Điều Tôi Muốn Là Hạnh Phúc

Chương 1: Chương 1: Ác mộng




Đêm đông lạnh giá, ngoài trời những cơn gió mang theo hơi lạnh thổi len qua đám cây lá phát ra tiếng xào xạc nho nhỏ, tuy nhiên lúc này không ai có thể nghe được âm thanh ấy. Đồng hồ quả lắc khẽ điểm đúng mười hai giờ, đây là thời gian con người chìm sâu trong giấc ngủ nhưng có đôi khi còn là thời khắc bắt đầu những cơn ác mộng theo đúng nghĩa đen.

Trong căn phòng rộng lớn xa hoa được tranh trí nhẹ nhàng tinh tế với tông màu trắng làm chủ đạo, trên chiếc giường lớn thiếu nữ đang nằm yên trong chiếc chăn ấm mềm nhưng bàn tay đã nắm chặt lấy góc chăn, nơi đôi mắt nhắm lại lăn xuống hai hàng lệ không đã bao lâu, chiếc gối lúc này đã hoàn toàn ướt đẫm.

...----------------...

Trong một cô nhi viện cũ kỹ, ở ngoài sân những đứa trẻ đang vui đùa với nhau nhưng chỉ có một bé gái khoảng 5 tuổi lại ngồi một mình trên xích đu, cô bé chỉ ngồi lặng lẽ ở đó, khuôn mặt không lộ ra bất kì biểu cảm gì khác, đôi mắt sáng ngời thẫn thờ như có như không nhìn về nơi nào đó xa xăm.

Ngay sau đó, ở phía sau truyền tới tiếng bước chân, đó là cô Viện Trưởng bà ấy đang đi về phía cô bé cùng với một người đàn ông xa la. Người đàn ông dáng cao lớn ăn mặc bảnh bao tiến dần đến trước mắt cô bé, anh ta khẽ ngồi xuống trước mặt cô bé, đôi tay to lớn đặt nhẹ lên vai con bé.

“Con là Quỳnh Anh phải không?”

Cô bé đối mặt với người đàn ông xa lạ vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nhưng bàn tay lại khẽ nắm chặt góc áo

“Chú, là ai?”

Con bé không trả lời câu hỏi của người đàn ông chỉ đáp lại bằng một câu hỏi. Viện Trưởng đã lên tiếng.

“Đây là chú Hoàng, người sẽ nhận nuôi con đó.”

Nghe tới chữ “nhận nuôi” đôi mắt cô bé lộ rõ sự ngạc nhiên, người đàn ông đưa tay xoa đầu con bé, mặt khác anh ta nói với Viện Trưởng.

“Cô nhanh chóng giúp tôi làm thủ tục nha.”

Một lúc lâu sau, các thủ tục nhanh chóng được tiến hành, người đàn ông để lại cho cô Viện Trưởng một phong bì dầy cộm, sau đó dắt tay cô bé nhỏ bước đi, vừa đi anh ta vừa luyên thuyên.

“Chú tên là Lê Văn Hoàng, từ nay tên của con là Lê Quỳnh Anh, con sẽ là con của ba, thực ra ba mẹ ruột của con là bạn rất thân của ba. Khi hay tin họ đã qua đời hết, ba đã đi tìm con rất lâu, từ nay ba sẽ thay họ chăm sóc cho con thật tốt.”

Quỳnh Anh nắm chặt tay người ba nuôi của mình, trong lòng trào dân cảm xúc khác lạ, cô nghĩ, mình thật sự đã có một gia đình mới rồi sao, mình sẽ không còn cô đơn một mình nữa sao, có lẽ… mình đã tìm thấy thứ hạnh phúc mà cổ tích thường hay nói.

Nhưng cô gái nhỏ ấy không hề biết rằng, đấy chỉ mới là bắt đầu cho những chuỗi ngày đau khổ.

...

Trong căn nhà rộng lớn yên tĩnh, bỗng phát ra tiếng loảng xoảng của đồ vật bị vỡ, xung quanh phòng là một mớ hỗn loạn, những mảnh vỡ của chiếc ly sứ nằm ngổn ngang dưới sàn, nước trái cây trong chiếc ly cũng bị đổ toàn bộ. Cậu bé khoảng 10 tuổi liên tục lên tiếng chửi mắng - Cậu ta là Lê Quang Tuấn, anh trai nuôi của Quỳnh Anh.

“Con nhỏ đáng ghét, mày đúng là thứ vô dụng, ai cần mày đem những thứ này cho tao, mau biến khỏi mắt tao”

“Anh hai… em xin lỗi…” – Quỳnh Anh đứng nép ở góc tường, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc váy, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ cuối gầm xuống, cô bé khóc nấc lên. Ngôn Tình Sủng

“Khóc khóc cái rắm, ồn ào quá, biến đi cho tao”

Nghe tiếng ồn ào phát ra, một người phụ nữ bước vào phòng.

“Chuyện gì vậy bé Tuấn của mẹ?”

“Trời ơi, cái gì vậy, sao toàn là mảnh vỡ, mau lại đây mẹ xem con có sao không!” - Người phụ nữ này là Bùi Thu Tuyết, là mẹ ruột của Tuấn, mẹ nuôi của Quỳnh Anh, cô ta luôn rạch ròi ranh giới giữa hai đứa con. Nhìn thấy hai đứa trong đống hỗn loạn cô ta chỉ ôm lấy quan tâm tới đứa con trai, trong khi Quỳnh Anh đang hoảng sợ đằng kia thì cô ta lại không hề để mắt tới.

Sau khi kiểm tra con trai mình không bị thương gì, Bùi Thu Tuyết ôm lấy con trai của mình rời khỏi phòng, hoàn toàn phớt lờ Quỳnh Anh, xem như là con bé không hề tồn tại.

….

...----------------...

“Hộc..hộc” – cô gái thở hổn hển giật mình ngồi dậy, bàn tay đưa lên lau đi giọt nước mắt.

Không biết đã bao lần cô mơ thấy giấc mơ này - Đó là cơn ác mộng quấn lấy Quỳnh Anh từ bé đến giờ, cái lúc xảy ra sự việc ấy cũng là lúc cô hiểu ra, trong gia đình ngoại trừ ba, không còn ai yêu thương cô, những người khác chỉ xem cô là thứ vô hình, không ai thực tâm đối đãi.

Mười bảy năm nay cô luôn cố gắng biểu hiện tốt nhất có thể, nhưng vẫn không thể thay đổi sự thờ ơ của người mẹ và sự ghét bỏ của người anh.

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

Lê Quỳnh Anh:

Năm nay 22 tuổi, vừa tốt nghiệp Đại Học.

Ba mất sớm do đám cháy, mẹ đổ bệnh qua đời năm cô 4 tuổi, sau đó cô được một gia đình giàu có nhận nuôi, nhưng người mẹ nuôi luôn thiên vị người con trai ruột của mình, không quan tâm tới cô, trong gia đình anh trai lại hay xem thường, ăn hiếp cô, chỉ có người cha – người đã nhận nuôi cô là quan tâm yêu thương cô như con gái ruột

Ngày sinh: 29/6

Đặc điểm: tóc đen hai mái, uốn gợn sóng, khuôn mặt góc cạnh da trắng, thân hình cao ráo

; thường mặc váy dày

Tính cách: hiền lành, nhẫn nhịn, thông minh linh hoạt trong công việc.

Lê Quang Tuấn:

Năm nay 27 tuổi. Đang giữ chức phó giám đốc trong công ty gia đình.

Anh trai nuôi của Quỳnh Anh, được mẹ cha yêu thương hết mực, cậu ấm sinh ra ở vạch đích, người thừa kế gia sản kết sù, tính tình kiêu căng hóng hách, xem thường người khác, tự phụ

Ngày sinh: 28/7

Đặc điểm: tóc mái 7/3 uốn xoăn, tóc nhuộm xanh đen, thân hình cao ráo, hay mặc áo thun với quần tây

Bùi Thu Tuyết:

Mẹ của Quang Tuấn và Quỳnh Anh, thiên vị con trai, trọng nam khinh nữ, hay khó chịu cáu gắt

Đặc điểm: tóc búi sau đầu, đeo khuyên tay ngọc bích, mặc những trang phục tối màu toát lên vẻ quý bà

Lê Văn Hoàng:

Chồng Bùi Thu Tuyết, trụ cột nhà họ Lê, chủ tịch hội đồng quảng trị công ty BĐS, tính tình công bằng luôn yêu thương các con, có bệnh tim

Đặc điểm: đi làm mặc vet, ở nhà mặc áo thun đống thùng với quần tây, mắt đeo kính

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.