Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!

Chương 27: Chương 27: Chương 27.




--- Bệnh viện ----

- Bác sĩ đâu ? - Nhật Vũ la lên

Chiêu Lam nước mắt rơi không ngưng nhìn theo bà Lệ Quân đầu bà đanh chảy máu rất nhiều . Tất cả bác sĩ lập tức huy động lại vào phòng cấp cứu.

- Nếu các người mà không cứu được mẹ tôi tôi sẽ giết hết các người đó !- Nhật Vũ la

- Chiôu Lam rốt là chuyện gì thế ? - Linh Trân nhìn cô đang run

- Tớ không biết , lúc tớ đi xuống thì tự nhiên cô ấy ngã từ cầu thang xuống ! Tớ không biết gì hết ! -Chiêu Lam nói

- Thôi , không sao đâu cậu bình tĩnh đi ! - Thế Nam nói

Cứ thế trôi qua được 3 tiếng đồng hồ , một ông bác sĩ đi ra .

- Mẹ tôi sao rồi ? - Nhật Vũ la

- Bà chủ không sao , nhưng bà sẽ bị hôn mê,một thời gian !- ông bác sĩ nói

- Chính xác thì lúc nào sẽ tỉnh hả bác sĩ ? - Minh Thư hỏi

- Không thể nói chính xác được nhưng mọi người hãy nói những chuyện vui cho bệnh nhân nghe nhé có thể sẽ giúp bệnh nhân nhanh chóng hồi phục ! - ông bác sĩ nói

- Cái gì chứ sao không biết được thời gian tỉnh chứ các người muốn bị đuổi việc hết phải không ? - Nhật Vũ kích động

- Bác sĩ ông đi đi ! - Gia Bảo nói

- Nhật Vũ , cậu bình tĩnh đi ! -Chiêu Lam nói

- Im tiếng đi làm sao tôi có thể bình tĩnh chứ hả ? - Nhật Vũ nói

- Nhật Vũ, anh nghĩ tôi xô cô ấy sao ? - Chiêu Lam nghẹn ngào

- Đúng vậy , nếu mẹ tôi có chuyện gì tôi không tha cho cô đâu ! - Nhật Vũ quay lưng lại với cô

- Nhật Vũ , cậu nói gì thế hả ? Sao có thể là Chiêu Lam được ? - Linh Trân tức giận

Nhật Vũ quay lưng bỏ đi , Thảo My nhìn gương mặt hụt hẫng của Chiêu Lam mà khẽ nở nụ cười gian tà bỏ đi theo Nhật Vũ.

- Chiêu Lam ! - tất cả mọi người nhìn cô lo lắng

- Tôi muốn một mình , mọi người đi đi ! -Chiêu Lam nói lạnh

Tất cả chỉ biết lắc đầu bất lực , rồi bước đi . Chiêu Lam nghĩ về câu nói của Nhật Vũ « Nếu mẹ tôi có chuyện gì tôi sẽ không tha cho cô » . Câu nói của anh như một con dao tao âm vào tim cô , đau quá . Nước mắt rơi lúc nào cô cũng không hay , bỗng một người đàn ông bước tới .

- Ba !

- Đừng đau lòng , con gái của ba ! - ông Trần Tuấn Khải nói

- Con sai rồi , ba ơi !

- Nín đi con yêu , về nhà thôi !

- Ba ơi , con muốn gặp,cậu ấy lần cuối !

Ba cậu gặp đầu đồng ý , Chiêu Lam đi tới căn phòng bệnh của bà Lệ Quân . Nhật Vũ đang gục vào tay bà mà ngủ . Chiêu Lam đẩy cửa bước vào , bàn tay sờ vào gương mặt mà lúc nào cũng khiến cô vui , khiến cô đau lòng .

- Nhật Vũ , cám ơn cậu suốt thời gian qua đã bảo vệ tôi nhé , ngày mai khi cậu tỉnh dậy có lẽ tôi đã phải về nhà rồi . Tuy cậu không tin tôi , nhưng tôi vẫn muốn nói là tôi không có xô cô ấy , Nhật Vũ , điều quan trọng mà tôi luốn nói với cậu là suốt bao năm qua Em Đã Yêu Anh Mất Rồi ! Những hình ảnh đó không bao giờ em quên đâu ! Hãy sống hạnh phúc nhé !

Chiêu Lam rơi nước mắt lên khuôn mặt cậu , cô nhẹ cúi xuống hôn lên môi cậu . Rồi cô quay bước đi , về tới biệt thự Hoàng gia . Cô cẩn thận thu xếp những bức ảnh của cả nhóm vào vali . Tuấn Kiệt thấy chị mình liền hỏi :

- Chị ! Ta sẽ đi thật sao ?

- Một mình chị đi cũng được em cứ ở đây đi !

- Không , em sẽ đi với chị mà !

Chiêu Lam mỉm cười trong nước mắt ôm lấy Tuấn Kiệt . Cô đi xuống phòng khách , nhìn xung quanh nơi đây đã từng có nhiều kỉ niệm của cô và Nhật Vũ . Tuấn Kiệt từ trên lầu bước xuống cùng cô đi ra xe. Nhìn ngôi biệt thự lần cuối , nước mắt cô cũng rơi ra :

- Tạm biệt mọi người nhé !

- Lên xe đi 2 đứa !

Nghe thấy tiếng ba cô gọi , cả 2 bước lên xe đi . Lúc này , cả đám cũng vừa về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.