Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!

Chương 31: Chương 31: Chương 31.




Trong căn phòng , người con trai khôi ngô đang ngồi gác chân lên bàn nhìn Chiêu Lam nói :

- Anh đến đây để nói cho em biết ! Chỉ cần em đồng ý hôn ước của anh và em thì em muốn gì anh cũng chiều !

- Thiếu gia Dung Minh Anh ! Anh nghĩ anh có quyền sao ? Chừng nào ba anh còn là chủ tịch thì anh không có cái quyền đó làm sao tôi tin anh nổi!

- Em yên tâm , trong nhà chỉ có anh là con trai ! Nên mọi gia sản nhất định thuộc về anh !

- Chẳng phải em gái anh , nó du học bên Mỹ về à ! Không chừng cha anh đưa tài sản cho nó đấy !

- Haha , hoang đường ! Không thể nào !

- Nhưng ..!

Chiêu Lam bước tới gần Minh Anh , cúi người xuống sát vào cậu , thì thầm :

- Nếu anh lấy được cổ phần đó mang tới đây em mới tin và chịu được chứ ?

- Ôi , anh không thể chờ được !

- Vậy anh phải nhanh lên đi chứ !

- Ok , em cho anh khoảng 1 tháng nhưng với điều kiện vào ngày rảnh em phải đi chơi với anh !

- Ok , có gì khó đâu !

Minh Anh nhìn Chiêu Lam liền nổi thú tính lên , nhưng anh phải nén lại vì đây dù sao cũng là nhà cô không thể mất hình tượng . Bước nhanh ra xe đi về , Chiêu Lam khẽ nhếch môi :

- Đã cảnh cáo mà không nghe ! Gia đình ông phải nhận hậu quả thích đáng !

Chiều đến , Chiêu Lam mỉm cười đưa Minh Huy ra vườn cùng với Tuấn Kiệt .

- Ta tập đi anh nhé !

- Ừm!

Chiêu Lam mỉm cười ,nắm tay đỡ Minh Huy . Tuấn Kiệt đứng kế bên dìu phụ cô . Minh Huy bước chậm rãi , Chiêu Lam nhẹ nhàng dìu anh đi .

- Ta nghỉ thôi ! Anh tập hay lắm !

- Chiêu Lam , nhờ em đó !

- Hai anh chị có còn nhớ tới em không vậy ?

- hi , chị vào kêu quản gia mang đồ ăn ra đây nhé ! Đợi một chútv!

Cả 2 mỉm cười nhìn cô . Lúc này , trong căn phòng của biệt thự gia đình Nhật Vũ --

- Nhật Vũ, con ăn đi !

- Mẹ , mẹ thương con thì thả con ra đi ! Con phải đi cứu Chiêu Lam !

- Mẹ thương con , nyưng nếu con muốn cứu Chiêu Lam thì con phải có sức và chứng tỏ tài năng của mình ra !

Nhật Vũ im lặng , nhìn vào bát cháo trước mặt . Anh cảm thấy mệt mỏi , bà Lệ Quân đau lòng nhìn con trai yêu của mình . Bà cầm bát cháo lên đút cho cậu , mừng rỡ khi thấy rốt cuộc cậu cũng chịu ăn .

- Mẹ , mẹ hãy lấy những dự án đang dang dở ra giúp con ! Con sẽ chứng tỏ con có thể bảo vệ cô ấy !

- Vậy mới đúng là bảo bối của mẹ !

- Mẹ đừng ôm con nữa , mau đi lấy hồ sơ đi !

- Được rồi !

Nhật Vũ bước xuống giừơng vào phòng tắm , tắm rửa toàn bộ . Cậu không được ủ rũ , cậu phải cứu Chiêu Lam .

--- Thờu gian cứ thế trôi qua , cứ thế là ngày mai cô là chủ tịch tập đoàn C&I , tối đến tại khách sạn Dung Anh , Chiêu Lam khẽ nhếch môi bước xuống xe hơi . Cô diện trên người bộ váy xòe ra , rất là xinh xắn . Đi vào thang máy lên phòng 165 , mở cửa ra thì

- Um.. !

Cô liền bị Minh Anh từ sau cánh cửa ôm lấy , hôn lên cổ mình .

- Từ từ đã anh ! Làm em nhột quá !

- Anh chờ ngày này lâu lắm rồi !

- Nè , anh phải làm đúng qui định chứ , định nuốt lời à !

- Haha , sao anh nuốt lời với em được chứ ! Em xem bản sang nhượng toàn bộ cổ phần của công ty Dung Anh đã là của anh , còn đây là bản sang nhượng cho em đó !

Chiêu Lam nhìn vào bản sang nhượng , 60% cổ phần công ty Dung Anh và 15% cổ phần của tập đoàn C&I đã được Dung Minh Anh sang cho cô . Cô mỉm cười lấy viết ra :

- Anh à , còn thiếu chữ ký kìa ! Anh định gian lận sao ?

- Tất nhiên là không !

Minh Anh khẽ cười cầm cây viết cô đưa ký ngay vào bản sang nhượng , Chiêu Lam mỉm cười để 2 bản sang nhượng vào túi xách . Minh Anh liền ôm lấy , để cô nằm xuống giừơng rộng mênh mông . Hôn thật sâu vào đôi môi của cô , Chiêu Lam liền vùng vẫy , đánh nhẹ vào ngực cậu .

- UM.. Anh làm em đau quá , từ từ để em đi tắm chứ!

- Thôi , anh muốn ngay , anh chịu không được !

- Em không thích lần đầu của mình mà không sạch sẽ !

- Ok , anh chiều em ! Nhớ nhanh nhanh ra đó !

Chiêu Lam bước vào phòng tắm , thay ra bằng áo choàng tắm . Cô lấy trong túi ra , một cây son rồi thoa lên môi . Bước ra khỏi phòng tắm , Minh Anh nhìn cô như con thú đói , bay nhào tới ôm cô đè xuống giừơng . Đôi môi hôn mãnh liệt vào cánh đào bé nhỏ , bỗng .. cậu bất tỉnh nhân sự trên người cô . Chiêu Lam khẽ cười , đẩy Minh Anh qua một bên . Đi vào phòng tắm , thay lại bộ váy . Mở cửa phòng ra , 2 người mặc vest đen cúi đầu kính cẩn.

- Đưa hắn về biệt thự bỏ hoang , nhớ phải canh chừng hắn đợi lão gia kia tới cả gia đình sẽ được đoàn tụ ở cửu tuyền ! À , kiếm một ông nào đó cho hắn thõa mản đi .. trả công cho hắn trước khi chết !

- Dạ !

Chiêu Lam bước đi , dám động tới cô, xem như lão già họ Dung này xấu số rồi . 2 tên thuộc hạ rùn mình , quả nhiên chọc giận thủ lĩnh của họ sẽ có kết quả thảm , nhìn khuôn mặt khôi ngô vậy mà phải thõa mãn thú tính với một ông già .. thà chết còn hơn !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.