Định Mệnh Anh Yêu Em! Nhóc Àk!

Chương 43: Chương 43: Chương 43.




1 tháng sau , Chiêu Lam bước vào công ty . Tất cả nhân viên rất nhiệt tình đỡ cô đi lên phòng , mang sữa cho cô tới phòng làm việc . Đang loay hoay với các hồ sơ thì ... Cánh cửa mở ra, Nhật Vũ bước vào đã 1 tháng rồi cô không hề nói chuyện với cậu làm cho cậu đau lòng vô cùng .

- Anh có việc gì sao ?

- Em không thể nhìn anh một lần sao ?

- Nếu chủ tịch anh có thừa thời gian để nói voệc này thì anh nên quay về phòng , giải quyết các bản kế hoạch đi !

- Chiêu Lam , em đang hận anh đúng không ?

- Hoàng Nhật Vũ , anh đi về phòng đi !

Chiêu Lam nhìn cậu quát lên , lòng cậu đau xót thì thấy cô ôm bụng nhăn nhó . Bước tới dịu dàng :

- Em đừng tức giận , hít thở sâu vào !

- Anh không muốn tôi tức giận thì đi về phòng đi !

Nhật Vũ quay người lặng lẽ đi về phòng , Chiêu Lam nhìn cậu mà tim cô cũng đau thắt lại . Tới giờ tan sở , Nhật Vũ liền đi xuống đỡ cô ra ga-ra xe , đứng chờ cậu thì ... Thư ký Mỹ Anh của cậu bước tới :

- Chào em !

- Chị .. À không phải gọi khác chứ cô đáng tuổi dì tôi mà !

- Mày , tao cảnh cáo mày ! Mày hết hứng thú với Nhật Vũ rồi , mày nên tránh xa anh ấy đi !

- Nực cười , dì à ! Dì đáng tuổi mẹ anh ấy mà xưng anh em , dì không ngại nhưng anh ấy phải mắc cỡ đó ! Với lại tôi còn trẻ , mang thai của anh ấy , nhìn lại dì đi 30 tuổi rồi mà đòi giựt chồng người khác sao ? Không có dễ đâu !

- Mày..chết đi ! Mỹ Anh xô Chiêu Lam té xuống nền gạch rồi mỉm cười bỏ đi , Chiêu Lam ôm bụng kêu :

- Đau..đau quá , Nhật Vũ !

Nhật Vũ lúc này từ ga-ra lấy xe ra liền thấy Chiêu Lam đang nằm trên đường , ôm bụng nhăn nhó , phía dưới váy đã chảy ra nước trắng . Cậu giật mình ôm lấy cô bế lên xe , chạy nhanh vào bệnh viện .Để cô lên trên băng can , nắm chặt tay cô :

- Chiêu Lam , nhất định em phải cố lên biết chưa ?

- Nhật Vũ , em đau ..đau quá !

- Cố gắng lên !

Đưa cô tới phòng cấp cứu cậu liền bị y tá cản lại , điện cho ba mẹ cậu tới . Một lúc sau , ba mẹ cậu , ba cô và Tuấn Kiệt , có cả 3 cặp vợ chồng Linh Trân , Minh Thư và Trâm Thảo tới . Cả đám sốt ruột lo lắng , bỗng bà bác sĩ bước ra :

- Vợ tôi sao rồi bác sĩ ?

- Xin lỗi , nhưng cơ thể của thai phụ đang rất yếu , nên cả nhà chỉ chọn được mẹ hoặc đứa bé !

- Bác sĩ , nhưng nếu chị gái tôi có đủ sức để sinh em bé thì sao ? - Tuấn Kiệt hỏi

- Chuyện đó rất khó nói , nhưng có thể cô gái cơ thể rất yếu , hoặc chỉ sống được vài ngày !

Nhật Vũ bàng hoàng , cậu phải làm sao đây ? Con của họ , nhưng còn Chiêu Lam , tính mạng cô đang nguy hiểm mà ! Quay sang nhìn bà bác sĩ , cậu nói :

- Cô bỏ đứa bé đi !

- Nhật Vũ !!

Tất cả mọi người la , cậu quay sang nói :

- Vợ của con đang nguy hiểm , con không thể để vợ con chết ! Ba mẹ , cháu nội cháu ngoại sau này vẫn có thể có mà nhưng vợ con thì không !

- Được rồi , theo ý con đi !

- Vậy mời cậu vào trong !

Nhật Vũ nhanh chóng đi vào trong , Chiêu Lam với ihuôn mặt phờ phạc nắm tay bác sĩ :

- Chồng cô đã quyết định bỏ đứa bé cứu cô !

- Bác sĩ , đừng ! Tôi có đủ sức mà !

- Chiêu Lam !

- Được rồi ! Cô cố gắng lên !

Nhật Vũ nắm chặt tay Chiêu Lam, nước mắt anh rơi xuống nhìn gương mặt trắng bệt của cô mà anh đau lòng . Thì :

- Oa...oa !- tíêng khóc của đứa bé vang lên

- Chúc mừng cô cậu là một bé trai rất đáng yêu ! - bà bác sĩ đưa đứa bé cho Nhật Vũ

- Em nhìn nè Chiêu Lam , con của chúng ta đó !

- Nhật Vũ ! Anh mau đặt tên cho con đi !

- Chiêu Lam , em sao vậy ?

- Nhật Vũ , anh phải bảo vệ con của chúng ta ! Nói với con , em yêu con nhiều lắm !

- Chiêu Lam !!!

- Mau cấp cứu !

Nhật Vũ bị y tá đưa ra ngoài , mọi người vui mừng ôm đứa bé .Minh Thư liền quay sang hỏi :

- Nhật Vũ , Chiêu Lam sao rồi ?

- Cô ấy .. Cô ấy không chịu được rồi !

- Nhật Vũ , anh đang nói gì vậy ? - Linh Trân hỏi

- Cô ấy muốn cứu em bé nên đã hy sinh rồi !

Tất cả ai cũng bàng hoàng nhưng chỉ có 1 người không hề có phản ứng gì cả , vì cô đã biết được hết mọi chuyện . Cánh cửa mở ra , bà bác sĩ lắc đầu mời cả nhà vào với Chiêu Lam .

- Chiêu Lam ! Con cố lên ! - ba cô lo sợ nước mắt cũng rơi ra

- Chị 2 , chị đừng có chuyện gì ! Chị phải lo cho em bé chứ ! - Tuấn Kiệt rơi nước mắt nhìn cô

- 2 người..đừng khóc .. hôm nay phải cười lên chứ ! Ba mẹ con làm tốt chứ ? - Chiêu Lam nhìn ông bà Hoàng

- Con làm tốt lắm con dâu !

- Chiêu Lam , cậu phải sống để lo cho con cậu chứ ! - Thảo Trâm nhìn cô đau lòng

- Đứa bé .. con của con cho con nhìn mặt nó đi !

- Đây ! - Linh Trân bế em bé lại

Chiêu Lam quay sang nhìn đứa bé , nước mắt chảy ra , tay chạm vào người con trai cô .

- Nhật Vũ ! Anh đừng đi !

Nhật Vũ đứng lại , anh không thể ở đây để nhìn cảnh cô phải đau đớn lìa xa cậu được , cậu không thể . Chiêu Lam nhìn cậu đưa tay ra :

- Nhật Vũ !

Nhật Vũ xoay lại , gương mặt anh đầy nước mắt , tất cả mọi người đều đi ra ngoài , Nhật Vũ nắm tay cô .

- Nhật Vũ..anh đặt tên con chưa ?

- Rồi...nó tên là Vũ Lam ! Nó là con của anh và em !

- Tên hay thật , Nhật Vũ .. đây là điều cuối cùng em để lại cho anh ! Nhật Vũ , anh phải chăm sóc cho con chúng ta !

- Chiêu Lam !

- Nhật Vũ , anh nghe em nói ! Anh nhớ anh từng hỏi rằng em có hận anh không ? Bây giờ em trả lời cho anh...em không hận anh gì cả , Nhật Vũ , em yêu anh ! Được làm vợ của anh là niềm hạnh phúc của em , dù cho anh có giấu em việc gì nữa el cũng không hận anh bởi vì em yêu anh.. Nhật Vũ , anh nhớ là chăm sóc cho Vũ Lam , nói với con là em..yêu..con !

Cánh tay của Chiêu Lam buông lơi khỏi tay cậu , Nhật Vũ hoảnh hốt nhìn theo Chiêu Lam , nước mắt cậu rơi ra . Ôm lấy Chiêu Lam vào lòng :

- Aaaa..Chiêu Lam ... Đừng bỏ anh mà ! Anh không thể mất em !!! .. Chiêu Lam ... Sao em lại bắt anh nhìn cảnh tượng em lìa xa anh chứ .. Anh không thể chăm sóc cho Vũ Lam .. Em mau tỉnh đi ! Anh xin lỗi .. Anh sai rồi , anh không thể lo cho con được đâu ! ..

Nhật Vũ khóc gào lên , nước mắt anh rơi xuống mái tóc cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.