Điệu Vũ Bên Lề

Chương 33: Chương 33




Ngày 7 tháng Ba, 1992

Bạn thân mến,

Con gái thật kỳ lạ, tôi không có ý xúc phạm. Nhưng tôi không biết nói làm sao nữa.

Tới giờ tôi đã hẹn hò với Mary Elizabeth được thêm một lần nữa. Ngẫm đi ngẫm lại, lần sau cũng giống giống lần đầu ở buổi dạ vũ, ngoại trừ bọn tôi mặc quần áo thoải mái hơn. Lần này lại là cô ấy mời tôi đi chơi, thế cũng không sao, nhưng tôi nghĩ thi thoảng tôi sẽ bắt đầu chủ động hẹn, bởi tôi không thể lúc nào cũng mong chờ người ta mời. Ngoài ra, nếu tôi chủ động hẹn thì tôi sẽ phải chắc chắn chuyện đi chơi với cô gái mà tôi chọn nếu cô ấy đồng ý. Thật là phức tạp quá.

Có tin tốt là lần này tôi được làm tài xế. Tôi hỏi mượn ba chiếc xe của ông. Chuyện diễn ra lúc nhà ăn tối.

“Để làm gì?” Ba tôi có vẻ lo lắng cho cái xe.

“Charlie có bạn gái rồi,” chị nói.

“Người đó không phải bạn gái con,” tôi phản đối.

“Là cô nàng nào đấy?” Ba tôi hỏi.

“Có chuyện gì thế?” Mẹ tôi trong bếp hỏi với ra.

“Thằng Charlie muốn mượn chiếc xe,” ba tôi đáp.

“Chi vậy?” Mẹ tôi hỏi lại.

“Thì anh đang bắt nó khai đây!” Ba tôi nói hơi lớn giọng.

“Làm gì mà lớn tiếng vậy,” mẹ tôi càu nhàu.

“Xin lỗi nhé,” ba nói cho có lệ. Rồi ba quay lại tôi.

“Nào, kể cho ba nghe về cô này xem.”

Vậy là tôi kể đôi chút về Mary Elizabeth, bỏ qua vụ hình xăm với khuyên rốn. Ba giữ vẻ cười cười dễ chịu nhằm dò xét xem tôi có lỡ phạm phải tội tày đình gì hay chưa. Cuối cùng ông đồng ý. Tôi có thể mượn xe của ông mà đi. Khi mẹ tôi mang cà phê ra, ba tôi kể lại với bà đầu đuôi câu chuyện, trong khi tôi ăn món tráng miệng.

Đêm đó, tôi đang đọc nốt quyển sách thì ba tôi vào, ngồi xuống cạnh giường. Ông châm một điếu thuốc, rồi bắt đầu nói với tôi về chuyện ấy. Hồi vài năm trước, ông cũng nói với tôi rồi, nhưng lúc đó thì thuần túy sinh học thôi. Giờ, ông nói những chuyện như…

“Ba biết thời của ba khác bây giờ nhiều, nhưng…”

“Thời nay con có cẩn thận mấy cũng không thừa,” rồi là “phải biết tự bảo vệ mình,” nào là

“Nếu con bé nói không thì tức là không…”

“Bởi nếu con buộc nó làm gì đó mà nó không muốn, con sẽ gặp rắc rối to đó, cậu trẻ…”

“Mà ngay cả khi nó nói không, trong khi bụng nó nói có, thành thật mà nói thì trò mèo ấy còn không đáng giá một bữa ăn đâu con.”

“Nếu con cần nói chuyện với ai đó, con cứ tìm ba, nhưng nếu con không muốn vậy vì lý do nào đó thì hãy nói với anh con,” và sau rốt là

“Ba mừng là ba con mình nói chuyện được với nhau.”

Rồi ba vò vò tóc tôi, nhoẻn cười rời phòng. Tôi thấy nên kể thêm là ba tôi không giống như mấy ông trên tivi. Những thứ như chuyện nam nữ không làm ông ngại gì hết. Mà thực ra ông lại rất sáng suốt trong chuyện ấy.

Tôi nghĩ ông đặc biệt mừng vui vì ngày nhỏ, tôi hay “thơm” một thằng nhóc gần nhà, và dù chú chuyên gia điều trị bảo rằng chuyện bé trai bé gái khám phá những cảm xúc như vậy là tự nhiên, nhưng chắc hẳn ba tôi dù sao vẫn lo. Lo thế chắc cũng là tự nhiên thôi, nhưng cụ thể vì sao thì tôi không rõ.

Tóm lại hôm ấy Mary Elizabeth và tôi vào khu trung tâm xem phim. Có một thứ mà người ta gọi là “phim nghệ thuật”. Mary Elizabeth bảo phim ấy thắng một giải tại liên hoan phim rất lớn nào đó ở châu Âu, cô ấy nghĩ rằng thế là ấn tượng lắm. Lúc chờ phim bắt đầu, cô ấy bảo thật đáng tiếc là biết bao nhiêu người sẵn sàng đi xem một bộ phim Hollywood ngu ngốc trong khi chỉ có vài người đến rạp hát này. Rồi cô ấy kể chuyện nóng lòng rời khỏi đây để lên đại học, nơi cô nghĩ người ta biết trân trọng giá trị những thứ như vậy hơn.

Rồi phim bắt đầu chiếu. Phim có lời thoại tiếng nước ngoài kèm phụ đề nữa, kể cũng vui vì tôi chưa bao giờ “đọc” phim thế này. Bản thân bộ phim rất thú vị nhưng tôi nghĩ là nó không hay lắm, bởi xem xong rồi tôi không có cảm giác gì đặc biệt cả.

Nhưng Mary Elizabeth thì có. Cô ấy nói mãi rằng nó là một bộ phim “lập ngôn rõ ràng.” Ừ thì “lập ngôn rõ ràng”. Chắc thế. Cái chính là tôi không biết nó nói về điều gì, ngay cả khi nó nói rất hay.

Sau đó, tôi lái xe đưa hai đứa tới hiệu băng đĩa ở tầng ngầm, Mary Elizabeth dẫn tôi đi một vòng. Cô ấy thích hiệu băng đĩa này. Cô ấy bảo đó là nơi duy nhất cô cảm thấy được là chính mình. Cô ấy bảo ngày xưa khi các quán cà phê chưa mọc lên nhiều, chẳng có nơi nào cho một đứa như cô ấy vào chơi, ngoại trừ quán Big Boy, mà quán đó tới năm nay cũng thành lỗi mốt rồi.

Cô ấy chỉ tôi xem khu đĩa phim, kể tôi nghe về những nhà làm phim đang mốt và những người gốc Pháp. Rồi cô ấy dẫn tôi xuống khu băng đĩa nhập, kể tôi nghe về nhạc alternative “thực thụ”. Rồi cô ấy lại kéo tôi qua khu dân ca, kể tôi nghe về những ban nhạc nữ như nhóm Slits.

Cô ấy bảo thấy thật là buồn vì không có gì tặng tôi vào dịp Giáng Sinh rồi, vậy nên muốn bù đắp cho tôi. Cô ấy mua cho tôi một đĩa của Billy Holliday, rồi hỏi xem tôi muốn đến nhà cô ấy nghe không.

Thế là chẳng mấy chốc tôi ngồi ở tầng dưới nhà cô, trong khi cô ấy lên lầu lấy gì đó để bọn tôi cùng uống. Tôi nhìn quanh căn phòng, sạch sẽ tinh tươm đến gần như không hề có mùi người. Trong một góc là lò sưởi có bệ, bên trên bày những cúp lưu niệm môn golf. Còn có tivi kèm một dàn âm thanh nổi. Rồi Mary Elizabeth xuống lầu, trên tay là hai cái ly và chai rượu brandy. Cô ấy bảo cô ghét mọi thứ mà ba mẹ cô ấy thích, ngoại trừ brandy.

Cô ấy nhờ tôi rót ra ly, trong khi cô nhóm lửa. Cô tỏ ra phấn khích, kể cũng lạ vì có bao giờ cô ấy thế đâu. Cô ấy cứ huyên thuyên về tình yêu với lửa, rồi ý thích sau này lấy một anh chồng để cùng chung sống ở Vermont, vụ này cũng lạ nốt, vì Mary Elizabeth không bao giờ đề cập những chuyện như vậy. Sau khi nhóm lửa xong, cô ấy bật đĩa nhạc rồi cứ đi như múa về phía tôi. Cô ấy bảo rằng đang thấy nồng ấm, nhưng không phải theo nghĩa nhiệt độ cao thấp gì.

Nhạc bắt đầu vang lên, cô ấy cụng ly với tôi, hô “nâng ly nào,” rồi hớp một ngụm brandy. Sẵn tiện phải nói rằng rượu brandy rất ngon, nhưng uống trong tiệc Ông già Noel bí mật thì hay hơn. Loáng một chốc bọn tôi đã cạn ly đầu.

Tim tôi đập rộn ràng, và tôi bắt đầu thấy căng thẳng. Cô ấy trao cho tôi một ly brandy nữa, chạm thật nhẹ vào tay tôi lúc chuyền ly. Rồi cô ấy thả chân lên chân tôi, tôi nhìn nó cứ đong đưa ở đó. Rồi tôi cảm thấy bàn tay cô ấy sau gáy. Chỉ mơn trớn chầm chậm. Tim tôi bắt đầu điên cuồng phi nước đại.

“Cậu thích đĩa nhạc chứ?” Cô ấy hỏi thật khẽ.

“Thích lắm.” Thật lòng là tôi cũng thích. Nó thật đẹp.

“Charlie này?”

“À ha?”

“Cậu thích tôi chứ?”

“À ha.”

“Cậu hiểu ý tôi chứ?”

“À ha.”

“Cậu có hồi hộp không?”

“À ha.”

“Đừng hồi hộp gì cả.”

“Ừa.”

Đó là lúc tôi cảm nhận được tay kia của cô ấy. Bàn tay bắt đầu từ gối, nhúc nhắc lên đùi, hông, rồi bụng tôi. Rồi cô ấy nhấc chân ra khỏi chân tôi và gần như ngồi hẳn vào lòng tôi, mặt đối mặt. Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, không hề chớp. Một lần cũng không. Gương mặt cô trông ấm áp và khác hẳn. Rồi cô nghiêng xuống và bắt đầu hôn cổ, hôn tai tôi. Rồi má tôi. Rồi môi tôi. Và mọi thứ dường như tan chảy. Cô ấy cầm bàn tay tôi, trượt nó len vào áo khoác len trên người cô, tôi không tin nổi chuyện đang xảy ra với tôi nữa. Không tả nổi bầu ngực mềm mại ra sao hay dáng vẻ của nó khi lúc sau nhìn thấy, hay là móc áo nịt rắc rối cỡ nào.

Sau khi bọn tôi làm mọi thứ ta có thể làm kể phần từ bụng trở lên, tôi nằm xuống sàn, Mary Elizabeth gối đầu lên ngực tôi. Cả hai đều thở thật chậm rãi, lắng nghe tiếng nhạc và tiếng lửa tí tách. Khi bài hát kết thúc, tôi nghe hơi thở cô ấy trên ngực tôi.

“Charlie này.”

“À ha.”

“Cậu có nghĩ là tôi đẹp không?”

“Tôi nghĩ cậu rất đẹp.”

“Thật à?”

“Thật.”

Rồi cô ấy ôm lấy tôi chặt hơn nữa, rồi nửa giờ tiếp theo, Mary Elizabeth không nói nửa lời. Tôi chỉ có thể nằm yên và nghĩ về giọng nói cô ấy khác hẳn đi lúc hỏi tôi cô ấy có đẹp không, rồi cảm xúc của cô ấy thay đổi nhiều đến thế nào lúc tôi đáp lời, chắc Sam sẽ bảo cô ấy không thích những chuyện như vậy, mà cánh tay tôi bắt đầu tê mỏi rồi.

Cảm ơn trời, ngay khi đó bọn tôi nghe tiếng cửa tự động dưới nhà để xe xịch mở.

Thương mến,

Charlie

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.