Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!

Chương 34: Chương 34: Chương 34.




Trên tầng tiệc , Minh Huy đi xung quanh tìm mà chẳng thấy được Chiêu Lam , lòng cậu như có lửa đốt .

- Linh Trân , các em có thấy Chiêu Lam không ?

- Không , mà anh đi theo nó sao lại hỏi em ?

- Anh mới xoay lưng đã không thấy em ấy ! Anh lo quá , anh phải đi tìm em ấy !

Minh Huy lo lắng bỏ đi , Linh Trân quay lại nhìn Minh Thư :

- Hình như anh ấy nói thật đó !

- Ừ !

Minh Thư lấy điện thoại gọi cho ai đó :

- Mau đi tìm thủ lĩnh , lục hết thành phố này cũng phải tìm ra !

--- Tại nhà hoang ngoại ô phía tây--

Một gáo nước tạt vào người Chiêu Lam đang bất tỉnh , cô lim dim mở mắt ra .

- Mày tỉnh rồi à !

- Thảo...Thảo My , sao tôi ở đây ?

- Haha, tất nhiên là tao đưa mày tới rồi ! Chủ tịch nữa nhỉ , mày oai quá nhỉ ?

- Đừng vòng vo , cô muốn gì ?

- Mày vẫn như xưa , vẫn không có tiếng nói chung với tao !

Chiêu Lam tức giận quay mặt lên nhìn vào Thảo My .

- Mày có biết tao ghét bản mặt mày lắm không hả ? Tụi bây chăm sóc nó cho tao !

Thảo My quay người ngồi vào ghế đối diện Chiêu Lam , 4 đứa con gái bước tới đánh đá vào người cô .

--- Lúc này , Nhật Vũ bỗng có linh cảm không tốt thì :

- Nhật Vũ , Chiêu Lam mất tích rồi ! - Thế Nam nói

- Cái gì ? Bao lâu rồi ?

- Khoảng 1 tiếng !

Nhật Vũ liền lấy điện thoại ra , cũng may là mẹ của cậu đưa cho cậu chiếc nhẫn kim cương đó có chứa một thiết bị định dạng vị trí . Nhìn vào bản đồ điện thoại , phát hiện tín hiệu của Chiêu Lam . Cậu liền bỏ đi nhanh ra xe , Linh Trân nhìn thấy liền kéo đi theo dõi cậu .

-- Tại nhà hoang, Thảo My mỉm cười uống một ngụm trà .

- Được rồi !

Chiêu Lam ngước mặt lên nhìn cô , gương mặt bầm tím hết cả má , máu chảy ở khóe môi .

- Mày muốn gì ?

- Haha , mày kiên cường thật ! Đánh vậy mà mày không cầu xin tao !

- Con người không bao giờ cầu xin một súc vật !

- Mày Được thôi , dù gì mày cũng chết , tao cũng nói cho mày biết ! Vào 13 năm trước , mẹ của mày đã chết đúng không ? Mày biết sao bã chết không ?

- Mày..biết gì về mẹ tao ?

- Haha , bã chết là đáng , vì bã cũng giống như mày quyến rũ đàn ông , là một con hồ ly ! Nhưng trước khi chết bã vẫn là con đàn bà ngu , bã đã nghe lời mẹ tao .. Ông nội mày đã ra lệnh giết 2 chị em mày .. Haha , bã ngu cũng tin nên đã hy sinh cho 2 chị em tụi bây ! Mày với mày đúng là ngu !

Chiêu Lam ngơ bgười ra , nước mắt chợt rơi xuống . Bỗng cánh cửa mở tung , Nhật Vũ tức giận nhìn vào Thảo My . Thảo My khẽ cười cầm cây súng đưa vào đầu Chiêu Lam.

- Chiêu Lam ! - Linh Trân chạy vào

- Chị 2 !

- Thảo My , cô bỏ súng xuống tôi sẽ tha cho cô con đường sống !

- Tránh ra , các người mà lại gần tôi bắn bể sọ nó !

Thảo My nắm Chiêu Lam đi ra nhoaiy xe , chạy vèo đi . Nhật Vũ liền đuổi theo , trên đường thì xe Minh Huy thấy :

- Chẳng phải là Chiêu Lam sao ?

Cậu nhanh chóng chạy theo . Trên xe , Chiêu Lam khẽ nhếch môi.

- Mẹ tao không ngu như 2 mẹ con mày đâu !

- Mày nói cái gì ?

- Trong sợi dây chuyền , mẹ tao đã để bằng chứng tội ác của mẹ mày , chẳng phải mẹ mày đã bị chết ngay sau đó sao ?

- Mày im cho tao !

Bỗng Thảo My dừng xe lại , nắm Chiêu Lam ra khỏi xe . Nhật Vũ từ trong xe bước xuống , Thảo My la lên :

- Nhật Vũ , tôi cho anh một cơ hội chỉ cần anh đồng ý ở bên cạnh tôi , tôi sẽ tha cho nó !

- Nhật Vũ , anh không được đồng ý !

- Mày im cho tao !

Nhật Vũ đau lòng nhìn gương mặt bầm tím của Chiêu Lam , cậu siết chặt nắm đấm .

- Không bao giờ !

- Vậy là anh không biết điều , tụi bây đánh nó !

Từ phía sau , 5 thằng con trai bước tới đánh vào người của Nhật Vũ .

- Dừng lại đi !

- Haha !!

Thảo My cười sảng khoái khi thấy những cây gậy đánh vào người Nhật Vũ , bỗng


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.