Đỉnh Cấp Rể Quý

Chương 215: Chương 215: Bút phê miệng trách




Sau đó, ánh mắt của Trần Dật Thần tự nhiên rơi vào tách trà trước mặt Hạ Thiên Hồng.

“Trần Dật Thần, anh đang làm gì vậy!”

Lúc này, Hạ Lạc bước vào, theo sau là một vài thành viên cốt cán của công ty.

“Không có gì, chỉ là muốn giao hợp đồng cho ông nội thôi.” Trần Dật Thần nhẹ giọng nói.

“Hợp đồng?” Hạ Lạc sững sờ, nói: “Hợp đồng gì?

Trần Dật Thần liếc Hạ Lạc một cái, nói: “Đương nhiên là cái hợp đồng mà anh bán rồi, còn hợp đồng gì nữa.”

Con người Hà Lạc co lại, có hơi không dám tin: “Mấy cái hợp đồng anh lấy về từ trong tay nhà họ Diệp?!”

Trần Dật Thần không nói mà ném hợp đồng lên bàn ra hiệu cho Hạ Lạc tự mình xem.

Hạ Lạc đi tới Trần Dật Thần mấy bước, lấy ra hợp đồng, liếc sơ qua.

Sau khi xác nhận, tâm trí Hạ Lạc đột nhiên như biển nổi sóng.

Tên vô dụng này, thực sự đã làm được!

Và chỉ mất chưa đầy một ngày!

“Làm sao anh làm được như vậy?” Hạ Lạc nuốt nước miếng, hoài nghi hỏi.

“Không muốn nói.” Trần Dật Thần nhẹ giọng nói.

“Chủ tịch có chuyện gì vậy?” Lúc này, rốt cuộc có người nhận ra Hạ Thiên Hồng có gì đó không ổn.

Hạ Lạc chuyển tầm mắt sang Hạ Thiên Hồng, giả vờ ngập ngừng nói: “Ông nội?”

Liên tục gọi lên mấy tiếng.

Hạ Thiên Hồng không phản ứng gì cả.

“Ông nội lẽ nào ngủ rồi?” Hạ Lạc nghi ngờ hỏi, đầy mặt diễn xuất.

“Hình như không phải. Đi gọi bác sĩ đi!” Một người họ Hạ lo lắng hét lên.

Vài phút sau, bác sĩ riêng của Hạ Thiên Hồng đến và lấy các thiết bị chuyên môn ra để tiến hành kiểm tra cho ông ta.

“Ông nội xảy ra chuyện gì?” Hạ Lạc quan tâm hỏi.

“Chủ tịch …” Bác sĩ tỏ vẻ khó xử nhìn Hạ Lạc, nói: “Chủ tịch hình như đã trở thành người thực vật rồi.”

Mọi người đều kinh ngạc.

Trong phòng làm việc im lặng đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

“Ông đang nói cái gì vậy?!” Hạ Lạc kích động, vừa nói vừa túm cổ áo bác sĩ tư quát: “Ông nội, ông ấy trước đây không sao, sao có thể đột nhiên trở thành người thực vật!

“Đúng vậy, có phải ông có sai sót gì không? Cả chiều nay, tôi thấy chủ tịch đâu có vấn đề gì chứ.”

Mấy người nhà họ Hạ cũng đang lo lắng, Hạ Thiên Hồng chính là định hải thần châm của Hạ gia, nếu thật sự xảy ra chuyện với ông ta, thì sắp tới nhà họ Hạ có lẽ sẽ không yên.

Bác sĩ lau mồ hôi lạnh trên đầu nói: “Tôi không có nhầm lẫn. nhịp tim và hơi thở của chủ tịch hoàn toàn phù hợp với trạng thái người thực vật.”

Mọi người trong nhà họ Hạ mặt mày bí xị, bác sĩ đã nói như vậy rồi, e rằng Hạ Thiên Hồng đã thực sự trở thành người thực vật.

Không thể không nói, tin tức này thật sự rất đột ngột.

Mọi người trong nhà họ Hạ đều chưa có chuẩn bị tâm lý gì cả.

“Ông ơi, ông tỉnh lại đi.” Hạ Lạc quỳ xuống khóc thét trước ghế văn phòng, nắm lấy tay Hạ Thiên Hồng, hai mắt bắt đầu đỏ lên.

Trần Dật Thần thờ ơ quan sát trong suốt quá trình, hắn đối với Hạ Thiên Hồng không có cảm tình, cho nên Hạ Thiên Hồng trở thành người thực vật, trong lòng cũng sẽ không dao động.

“Tại sao ông nội lại trở nên như vậy?” Hạ Lạc nghẹn ngào nhìn vị bác sĩ.

“Chủ tịch trước giờ đều rất khỏe mạnh, ông ta đột nhiên biến thành như vậy, e rằng đã chịu không nổi đả kích gì đó.” Bác sĩ trầm tư nói.

“Đả kích?!” Mọi người nhà họ Hạ nhìn nhau, không rõ chuyện gì.

“Ừ.” Bác sĩ gật đầu và tiếp tục: “Phần lớn kích thích này là cảm xúc. Ví dụ, những gì đã xảy ra với chủ tịch là không thể chấp nhận được và khiến chủ tịch tức giận. Nếu để quá muộn, thần kinh trung ương sẽ bị rối loạn và trở thành người thực vật… ”

Ánh mắt tất cả mọi người trong nhà họ Hạ không khỏi rơi vào Trần Dật Thần.

Lúc trước khi bọn họ đi theo Hạ Lạc vào cửa, trong phòng làm việc chỉ có Trần Dật Thần đứng trước Hạ Thiên Hồng.

“Là anh?!” Hạ Lạc cũng đột nhiên dời tầm mắt về phía Trần Dật Thần.

“Liên quan gì đến tôi? Tôi vào chưa đầy một phút.” Trần Dật Thần lạnh lùng nhìn Hạ Lạc, tên ngốc này có kỹ năng diễn xuất rất tốt.

“Cậu nói một phút thì là một phút? Cậu có bằng chứng gì?!” Một vị đứng đầu nhà họ Hạ lạnh giọng nói, hiện tại xem ra Trần Dật Thần là người khả nghi nhất!

“Tôi không có chứng cớ.” Trần Dật Thần nén giận trong ngực nói.

Hiện tại xem ra anh đúng là xui xẻo vừa mới vào không may đứng ngay miệng súng.

Có thể trong tách trà này có gì đó không đúng, thậm chí Hạ Lạc làm, nhưng nếu anh nói ra, nhà họ Hạ sẽ không tin, mà sẽ cho rằng anh đang vu cáo, cho nên cách tốt nhất là trực tiếp phủ nhận.

“Cái rắm! Nhất định là anh nói cái gì làm cho ông nội tức giận!” Hạ Lạc tức giận nói, vốn dĩ anh ta không nghĩ tới lại gieo rắc chuyện này cho Trần Dật Thần, nhưng bây giờ Trần Dật Thần lại tự mình xông vào. Hơn nữa, mọi người trong nhà họ Hạ cũng đều đứng về phía anh ta nên anh ta sẽ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.

“Hạ Lạc, anh thật sự cho rằng tôi không biết anh đã làm gì sao?” Trần Dật Thần lạnh lùng nhìn Hạ Lạc, không nghi ngờ gì nữa, hắn đang gạ hỏi Hạ Lạc, nếu Hạ Lạc làm vậy, Hạ Lạc đương nhiên sẽ bại lộ, giấu đầu lòi đuôi.

“Tôi đã làm gì?” Hạ Lạc có chút áy náy nhưng lại cư xử cứng rắn: “Vừa bước vào, tôi đã thấy anh đứng trước mặt ông nội, còn ông nội thì đang nằm trên ghế, nếu muốn nói làm gì, cũng là anh làm chứ đâu phải tôi! ”

Lời nói của Hà Lạc đương nhiên khiến cho mọi người suy nghĩ trong lòng.

Không thể không nói, anh ta thành công rồi.

Gần như lời nói vừa dứt, mấy người nhà họ Hạ liền trở nên tức giận.

“Nhất định là tên vô dụng này!”

“Đúng, chính là thứ rác rưởi này. Lúc trước hắn đã làm trái với chủ tịch, nhưng lần này trả lại hợp đồng, còn không ra vẻ cao ngạo sao.”

“Gọi cảnh sát, kêu cảnh sát tới, chuyện này không thể bỏ qua được!”

“Đồ không có lương tâm, chủ tịch đối với hắn tốt như vậy, còn không trả ơn chủ tịch, còn khiến chủ tịch thành người thực vật.”

Mọi người trong nhà họ Hạ sẽ trực tiếp xác định bản chất của vấn đề này chỉ bằng một lời nói ra.

Chính là Trần Dật Thần làm!

Trần Dật Thần nheo mắt, dù anh nói đều bị cho là ngụy biện.

Nhưng khi cảnh sát thực sự tới, dù sao anh cũng không sợ,.

Mười phút sau, không chỉ có cảnh sát mà gần như tất cả quan chức cấp cao của nhà họ Hạ đều đến đây.

Hạ Nhược Y và Lâm Như Tuệ tự nhiên ở đó, và việc Hạ Thiên Hồng trở thành một người thực vật cũng không phải là chuyện nhỏ.

“Trần Dật Thần, anh có sao không?” Hạ Nhược Y đến trước mặt với Trần Dật Thần, trong đôi mắt đẹp có chút lo lắng, cô không tin Trần Dật Thần lại làm ra chuyện như vậy, khiến Hạ Hồng Thiên tức đến mức thành người thực vật.

Vì nó không cần thiết chút nào.

Nhưng những người còn lại trong nhà họ Hạ lại nghĩ khác.

Được sự thúc đẩy của một số người, mọi người trong nhà họ Hạ vào lúc này gần như đã lên án Trần Dật Thần.

“Tôi không sao.” Trần Dật Thần lắc đầu, nhà họ Hạ như thế nào không có liên quan gì đến hắn? Dù sao hắn cũng không mất miếng thịt nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.