khi chàng tức giận, chàng chỉ không tha cho bất cứ kẻ nào dám uy hiếp chàng mà thôi.

“Ta sẽ cố hết sức.” Khanh Tuần cụp mắt xuống, giọng điệu kiên quyết vô cùng. Nếu cần thiết, gã sẽ liều cả tính mạng của mình.

Phó Hân Thần nở một nụ cười ngạo nghễ, nếu chàng không muốn, không người nào có thể lấy mạng chàng được.

Khi Diệp Thanh Hồng bước vào tửu điếm, liền thấy ngay cảnh này. Hai nam nhân ngồi đối diện với nhau, một người lạnh lùng nghiêm túc, một người thì cười nhạt ung dung, không khí tràn ngập một vẻ căng thẳng tới tột độ, khiến cho Hoàng Ngũ đang cầm bình rượu đã rót xong trong tay sợ đến nỗi không dám bước lên phía trước.

Một dự cảm không hay bất giác trào dâng, nàng cố kiềm chế nỗi sợ hãi, chậm rãi bước về phía trước, dang tay ôm lấy Phó Hân Thần, sợ chàng sẽ đột nhiên biến mất, đôi mắt mỹ lệ nhìn về phía nam nhân đối diện vẻ đề phòng, không hề sợ hãi trước sự xấu xí của đối phương.

Hành vi của nàng đã sớm nằm trong dự liệu của Phó Hân Thần, nên chàng không hề kinh ngạc, thậm chí còn không buồn né tránh. Đường đường là Long Nguyên chủ mà lại né tránh một tiểu nha đầu như chuột tránh mèo, vậy thì còn ra thể thống gì nữa.

Sắc mặt Khanh Tuần hơi biến đổi: “Ngươi đã phản bội Tịnh Nhi!” Chỉ trích, phẫn nộ, đau đớn, nhưng khi ra khỏi miệng lại chỉ là một câu nói nhàn nhạt hững hờ. Thói quen mừng giận không biểu hiện ra ngoài đã hình thành từ nhỏ của gã khiến người ta khó có thể lý giải nổi. Cho nên, dù gã có dốc hết tâm tư, Dương Chỉ Tịnh vẫn không hiểu được tâm ý của gã.

“Ta không hề.” Phó Hân Thần lạnh lùng nói, không ai có thể làm nhục tấm lòng của chàng đối với Tịnh Nhi, cho dù là người mà chàng tán thưởng.

“Vậy cô ta thì sao?” Giọng nói của Khanh Tuần vẫn không có chút thay đổi, trong đôi mắt màu nâu thoáng qua một tia sát ý. Gã không cho phép bất cứ người nào làm Tịnh Nhi bị tổn thương, đối với những người có thể uy hiếp tới Tịnh Nhi, gã sẽ không tha cho bất cứ ai hết.

Phó Hân Thần nhạy cảm phát hiện ra ý đồ của gã, khuôn mặt tuấn tú lập tức trầm xuống: “Không liên quan, nàng chỉ từng cứu ta thôi.” Giải thích xưa nay vốn không phải thói quen của chàng, nhưng chàng biết nếu không giải thích, Diệp Thanh Hồng sẽ gặp nguy hiểm. Khi có chàng thì không sao, nhưng khi chàng không ở bên thì thật là khó nói. Mục tiêu mà Khanh Tuần nhắm vào, cho đến giờ vẫn chưa có ai thoát được. Gã có rất nhiều phương pháp giết người, căn bản không để tâm xem có quang minh chính đại hay không, cũng mặc kệ giới tính và tuổi tác của đối phương thế nào.

Thân thể Diệp Thanh Hồng trở nên cứng đờ, nàng chậm rãi buông tay, trên khuôn mặt xuất hiện một nụ cười sầu khổ, rất đẹp, nhưng cũng rất đắng cay. Đúng thế, không liên quan, trên thế gian này đâu có ai liên quan với nàng. Sư phụ và sư nương ư? Nàng chẳng qua chỉ là một đứa con gái bị bỏ rơi mà thôi, trước giờ bọn họ chưa từng coi nàng là người. Còn chàng, là nàng cứ đòi bám lấy, có liên quan gì được? Chàng nói không sai chút nào.

“Trong lòng Phó Hân Thần chỉ có một mình Dương Chỉ Tịnh.” Giọng của nàng yêu kiều mà hờ hững, nhưng lại có thể dễ dàng đánh động trái tim người khác.

Phó Hân Thần nghe vậy thì cảm thấy được an ủi rất nhiều, tuy nàng hay làm càn, nhưng lại không biết nói dối, không uổng công chàng dung túng cho nàng bấy lâu nay.

Còn Khanh Tuần ở phía đối diện thì lại ngây ra, gã không ngờ lại có thể cảm nhận được tình cảm của nàng, cảm nhận được sự đau đớn của nàng, cảm nhận được sự cô đơn và sợ hãi của nàng, cũng giống như gã năm xưa vậy.

Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, thế gian này có quá nhiều người vì tình mà đau khổ, còn nàng thì rất bất hạnh, yêu phải một người không thể yêu. Phó Hân Thần chỉ thuộc về Tịnh Nhi, không một ai có thể nhòm ngó. Tuy rằng đồng bệnh tương lân, nhưng gã sẽ không mềm lòng, nàng nhất định phải chết.

“Chao ơi, Khanh lang, chàng thật vô lương tâm, phải đợi em một chút với chứ!” Một giọng nói ẽo à ẽo ợt đến rợn người chợt vang lên ngoài cửa, phá vỡ bầu không khí căng thẳng hiện giờ.

Nghe thấy giọng nói này sắc mặt Khanh Tuần hơi biến đổi, muốn né tránh thì đã không còn kịp nữa, người phát ra giọng nói kia như một cánh bướm bay vào, thoáng một cái đã ngồi vào lòng gã. Điều kỳ lạ là Khanh Tuần không hề đẩy đối phương ra, có điều sắc mặt càng trở nên âm trầm hơn trước: “Rồi sẽ có một ngày ta phải khiến cô không thể mở miệng nói chuyện nữa.” Giọng nói lạnh lùng ấy đã thể hiện rõ sự căm hận và khinh miệt của gã.

“Em phải làm sao đây?” Nữ nhân đó chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn cất tiếng cười vang: “Nếu là như vậy, em cũng vui lòng lắm.” Nói rồi liền vòng tay qua cổ gã, hôn lên môi gã. Nàng hôn một cách lớn mật mà phóng túng, không để cho gã cơ hội né tránh, cũng không hề để ý xem bên cạnh có người hay không, vẻ lạnh lùng ban đầu của Khanh Tuần dần vỡ vụn, hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Phó Hân Thần tỏ ra hết sức hứng thú, còn Diệp Thanh Hồng thì lại ngẩn người tò mò nhìn cảnh này. Đó là một nữ nhân yêu kiều quyến rũ, trong tiết cuối thu thế này mà chỉ mặc một chiếc váy đỏ mỏng tang, thân thế hơi run lên như ẩn như hiện sau chiếc váy, còn dải thắt lưng màu vàng quấn quanh eo lại càng làm bật lên vòng eo thon thả không đầy một vòng ôm của nàng, vạt váy chạm tới mắt cá chân phía dưới cũng không sao che được đôi chân thon dài cân đối. Cách ăn mặc như vậy quả thực vô cùng lẳng lơ quyến rũ, đặc biệt là nàng còn để trần hai bàn chân nõn nà như ngọc, càng làm tăng hiệu quả hút hồn người ta lên cả trăm lần.

Cảnh tượng nóng bỏng trước mắt khiến Phó Hân Thần vốn chỉ một lòng muốn xem kịch hay đột nhiên nhớ ra một chuyện, trong cơn kinh hãi liền vội vàng đứng lên, xoay người qua hoang mang che đôi mắt của Diệp Thanh Hồng lại.

“Không được nhìn!” Không ngờ chàng lại có chút hoảng hốt, vội vàng cầm bình rượu từ tay Hoàng Ngũ vẫn còn đang há hốc miệng ngẩn ngơ đứng cạnh, dắt tay Diệp Thanh Hồng nhanh chóng rời khỏi tửu quán. Đúng là trò đùa, nếu sau này Diệp Thanh Hồng cũng học theo nữ nhân kia mà giày vò chàng như vậy thì gay to. Chàng không dám đảm bảo đến lúc đó mình sẽ làm ra những chuyện gì.

***

Vẫn là hốc cây trước đó, nhưng Diệp Thanh Hồng lại lặng lẽ ngồi một bên nhắm mắt nghỉ ngơi, không đến gần Phó Hân Thần nữa. Đối với sự thay đổi này của nàng, Phó Hân Thần cảm thấy rất khó hiểu. Suốt một ngày nay nàng không những không nói năng gì, thậm chí còn không bám lấy chàng nữa, luôn đi ở tít phía sau, chẳng biết trong đầu rốt cuộc đang nghĩ những gì. Lẽ nào nàng đã suy nghĩ thông suốt rồi? Vậy là tốt nhất! Nhưng tại sao chàng lại cảm thấy trống trải, tựa như thiếu mất cái gì đó.

Đột nhiên Diệp Thanh Hồng mở bừng chăm chú nhìn về phía Phó Hân Thần. Trái tim Phó Hân Thần giật thót một cái, chờ nàng mở lời. Chàng cảm thấy dường như đã lâu lắm nàng không nói chuyện.

Nào ngờ Diệp Thanh Hồng chỉ ngẩn ngơ nhìn chàng một lúc, rồi tiếp tục nhắm mắt lại, dường như đang chất chứa tâm sự trong lòng.

Phó Hân Thần hơi cau mày, bỏ qua cảm giác thất vọng, sau đó nhắm mắt, không để ý đến nàng nữa. Nữ nhân thật đúng là một loài động vật khó hiểu, đã thế lại còn rất phiền phức, chàng nên ít dính dáng đến thì hơn. Nhưng, rốt cuộc nàng làm sao vậy?

Dự cảm bỗng dâng lên, Phó Hân Thần mở bừng mắt, trong hốc cây bất ngờ đã có thêm một người. Thì ra là nữ tử áo đỏ hồi sáng, nàng đang đứng ngay bên cạnh đống lửa, đầu mày cuối mắt toàn là nét xuân khêu gợi.

“Có chuyện sao?” Phó Hân Thần nheo mắt lại, ánh mắt phát ra những tia sáng sắc bén vô cùng, chẳng lẽ Khanh Tuần còn chưa chịu bỏ cuộc ư?

“Không có chuyện gì thì không thể tới sao? Đây là nhà ngươi chắc?” Nữ tử đó õng ẹo đi tới bên cạnh Diệp Thanh Hồng, ngồi phịch ngay xuống đất, rồi đưa tay ôm lấy Diệp Thanh Hồng lúc này vẫn còn đang ngây người vào lòng, mấy ngón tay thon dài lướt nhẹ qua khuôn mặt mịn màng của nàng, miệng thì tán thưởng: “Tiểu muội muội đẹp thật đấy!”

“Buông cô ấy ra!” Phó Hân Thần không vui quát lên, chàng không thích Diệp Thanh Hồng bị người ta khinh bạc, dù đó là một nữ nhân.

“Úi chao, hung dữ quá! Muội tử ơi, tỷ tỷ sợ quá cơ!” Nữ tử đó khẽ đưa tay lên vỗ vỗ ngực, rồi rúc vào lòng Diệp Thanh Hồng, dáng vẻ như đang hết sức sợ hãi.

Diệp Thanh Hồng có chút không đành lòng, liền quay sang nói với Phó Hân Thần: “Phó Hân Thần, chàng đừng quát nạt tỷ ấy! Ta, ta rất thích tỷ ấy, để tỷ ấy ôm cũng không sao.” Nàng thích nữ tử áo đỏ này, liền để cho đối phương gần gũi, Phó Hân Thần không thích nàng, nên không để cho nàng gần gũi, đây là chuyện rất bình thường mà. Nhưng, tại sao cứ nghĩ đến việc Phó Hân Thần không thích nàng, nàng lại cảm thấy khó chịu đến muốn khóc vậy?

Lời của nàng khiến Phó Hân Thần và nữ tử áo đỏ đều ngây ra. Phó Hân Thần ngây ra là vì dở khóc dở cười trước sự ngây thơ và vô tri của nàng, nữ nhân này rõ ràng chẳng có ý định gì tốt cả, vậy mà nàng lại coi ả như người tốt. Mà càng khiến chàng cảm thấy không thoải mái hơn là nàng lại dễ dàng thích một người như vậy, thế rốt nàng coi chàng là cái gì?

Còn nữ tử áo đỏ ngây ra là vì chưa từng có người nào đối xử với nàng thân thiện và chân thành đến thế. Từ khi sinh ra, nàng chưa bao giờ được ai coi trọng, nàng vốn không để ý, ít nhất thì nàng cũng cho rằng như vậy. Cho đến lúc này nàng mới bất ngờ phát hiện thực ra không phải thế, nàng để ý đến điều này vô cùng. Nàng đuổi theo đến đây vốn là để giết chết nữ nhân này vì đối phương có một khuôn mặt xinh đẹp hơn nàng gấp trăm lần, nàng sợ, sợ Khanh Tuấn sẽ động lòng. Nhưng bây giờ nàng biết mình sẽ không thể nào xuống tay được.

Ném ánh mắt đắc ý về phía Phó Hân Thần, giọng nói của nữ tử áo đỏ không còn ẽo ợt đến mức khiến người ta nổi da gà như trước nữa.

“Muội tử, tỷ hỏi này, muội đã có ý trung nhân chưa?” Tốt nhất là có rồi, nếu không nàng sẽ tìm giúp nha đầu này một người. Đã không thể giết chết đối phương, vậy thì đành gả đối phương đi vậy, kẻo không Khanh Tuần lại nảy sinh suy nghĩ lung tung gì thì nguy to.

“Ý trung nhân?” Diệp Thanh Hồng nghiêng đầu qua một bên tỏ vẻ khó hiếu.

Phó Hân Thần mỉm cười vẻ hết cách. Hai nữ nhân mà ở cùng một chỗ với nhau, phiền phức sẽ lại càng lớn, đặc biệt là một người thì không hiểu sự đời, một người thì lẳng lơ phóng đãng.

“Không hiểu ư?” Nữ tử áo đỏ hơi cau mày lẩm bẩm. Đúng là lạ thật, trên đời này nếu không tính hòa thượng và ni cô, người không hiểu ba chữ đó chắc cũng chỉ có nha đầu trước mắt này thôi. Không lẽ là vì xấu hổ? Hình như không phải, vậy nha đầu này rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy?

Diệp Thanh Hồng khẽ lắc đầu, lại nhìn qua phía Phó Hân Thần bằng ánh mắt cầu cứu, chỉ thấy bên khóe miệng chàng vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm như hồi sáng đến giờ. Tuy chàng cười trông rất đẹp, nhưng nàng lại không thích chút nào. Nàng muốn nhìn thấy nụ cười phát ra từ tận đáy lòng chàng như hôm chàng mới tìm thấy cỏ tuyết nhu, khoảnh khắc đó nàng vĩnh viễn không thế nào quên được.

Nhận được ánh mắt cầu cứu của nàng, Phó Hân Thần chỉ khẽ lắc đầu, không định nói cho nàng biết. Cuộc đối thoại giữa hai nữ nhân này chàng không muốn xen vào, sợ sẽ gây ra những rắc rối không cần thiết.

Việc bọn họ đầu mày cuối mắt trao nhau đã bị nữ tử áo đỏ nhìn thấy, lập tức khiến nàng hiểu ra rất nhiều điều.

“Ý trung nhân chính là người mà muội rất thích, rất rất thích ấy, thích đến mức không muốn rời xa người đó một chút nào, một lòng một dạ chỉ muốn được mãi mãi ở bên người đó.” Nhìn thấy vẻ ngỡ ngàng trong mắt Diệp Thanh Hồng dần tan bớt đi, hơi ngừng lại một chút, sau đó nàng bổ sung thêm một câu: “Không phân nam nữ.”

Vừa dứt lời, tiếng xé gió đã đột ngột vang lên. Nữ tử áo đỏ muốn né tránh thì đã không còn kịp nữa, chỉ cảm thấy búi tóc hơi rung lên, dường như có thứ gì vừa cắm vào. Nàng đưa tay lấy xuống, không ngờ lại là một cành cây khô. Sắc mặt hơi tái đi, đôi mắt quyến rũ liếc về phía Phó Hân Thần, chỉ thấy chàng tuy vẫn đang mỉm cười, nhưng trong mắt đã tràn đầy ý lạnh. Nàng không kìm được nuốt một ngụm nước bọt, biết rằng nếu đối phương muốn giết mình, tuy không dễ như trở bàn tay, nhưng mình nhất định cũng không tránh được. Trong sự giằng co im lặng giữa hai người, Diệp Thanh Hồng đột nhiên cất tiếng...

“Nếu đang ở bên chàng, thì sẽ không kìm được muốn ôm chàng, gần gũi chàng, giống như tỷ lúc sáng nay vậy, có phải thế không?”

Không để ý đến ánh mắt cảnh cáo của Phó Hán Thần, nữ tử áo đỏ lập tức cất tiếng phụ họa theo: “Đúng thế, chính là như thế đấy…”

“Câm miệng!” Trong tiếng quát lạnh lùng, một luồng kình phong mang theo vô số đóm lửa nhỏ ập về phía nàng. Hốc cây vốn nhỏ, nàng vốn không có chỗ nào để né tránh, chỉ đành đưa tay ngăn cản. Khẽ rên lên một tiếng, nàng cảm thấy khí huyết có chút nhộn nhạo, nhưng ngoài đó ra thì không sao hết, trong lòng biết rõ đối phương đã nương tay. Tuy là như vậy, nhưng nàng vẫn chẳng sợ hãi chút nào. Người Diệm tộc bọn nàng có thể bán đứng bất cứ thứ gì để đạt được mục đích, bao gồm cả tính mạng, nhưng lại có một ngoại lệ duy nhất, đó là tình yêu.

“Sao vậy?” Diệp Thanh Hồng vội vàng đỡ lấy nữ tử áo đỏ, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ sợ hãi và bất an: “Phó Hân Thần, ta, ta lại nói gì sai sao?” Tại sao chàng lại tức giận? Tại sao phải đánh vị tỷ tỷ này?

“Nô Nhi, qua đây!” Không thích Diệp Thanh Hồng sợ mình như vậy, Phó Hân Thần khẽ vẫy tay gọi nàng tới. Không thể để nàng ở cùng một chỗ với nữ nhân này nữa, Nô Nhi giống như một tờ giấy trắng, sớm muộn cũng sẽ bị ả làm vấy bẩn.

Khuôn mặt Diệp Thanh Hồng thoáng ngạc nhiên và mừng rỡ, đây là lần đầu tiên Phó Hân Thần chủ động gọi nàng như vậy. Nhưng khi nàng nhìn thấy nữ tử áo đỏ, liền có chút do dự: “Tỷ có sao không?”

Trong mắt nữ tử áo đỏ thoáng hiện lên nét giảo hoạt, nàng vỗ nhẹ lên bàn tay Diệp Thanh Hồng: “Không sao...”

“Nô Nhi, qua đây!” Không đợi nữ tử áo đỏ nói xong, Phó Hân Thần đã lặp lại mệnh lệnh của mình với vẻ mặt lạnh lùng và nghiêm túc. Nha đầu này sao lại thay đổi nhiều như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà chàng không biết đây?

Diệp Thanh Hồng khẽ “ưm” một tiếng, áy náy đưa mắt nhìn nữ tử áo đỏ, sau đó liền đứng dậy đi vòng qua đống lửa, nhào luôn vào lòng Phó Hân Thần. Lần này thì Phó Hân Thần không từ chối, mà tiếp nhận một cách hết sức tự nhiên. Xem ra chàng đã hình thành thói quen không tốt này rồi.

“Ý trung nhân của ta là Phó Hân Thần.” Nằm trong lòng Phó Hân Thần, Diệp Thanh Hồng ngoảnh đầu qua nói với nữ tử áo đỏ: “Ý trung nhân của tỷ chính là người hồi sáng nay phải không?” Nàng không thích quan tâm đến chuyện của người khác, nhưng vẫn buột miệng hỏi như vậy, cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Nhận được kết quả như mong muốn, nữ tử áo đỏ lập tức nở nụ cười, khẽ gật đầu: “Đúng thế. Được rồi, ta phải đi đây, nếu không Khanh lang của ta sẽ lại chạy đi chẳng còn bóng dáng nữa mất.” Nói xong, nàng đã ở ngoài hốc cây, để lại một giọng nói từ gần dần dần rời xa: “Ta tên là Diệm Nương.”

“Diệm Nương?” Diệp Thanh Hồng nhẹ nhàng lặp lại. “Ta tên là Nô Nhi.” Nàng khẽ lẩm bẩm, biết rằng đối phương không thể nghe thấy, lòng không khỏi có chút âu sầu.

“Phó Hân Thần, ta muốn hỏi chàng một vấn đề.” Nhẹ nhàng tựa vào lòng Phó Hân Thần, rốt cuộc Diệp Thanh Hồng đã không kìm được mà cất tiếng. Vấn đề này khiến nàng bứt rứt suốt cả ngày, nếu Diệm Nương không xuất hiện, Phó Hân Thần một mực không để ý đến nàng, có lẽ nàng sẽ không hỏi.

“Nói đi!” Phó Hân Thần ngả người về phía sau tựa vào hốc cây, tay phải vỗ nhẹ lên vai của Diệp Thanh Hồng. Thói quen đúng là chẳng hay ho gì, chàng thầm nghĩ vậy.

“Một người phải làm thế nào thì mới không cô đơn?” Nàng chưa bao giờ biết được câu trả lời, trước đây dù ở cùng sư phụ và sư nương, nàng vẫn cảm thấy như là chỉ có một mình. Vốn dĩ nàng không sợ điều này, nhưng từ sau khi gặp Phó Hân Thần, tâm tình của nàng đã bắt đầu đổi khác, nếu không còn được gặp lại chàng, nàng phải sống tiếp những ngày tháng sau này thế nào đây?

Cô đơn ư? Phó Hân Thần cười gượng, chàng có cách để khiến người khác không cô đơn ư? Từ năm hai mươi bảy tuổi đến năm ba mươi hai tuổi, suốt năm năm ròng chàng đã bị nỗi cô đơn gặm nhấm giày vò đến tan nát, chàng có tư cách gì mà nói cho nàng làm sao để không cô đơn đây?

“Ngủ đi, đừng suy nghĩ linh tinh nữa!” Trải qua mấy ngày vừa rồi, giọng chàng đã không thể cứng rắn được nữa. Quả thực chàng không muốn làm nàng tổn thương.

Đáng tiếc Diệp Thanh Hồng vốn đang chìm trong suy tư không hề phát giác ra sự thay đổi của chàng. “Ta đã suy nghĩ suốt một ngày.” Rất chậm rãi, nàng chuẩn bị nói ra kết luận mà mình đưa ra được sau phen suy nghĩ đó.

Phó Hân Thần bất giác trở nên tập trung hẳn, trong lòng chàng có chút tò mò về nguyên nhân khiến nàng trầm lặng.

“Ta muốn có một đứa con của chàng.” Nàng nói rất tự nhiên, không hề có vẻ gì là ngượng ngập, dường như chỉ cần nàng muốn là sẽ có được ngay. Mà trên thực tế, đây cũng chính là suy nghĩ của nàng.

Phó Hân Thần nghe vậy toàn thân chấn động, dù có thế nào cũng không ngờ nàng lại nghĩ đến chuyện này. Đã có lúc, chàng cũng khao khát có được một đứa con nối dõi tông đường, nhưng sau khi thành thân với Tịnh Nhi đã bốn năm mà vẫn không hề có tin vui, vì sợ Tịnh Nhi khó chịu, chàng chưa từng nói ra suy nghĩ của mình, đến khi Tịnh Nhi qua đời, chuyện này đã trở thành nỗi nuối tiếc lớn nhất của chàng.

Chỉ nghe Diệp Thanh Hồng chậm rãi nói tiệp: “Hôm nay thím Trần nói với ta, cho dù nam nhân không thích một nữ nhân cũng có thể cùng cô ta sinh con được, cho nên, ta nghĩ ta và chàng cũng có thế.”

Phó Hân Thần im lặng, không ngắt lời của nàng.

“Ta vốn không định miễn cưỡng chàng, đi tìm một nam nhân khác cũng có thể sinh con.” Diệp Thanh Hồng tiếp tục giải thích, không để ý thấy bàn tay đang đặt trên vai mình đột nhiên nắm chặt lại.

“Nhưng, vừa nghĩ đến việc để bọn họ chạm vào, ta lại cảm thấy buồn nôn. Ta sợ mình sẽ không nhịn được mà giết bọn họ.”

Nghe thấy thế, bàn tay trên vai Diệp Thanh Hồng chậm rãi buông lỏng ra.

“Ngoài Tịnh Nhi ra, ta sẽ không để bất kỳ người nào khác sinh con cho ta.” Cố đè nén nỗi xung động muốn hỏi nàng vì sao như thế lại khiến nàng buồn nôn, Phó Hân Thần hờ hững cất tiếng, như đang đảm bảo với Tịnh Nhi, mà cũng là với chính mình.

Đáp án nằm ngoài dự liệu ấy khiến Diệp Thanh Hồng có chút bất ngờ nàng ấp úng nói:

“Vậy, vậy sao?” Sau đó là một hồi im lặng. Đang lúc Phó Hân Thần cho rằng nàng sẽ bỏ cuộc, đột nhiên, chỉ nghe nàng khẽ thở dài: “Thực ra như vậy cũng... cũng không có gì, ta nghĩ cách khác là được.”

“Không có gì mà cô còn nói!” Phó Hân Thần chỉ cảm thấy có một cơn giận bốc thẳng lên, thiếu chút nữa thì hộc máu. Không ngờ nữ nhân này lại đem loại chuyện như vậy ra làm trò đùa, còn hại chàng thật sự suy nghĩ đến khả năng đó, chàng đúng là ngốc quá chừng. Nhưng, vừa rồi nàng nói gì ấy nhỉ, nàng nói sẽ nghĩ cách khác... “Không cho cô đi tìm nam nhân khác!” Nghe xem, chàng lại nói ra những lời ngốc nghếch gì thế này? Thật đúng là, mới ở cùng nha đầu này có mấy tháng, ngay đến chàng cũng trở nên ngu ngốc rồi. Nàng có phải là gì của chàng đâu, nàng đi tìm nam nhân khác thì liên quan gì đến chàng, chàng quản được nhiều thế sao? Phó Hân Thần chỉ hận không thể đạp ngay cho mình một cú.

Nào ngờ Diệp Thanh Hồng lại dễ dàng đồng ý với chàng, dường như lời chàng nói là một lẽ hiển nhiên, không có gì cần phải tranh biện, khiến Phó Hân Thần vốn đầy một bụng lửa giận lập tức nguôi ngoai đi nhiều, đồng thời còn thầm thở phào một hơi nữa. Nàng không tùy tiện đi tìm nam nhân khác, vậy... vậy... đương nhiên là tốt nhất.

“Trẻ con thì có gì hay đâu chứ, vừa bướng bỉnh vừa nghịch ngợm, lại còn phải cả ngày đi theo nó, sợ nó va vào chỗ này va vào chỗ kia, vừa tốn công vừa tốn sức.” Tự dối lòng mình, Phó Hân Thần nói ra những lời trái với lương tâm, chỉ vì muốn dẹp bỏ suy nghĩ này của nàng.

“Đúng thế, trẻ con nhất định là chẳng đáng yêu chút nào, nếu không cha mẹ đã không vứt bỏ ta như thế...” Nếu không sư phụ, sư nương đã không suốt ngày giày vò nàng như thế, có lẽ vì nàng quá đáng ghét chăng? Ngẩng đầu lên, ánh mắt Diệp Thanh Hồng dừng lại trên chiếc cằm vuông vức lún phún những cọng râu ngắn của Phó Hân Thần: “Phó Hân Thần, có phải ta rất đáng ghét không? Nhưng ta vừa không bướng bỉnh vừa không nghịch ngợm, cũng không cần ai cả ngày đi theo, ta rất ngoan, có thể tự chăm sóc cho mình, tại sao lại không có ai thích ta...” Giọng nói của nàng có chút nghẹn ngào, ý thức được điều này, nàng vội vàng cúi đầu xuống, những bài học trước đây khiến nàng biết rằng nước mắt chỉ khiến cho người ta khó chịu, chỉ khiến cho người ta căm ghét.

“... Ta rất thích chàng... Muốn được gần gũi chàng, chàng có biết hôm đó khi gặp lại chàng ta đã vui đến thế nào không... Bao nhiêu năm nay, ta chỉ có một mình cô quạnh... Ta chỉ muốn chàng nói chuyện với ta một lúc, nhưng... nhưng ta không tốt, ta quá tham lam, chàng đã bằng lòng nói chuyện với ta rồi, ta còn gì mà không thỏa mãn chứ... Con người không thể quá tham lam được…” Nàng cúi gằm mặt xuống, nước mắt sớm đã lã chã tuôn rơi, từng giọt từng giọt rơi xuống vạt áo của Phó Hân Thần, sau đó lan ra, chẳng bao lâu sau đã làm ướt thẫm một mảng. Nàng không dám nói gì thêm nữa, sợ không cẩn thận sẽ lộ ra là mình đang khóc. Nàng không muốn để chàng biết điều này, chỉ bởi không muốn bị chàng ghét.

“Đừng khóc nữa!” Phó Hân Thần thở dài một tiếng vẻ bất lực, rồi nâng khuôn mặt ướt đẫm của nàng lên, vụng về đưa tay lau nước mắt cho nàng. Thường ngày thấy nàng còn kiên cường hơn cả nam nhi, lúc này đột nhiên lại trở nên yêu đuối như vậy, khiến chàng luông cuống chân tay.

“Xin... Xin lỗi...” Diệp Thanh Hồng vội vàng lau đi nước mắt, cố kìm không để nỗi đau khổ của mình tiếp tục trào dâng, ngây ra nhìn dáng vẻ hoảng loạn hiếm khi xuất hiện trên khuôn mặt của Phó Hân Thần.

“Đừng nói xin lỗi...” Phó Hân Thần không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ này của nàng, liền đưa tay áp đầu nàng vào ngực mình, dịu dàng nói: “Cô không làm sai gì cả, không cần phải nói xin lỗi.”

“Nhưng...” Ngửi mùi hương trên cơ thể chàng, đầu óc của Diệp Thanh Hồng bắt đầu không thể vận chuyển một cách bình thường nữa.

“Không có nhưng gì hết. Còn nữa, cô không đáng ghét một chút nào.” Tuy cũng có lúc rất phiền phức. Phó Hân Thần dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng, không muốn nàng tiếp tục suy nghĩ về vấn đề bế tắc này nữa.

“Thật sao?” Diệp Thanh Hồng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, muốn ngẩng đầu lên xác nhận, tiếc rằng gáy đã bị bàn tay chàng giữ lấy không thể động đậy chỉ đành bỏ cuộc, nhưng nỗi mừng vui trong lòng vẫn khó có thể nói rõ thành lời.

“Tất nhiên.” Phó Hân Thần khẽ mỉm cười, nếu có người nào đó nói nàng đáng ghét, vậy thì nhất định là vì đố kỵ vẻ đẹp của nàng. Trên thực tế, ngoài việc hơi ngốc một chút ra, ưu điểm của nàng quả thực rất nhiều.

“Vậy tại sao chàng không thích ta?” Câu hỏi của Diệp Thanh Hồng rất ngây thơ, không ghét và không thích vốn là hai chuyện hoàn toàn khác biệt, vậy mà nàng lại trộn lẫn vào nhau, dường như trên thế gian này chỉ có thích và ghét, ngoài ra không còn lựa chọn nào khác cả.

Phó Hân Thần nghe vậy sắc mặt hơi biến đổi, trầm giọng nói: “Kiếp này ta chỉ có thể thích một mình Tịnh Nhi thôi.” Đây không phải là vấn đề Diệp Thanh Hồng có tốt hay không, mà là trái tim chàng đã trao cho Tịnh Nhi rồi, không thể chứa thêm ai khác nữa.

“Tại sao?” Diệp Thanh Hồng vô cùng khó hiểu. Chàng thích Dương Chỉ Tịnh, nàng biết, nhưng tại sao lại phải là cả kiếp này? Cuộc đời dài như thế, có ai ngờ được những chuyện về sau ra sao.

“Bởi vì suốt cuộc đời một người chỉ có thể yêu một lần thôi, một lần là đã đủ lắm rồi.” Đây là sự nhận thức của chàng, cũng là sự nhận thức của rất nhiều người có cảnh ngộ tương tự với chàng. Đã dồn hết tinh lực cả đời trong một lần yêu, đã từng vui, từng buồn, từng thương tổn, làm gì còn tinh lực đâu mà yêu thêm một lần nữa.

“Vậy sao?” Diệp Thanh Hồng khẽ lẩm bẩm một mình, rồi chìm vào trầm mặc


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.