Điểu Đông

Chương 1: Chương 1




Trong hư không bị bao phủ bởi làn sương mờ mờ ảo ảo , vang vọng tiếng hát không rõ của một ai đó .

Diểu Đông dừng bước , hơi có chút nghi hoặc .

Đó là chuyện đã xảy ra cách đây bao nhiêu lâu ? Y vẫn nhớ rõ khi y còn bé cũng luôn muốn được nghe Tố hát mới có thể an tâm chìm vào giấc ngủ .

Đó là chuyện đã xảy ra cách đây bao nhiêu lâu …..

Diểu Đông xoay người .

Màn sương mù mờ mịt nháy mắt tan biến đi sạch sẽ , dương quang xuyên qua những tán lá tạo thành từng vệt từng vệt loang lổ trên con đường nhỏ .

Diểu Đông bỗng nhiên bỏ chạy .

Giai điệu vừa xa lạ vừa quen thuộc từng chút một hiện rõ trong không gian này , dường như con đường phiến đá ấy theo dòng ký ức dần quay trở lại , phải chăng có thể trở về khoảng thời gian vô ưu vô lo lúc nhỏ .

Ánh dương quang, bầu trời , hoa hướng dương sắc vàng rực rỡ .

Diểu Đông chống tay thở hồng hộc .

Trước mặt y là khung cảnh quen thuộc , trong khu vườn dưới bầu trời trong vắt Tố ngồi trên chiếc xích đu gỗ , trong lòng ôm lấy một đứa nhỏ

Trên mặt Tố mang theo nụ cười nhàn nhạt , khe khẽ cất tiếng hát . Diểu Đông nho nhỏ híp híp mắt ngủ , tựa hồ rất ấm áp .

Ánh dương quang im ắng bao bọc lấy họ tạo thành một vòng kim sắc xung quanh , khiến người ta có cảm giác rằng hạnh phúc trở nên xa vời không thể chạm tới được.

Diểu Đông tiến đến gần , vươn tay muốn chạm vào một chút thì Tố bỗng quay đầu lại , trong vòng hào quang cười nói với y —-

/ Diểu Đông , con biết không ? Chúng ta ấy , một ngày nào đó phải nhận được hạnh phúc ./

Vô luận là con hay dì , một ngày nào đó, đều phải nhận được hạnh phúc.

….. Mộng???

Lông mi khẽ rung động vài cái , Diểu Đông chậm rãi mở mắt.

Là mộng a……

Ánh nắng mặt trời vào tháng sáu gay gắt , những tia nắng mãnh liệt chiếu tới , cực kỳ chói mắt , Diểu Đông giơ cánh tay lên , đưa tay che trước mắt .

Cư nhiên lại xuất hiện giấc mộng này….

Năm ngón tay khiến tia sáng bị chệch tạo thành những góc quái dị , sáng sáng tối tối không đều . Sự mê muội ẩn sâu trong mắt Diểu Đông , mờ mịt , không rõ .

Đã mộng một đời rồi a…

Cũng đã sống tại thế giới này được mười sáu năm rồi…

Nói sẽ nhận được hạnh phúc , thế nhưng mẫu hậu …Tố….đều đã qua đời một thời gian dài …..

” Tỉnh? ”

Tiếng nói trầm thấp xa lạ khiến y giật mình hoảng hốt , Diểu Đông buông cánh tay ngồi dậy , lảo đảo quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói kia.

Sự khó chịu trong đầu còn chưa tan biến hết , mà ánh dương quang kia quá mức chói mắt . Người kia ngồi nghịch hướng ánh sáng nên không nhìn rõ mặt , mông lung chỉ nhìn thấy khóe miệng hắn tồn đọng nét cười như có như không .

Bọt nước rơi xuống mu bàn tay , cảm giác lạnh lạnh khiến y cúi đầu , thấy tấm ván gỗ đã ướt sũng . Ký ức chậm rãi hiện về , Diểu Đông lúc này mới nhớ là mình vì muốn cứu một đứa bé nên nhảy xuống nước , đáng tiếc kỹ năng bơi không tốt , nên bị dòng nước cuốn lấy , suýt chết .

“Không biết tự lượng sức.”

Người nọ ở bên cửa sổ hừ nhẹ một tiếng , Diểu Đông giương mắt nhìn .

Sau khi chìm vào dòng nước hôn mê nên xảy ra chuyện gì y hoàn toàn không biết , bất quá hiện tại êm đẹp ngồi ở chỗ này thì đại khái có lẽ nam nhân trước mắt đã cứu y .

Đôi mắt từ từ thích ứng với ánh sáng , đường nét hình dạng của người kia cũng chậm rãi hiện rõ lên . Mi mục phổ thông, đôi mắt phổ thông , nét mặt phổ thông khắc họa những vết tích tang thương của thời gian , niên kỉ khoảng bốn mươi, thanh y trường bào , lười biếng ngồi , động tác bình thường nhưng lại lộ ra vị đạo ưu nhã không thể nói rõ.

Diểu Đông sau khi hoảng hốt liền phản ứng lại , y đứng lên ,nhìn người nọ cười cười , nói : ” Cảm tạ ngươi , đại thúc . ”

Thanh y nhân ừm một tiếng , nâng chung trà lên uống một hớp , khóe miệng vẫn như trước như có như không cười cười.

Chậm rãi dời đường nhìn ra ngoài cửa sổ , thành Trấn Hòa – nơi của những con người xa lạ . Hít sâu một hơi cảm giác nhận thức dần dần thôi phục .

Diểu Đông biết mình đang ở trên thuyền , ngoài thuyền bên bờ tựa hồ có rất nhiều người , ong ong xôn xao tiếng nói cười . Rất nhiều câu bởi cách quá xa nên không nghe rõ hàm nghĩa , thế nhưng trong mớ âm thanh hỗn loạn , y lại nghe được giọng nói của đứa bé vừa được cứu thoát khỏi dòng nước , nó sợ hãi hô hoán “Nương , nương …..” , cũng nghe thấy giọng nữ nhân run rẩy nhẹ nhàng dỗ dành “Không có việc gì , nương ở đây ….”

Diểu Đông rũ mắt, hình ảnh mẫu tử gắn bó cứ như vậy hiện hữu trong đầu y .

Con thuyền khẽ lay động làm cho mặt nước lưu lại vết tích cô đơn , Diểu Đông cúi đầu , hơi cong khóe miệng , nhàn nhạt nở nụ cười .

“Vị Thỉ đem đứa nhỏ đưa lên bờ , người nhà nó cho rằng người là do hắn cứu .” , thanh y nhân nhìn y , trong mắt ẩn chứa một tia nghiền ngẫm và đùa cợt không rõ : “Còn bao quần áo của ngươi , đều bị nước cuốn trôi mất rồi .”

“À.” Diểu Đông cũng không biết thanh y nhân nói những lời này có ý tứ gì , y chỉ hơi nghi hoặc liếc mắt nhìn người nọ , sau đó gật đầu “Ta đã biết” , y nói “Cảm tạ”.

Tay thanh y nhân bưng chén trà thoáng dừng một chút , ý cười bên khóe miệng càng thêm sâu .

“Ngươi mang theo bao quần áo là muốn đi đâu ?” Hắn buông cái chén xuống , tựa hồ nổi lên hứng thú đối với phản ứng có điểm kỳ quái của thiếu niên .

Diểu Đông suy nghĩ một chút rồi trả lời “Chỉ là tùy tiện đi , không có đặc biệt muốn đi nơi nào cả .”

“Thật trùng hợp ,” thanh y nhân hơi híp mắt , ngữ điệu tăng mạnh , “Vừa lúc ta cũng muốn tùy tiện đi đâu đó — đã như vậy , không bằng chúng ta kết bằng hữu , cùng nhau đi ?”

Không biết thân phận , mục đích , thậm chí là tên , cứ như vậy đáp ứng lời mời của thanh y nhân . Nếu như Tố ở đây ….nếu như mẫu hậu ở đây …. có lẽ sẽ trách chính mình quá mức tùy tiện nha .

Gió đêm luồn qua khe cửa thổi vào , có chút lạnh . Diểu Đông dúi đầu vào chăn , thân thể cuộn thành một vòng.

Thanh y nhân vì sao lại muốn kết giao cùng mình du ngoạn ? Lại còn nguyện ý cung cấp nơi ở và cơm nước vô điều kiện . Diểu Đông không biết , cũng không muốn hỏi .

Khó có được cơ hội đi ra ngoài một chút , y không muốn vì những chuyện vặt vãnh như vậy mà hồi phủ , về phần ngân lượng hao tổn suốt hành trình , chờ trở lại hoàng thành y tự nhiên nghĩ cách hoàn trả lại cho thanh y nhân

Về phần người nọ có có ý đồ khác hay không…..Diểu Đông cho tới bây giờ cũng không lo lắng tới vấn đề này .

Bởi vì y hiện tại , đã không còn có gì để mà mất .

Gió thổi ngày càng lớn , Diểu Đông trở mình , khỏa chặt thân thể lại , nặng nề ngủ .

Thuyền theo hướng Cừ Dương mà tiến .

Thanh y nhân ngại phơi nắng , luôn luôn đứng ở trong khoang thuyền . Mà Vị Thỉ thân là tùy tùng , trừ khi thanh y nhân giao phó còn bình thường như không khí cẩn cẩn dực dực theo bên cạnh đợi lệnh .

Diểu Đông thì lại yêu thích ra bên ngoài , khi thì giúp đỡ người chèo thuyền , khi thì ngồi một bên câu cá , có khi lại chẳng làm gì , chỉ dựa vào mép thuyền đưa tay vói vào trong nước , cảm thụ xúc cảm dòng nước chảy lướt qua đầu ngón tay , sau đó ngồi ngốc lăng cả ngày .

Thanh y nhân thỉnh thoảng ra ngoài hít thở không khí , thấy y ngồi dưới ánh nắng mặt trời gay gắt híp mắt , hình dạng hỗn loạn thì không hiểu sao nhíu nhíu mày . Hắn không biết đối với Diểu Đông mà nói tháng sáu khắc nghiệt ngoại trừ ánh mặt trời quá mức chói mắt thì chẳng khiến y có cảm giác gì , kể cả cơn nóng bức .

Đại khái Diểu Đông không sợ nóng .

“Ngươi thường tùy tiện đi theo người xa lạ như vậy ư ?”

Mặt trời dần lặn xuống, bầu trời tựa như muốn bốc cháy , đỏ rực , dị thường hoa mắt .

Diểu Đông nâng mắt nhìn về nơi giao nhau giữa mặt nước và bầu trời , đôi mắt chứa đựng một tầng lưu hà mỏng manh.

“Cũng không hẳn” , y chầm chậm hô hấp , trả lời , “Chỉ là đôi lúc chẳng biết nên đi đâu mới tốt .”

Tháng sáu tháng bảy, Thuận Đế thường mang theo các hoàng tử , phi tần cùng các đại thần đi nghỉ ngơi , duy độc chỉ còn mỗi mình mình nhảy nhót trong cung mang tâm trạng chờ mong , bởi vì cuối cùng cũng có cơ hội rời đi hoàng thành , ra ngoài du ngoạn một chút .

Thế nhưng khi bước chân ra khỏi cung cấm , tâm tình vui mừng khôn xiết lại bị sự mờ mịt thay thế .

Đất trời rộng lớn như vậy , ngước mắt nhìn lại không nhìn thấy tận cùng . Mà chính bản thân mình , muốn đi đâu đây ???

Gặp gỡ một lão bá , lão nói ‘Ta muốn đem mấy thứ này đến lễ hội’ vì vậy liền quyết định đi xem lễ hội . Đại thẩm ngồi gần bàn trong khách *** cười nhắc tới ‘Ta gả khuê nữ đến Thương Châu’ sau đó đã nghĩ có thể đi Thương châu một chút . Vị đại ca nhiệt tâm vội vàng đánh xe ngựa hỏi ‘Vị tiểu huynh đệ này hay là tới Vân Dương đi , sắc trời đã tối ,rừng núi hoang vu cũng không có chỗ nghỉ chân , có muốn hay không ta cho đi nhờ một đoạn đường’ , y liền vứt bỏ những địa danh không nghĩ ra trong đầu, nhảy lên xe ngựa chạy đi Vân Dương ….

Tìm không ra sự lựa chọn của chính mình , đành phải một đường nước chảy bèo trôi mà đi .

Sở dĩ theo thanh y nhân , chủ yếu cũng là vì y cần một người có định hướng đi trước .

Diểu Đông vươn tay , đầu ngón tay nặng nề cắt ngang mặt nước đang lưu động .

Thanh y nhân đứng ở một bên , bạch ngọc phiến nhẹ nhàng để tại bên môi . Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt hắn tạo thành một tấm mặt nạ màu cam , ẩn giấu đi tâm tư mơ hồ lưu chuyển .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.