Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!

Chương 39: Chương 39: Chương 39.




1 tháng sau , Chiêu Lam mở mắt nhìn quanh ngôi nhà . Nhật Vũ sáng sớm đã đi làm , không cho cô làm việc gì làm cô chán nản ngồi ở nhà .

Lấy điện thoại ra , cô gọi :

- Linh Trân, cậu rảnh không qua nhà tớ chơi !

- Xin lỗi cậu nhé , tớ và Thế Nam qua Mỹ thăm mẹ rồi !

- Ừ , vậy đi vui vẻ !

Tắt máy cô bấm một dãy số :

- Thảo Trâm cậu qua nhà tớ chơi đi !

- Sorry , baby nhé ! Tớ đang đi du lịch với Hạo Minh nên không về chơi với cậu !

- Đi vui vẻ nhé !

Cô thở dài chán nản , gọi cho Minh Thư :

- Cậu rảnh không ? Chắc đang làm việc rồi à !

- Đâu có , tớ đang rảnh nè ! Gia Bảo đi vào bệnh viện quan sát bệnh của mẹ tớ nên tớ ở nhà xem hồ sơ thôi !

- Vậy cậu qua nhà tớ đi , tớ đang chán chết nè !

- Ừ ! Tớ qua ngay !

10 phút sau , Chiêu Lam mỉm cười nhìn Minh Thư từ ngoài đi vào . Cô ngồi xuống cạnh Chiêu Lam , nói :

- Sao đây ? Cãi nhau với Nhật Vũ à !

- Không ! Chỉ là anh ấy không cho tớ làm gì cả ! Suốt ngày bắt tớ ở nhà chán muốn chết ! - Chiêu Lam ủ rũ

- Trời , cậu sướng như bà Hoàng rồi còn gì ? Muốn gì Nhật Vũ cũng chiều , muốn ở nhà cậu ấy cũng không nói ! Mà nè , cô Lệ Quân chỉ có cậu ấy là con trai mà cậu đòi ở riêng ! Cậu ấy cũng chiều , người như vậy lơ là một tí là mất đó nghen !

- Tớ biết chứ , nhưng mà ở nhà như thế làm tớ chán quá !

- Có gì đâu , ở nhà làm việc nhà ! Nấu cơm chờ chồng về tối thì phục vụ cho cậu ấy ! Hạnh phúc quá chừng !

- Hạnh phúc nổi gì ? Dạo này tớ mệt trong người muốn chết này ! Lúc nào cũng buồn nôn !

- Vậy cậu nói cho Nhật Vũ biết chưa ?

- Biết gì ?

- Thì .. cái đó đó !

Minh Thư chỉ vào bụng Chiêu Lam , Chiêu Lam khó hiểu nhìn xuống bụng thì :

- Ý cậu là ..

- Cậu có em bé đó !

- Chắc không ?

- Tất nhiên ! Mà muốn chắc ta đi khám đi !

Chiêu Lam nghĩ ngợi rồi đi ra xe cùng Minh Thư . -- Tối đến ---

- Vợ ơi ! Anh về rồi !

Nhật Vũ nhìn xung quanh chẳng thấy Chiêu Lam , liền đi vào bếp cũng không thấy . Mỉm cười đi lên phòng , mở cửa ra :

- Vợ ơi , anh về nè !

Chiêu Lam không hề nói gì , mà cô chùm kín hết chăn lại . Nhật Vũ khó hiểu , lo lắng bước tới :

- Vợ ơi ! Em bị gì ạ ?

- Em không bị gì hết !

- Nè , em không thấy nóng khi chùm khăn vậy sao ?

- Em không sao ! Anh tránh ra đi !

- Thôi , đừng dỗi nữa ! Nói cho anh biết đi ?

- Em đã nói không mà ! - Chiêu Lam quát lên

- Này , làm gì mà em cáu lên với anh vậy chứ? - Nhật Vũ kéo chăn ra khỏi người cô

Chiêu Lam ngồi dậy nhìn vào Nhật Vũ , cáu giận . Cô bò trên giừơng đi tới tủ nhỏ gần đó lấy ra tờ giấy .

- Em bị này nè , mệt anh quá !

Nhật Vũ khó hiểu cầm lấy tờ giấy cô đưa , đồng tử cậu căng ra khi nhìn thấy tờ giấy xét nghiệm .

- Em..em có thai hả ?

- Ừ , giờ em cáu lên ! Anh cũng không cho phải không ?

- Đâu có , nè em đánh anh cũng được nữa !

Nhật Vũ cầm tay cô để lên má , Chiêu Lam mỉm cười nằm xuống giừơng .

- Nè , anh đi tắm đi !

- Ừ , giờ em muốn gì anh cũng chịu hết á !

Nhật Vũ hôn vào má Chiêu Lam rồi đi vào phòng tắm vui ca múa hát . Chiêu Lam mỉm cười hạnh phúc để tay lên bụng thì thầm.

- Sau này con nhớ phải ngoan nghe không ?

Nhật Vũ bước ra , nằm lên giừơng kế vợ , đặt tay lên bụng Chiêu Lam , nói nhẹ :

- Sau này anh sẽ thường về sớm với vợ chịu hông ?

- Còn việc công ty , ba sẽ la anh đó !

- Anh sẽ nói với ba , con dâu ngoan đã có cháu nội của ba nhất định ba sẽ vui tới mức nhảy lên đó !

- Vậy cứ theo ý anh vậy , em mệt quá ! Em ngủ đây !

Chiêu Lam nép trong lòng Nhật Vũ nghỉ ngơi , cậu khẽ mỉm cười hôn nhẹ lên mái tóc cô .

- Vợ ngủ ngon !

Sáng hôm sau , Chiêu Lam mở mắt nhìn quanh , nhìn qua đồng hồ cũng được 8 giờ rồi chắc Nhật Vũ đi làm rồi .Ngồi lên giừơng , Chiêu Lam cảm thấy choáng váng mệt mỏi vô cùng .Đi vào nhà tấm , liền thấy bộ đầm bầu mà Nhật Vũ chuẩn bị . Khẽ mỉm cười , cô đánh răng rửa mặt xong , mặc bộ đầm bầu vào . Bước ra thì :

- Vợ , em lại đây đi !

Nhật Vũ bưng một tô phở vào , nhìn ngon lành vô cùng . Chiêu Lam bước tới ngồi xuống , Nhật Vũ mỉm cười đút cho cô một muỗng thì...Chiêu Lam nhanh chóng chạy vào nhà tắm nôn ra . NhẫtVu lo lắng , vỗ vỗ lưng cô .

- Em không ăn đâu , ngửi mùi thôi em cũng muốn ói !

- Nhưng chẳng phải em thích ăn phở lắm sao ?

- Em mệt lắm , em không thích ăn !

- Được rồi ! Để anh gọi cho Linh Trân !

Đỡ Chiêu Lam nằm trên giừơng , cậu gọi cho Thế Nam :

- 2 người đang ở đâu vậy ?

- Đang tới nhà mày nè !

Nhật Vũ liền bước tới nhìn qua cửa sổ thì thấy 3 chiếc xe hơi màu đen chạy vào . Linh Trân bay vèo lên phòng Chiêu Lam ,ngồi quan sát nhìn vào bụng cô.

- Cậu có thiệt hả ?

- Ừ , mấy tháng rồi ? - Thảo Trâm nói

- 8 tuần rồi !

- Chúc mừng cậu nhé !!!

Nhật Vũ mỉm cười , bước tới nói:

- Vậy các cậu ở nhà chơi với Linh Trân nhé , tớ phải tới công ty !

- Ừ , cậu đi đi ! Bọn tớ ở nhà chăm sóc Chiêu Lam cho ! - Minh Thư nói

Nhật Vũ cúi xuống hôn nhẹ lên má Chiêu Lam , thì thầm :

- Chồng đi làm nhe , nhớ lo cho con đó !

3 cô nàng còn lại nhìn chồng mình , phán 1 câu :

- Học hỏi Nhật Vũ đi !

Chiêu Lam gật đầu , hôn vào môi Nhật Vũ nói :

- Nhớ giữ gìn sức khỏe !

3 chàng trai quay qua nhìn vợ mình nói :

- Học hỏi Chiêu Lam đi !

- 2 người làm tụi tôi nổi da gà này ! - Thảo Trâm la

- Đi đi ! - Linh Trân đẩy 4 chàng trai ra phòng

Nhật Vũ liền bị 3 chàng trai nắm lại , cười gian manh :

- Mày hay quá ! Mới cưới người ta 3 tháng mà đã mang bầu rồi , sung sức quá nhỉ ! - Thế Nam nói

- Đúng đó ! - Hạo Minh và Gia Bảo nói

- Vợ tao nói chỉ cần có con trai mệt một tí có sá gì ? - Nhật Vũ mỉm cười tự hào

4 chàng trai khẽ cười gian rồi đi lên xe về công ty . Chiêu Lam trên lầu mỉm cười nhìn 3 cô bạn :

- Nè , 2 người nhanh thật cưới nhau 3 tháng mà có em bé rồi ! - Linh Trân nói

- Tuy là cực nhưng mà được anh ấy chiều làm tớ cũng vui !

- Nè , cậu chịu khó ăn cháo đi ! - Minh Thư nói

- Ừ !

4 cô nàng ngồi nói chuyện xuyên suốt để giải khuây cho Chiêu Lam , mang thai cô thường hay nổi giận nên mọi ngươiì ai nấy cũng chiều cô nhưng chỉ vài ngày ai nấy cũng sẽ quay về công ty , Nhật Vũ thì líc nào cũng về sớm nhưng đi làm cũng sớm khiến anh chịu được .Tối đến , nằm cạnh Chiêu Lam ôm cô thì thầm :

- Vợ à , ta qua nhà mẹ ở đi !

- Gì , anh quên lời hứa rồi sao ? Đã nói ta sẽ tự lập không làm phiền ba mẹ mà !

- Nhưng mà vợ à , tối lúc nào anh cũng thức khuya , sáng phải dậy sớm để vào công ty phê duyệt hồ sơ , thật sự anh mệt lắm ! NHưng nếu qua nhà mẹ thì khác , lúc nào em cũng sẽ nói chuyện với mẹ , cùng mẹ đi shopping , mà mẹ lại am hiểu về những người mang thai nữa , chẳng phải tốt hơn sao ?

- Anh mệt thật hả?

- Ừ , ngày nào mà cũng thức khuya dậy sớm anh sẽ chết mất thôi vợ !

- Nhưng mà nè , chỉ ở tới khi nào em hết ốm nghén thì ta sẽ về !

- Ok ! Yêu vợ nhất luôn !

Nhật Vũ hôn say đắm vào môi Chiêu Lam.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.