Định Mệnh Đời Anh

Chương 17: Chương 17: Bệnh viện




“Không... Lúc nãy tôi có mang nhưng tiêu hết rồi” Tống Gia Tuệ hơi xấu hổ nói.

Vừa nãy cầm một sấp tiền quăng vào mặt Trần Nam như vậy nghĩ lại cô liền thấy xót, nhiều lắm đấy! Trong lúc tức giận đúng là không suy nghĩ được nhiều mà, bây giờ trong túi cô chỉ còn mấy trăm tiền lẻ.

“Tôi có tiền” Hoàng Minh Huân nói với tài xế “Hủy lịch hẹn chiều nay cho tôi”.

“Vâng”.

Hoàng Minh Huân gõ cửa đi vào phòng bệnh, vị bác sĩ kia nhìn thấy anh thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng sắp xếp bảo y tá đưa các bệnh nhân khác ra ngoài rồi đóng cửa lại. Trong phòng lúc này anh là bệnh nhân duy nhất.

“Hoàng...”

“Tôi bị xe quẹt ngang, anh xem băng bó lại giúp tôi”.

Lời bác sĩ bị Hoàng Minh Huân cắt ngang, anh ta liếc nhìn cô phía sau cũng lờ mờ hiểu ý.

Hoàng Minh Huân lên chiếc ghế đối diện ghế bác sĩ, đặt tay lên bàn lúc nãy không để ý kĩ, bây giờ thấy trong bàn tay anh cũng trầy một mảng lớn cô cảm thấy hơi tội lỗi.

Người bác sĩ vẻ mặt cười cười rồi đi lấy dụng cụ nhíp gắp, băng gạc, thuốc rửa vết thương, thuốc khử trùng và một ít thuốc khác. Anh ta nhìn sang Hoàng Minh Huân rồi đảo mắt sang Tống Gia Tuệ “Cô gái trẻ! Giúp tôi cởi áo cậu ta. Lúc nãy y tá phải chuyển phòng cho bệnh nhân rồi”.

Cô chớp chớp mắt nhìn bác sĩ “Cởi áo? Nhưng tôi có gia đình rồi. Làm vậy không thích hợp lắm”.

Anh liếc nhìn chiếc nhẫn ở ngón áp út trên tay phải cô “Tôi đâu có mù. Viên kim cương to như vậy sợ người khác không biết nhà cô có điều kiện à?”

Tống Gia Tuệ vội đưa tay ra sau lưng, không nhìn thẳng mặt anh “Chuyện nhà tôi liên quan gì đến anh”.

Hoàng Minh Huân không cãi lại cô nữa mà nhìn bác sĩ “Cứ để vậy băng bó đi. Coi như hôm nay tôi bị điên tự nhiên chạy ra đường để bị thương”.

Nghe anh nói vậy cô có chút áy náy “Để tôi cởi giúp anh”.

Cô nghĩ nếu để Hoàng lão gia biết được chuyện cô cởi áo giúp người đàn ông này trước khi cởi đồ Hoàng Minh Huân không biết sẽ bị phạt quỳ ở phòng thờ mấy giờ nữa đây.

Cô rùng mình hít mạnh một hơi lại gần anh, cả gương mặt gần như áp vào ngực anh, một mùi hương phả vào mũi cô – mùi hương này lại giống trên áo khoác Hoàng Minh Huân treo trong phòng cô. Tống Gia Tuệ nghi hoặc ngẩn đầu nhìn anh nhưng ánh mắt anh lại hướng ra phía cửa sổ.

Cô cởi áo khoác đen thấy rõ áo sơ mi sẫm màu bên trong đã ướt đẫm một mảng máu.

Vì đã qua gần nửa giờ nên máu bắt đầu đông lại, vải áo dính chặt vết thương “Sẽ đau đấy, anh cố chịu một chút” cô nhắc nhẹ.

Khi cởi xong áo sơ mi cô muốn đi ra xa một chút ngồi chờ nhưng nghe tiếng nói

“Khoan đã”.

Anh cười như không hất cằm, ánh mắt dời xuống dưới quần “Còn chỗ đó”.

Cô ngượng đỏ mặt “Anh... không biết xấu hổ. Bác sĩ! Tôi giúp anh gọi y tá về”.

Nói xong cô chạy đi, đứng ở ngoài cô lấy tay vỗ vỗ hai má mình để bình tĩnh trở lại.

Hoàng Minh Huân không nhịn được hỏi mỉm cười.

Người bác sĩ cũng nhìn thấy Hoàng Minh Huân cười không biết chiều nay có nên mua vé số hay không, biết chừng trúng độc đắc cũng nên.

Trước giờ chưa từng thấy Hoàng Minh Huân trêu đùa phụ nữ. Hôm nay đúng là mở

rộng tầm mắt!

Tống Gia Tuệ tìm xung quang không thấy người y tá nào đành đến chỗ điều dưỡng

hỏi thì gặp người y tá lúc nãy trở về.

Bước ra từ phòng phụ sản, Tống Gia Linh đã có thai, bác sĩ nói nên vận động nhiều

mới tốt hơn nữa thang máy lúc này khá đông nên cô ta quyết định đi thang bộ vừa

xuống được một tầng đã gặp Tống Gia Tuệ cùng y tá đang vội vàng, cô ta tò mò đi

theo xem sao.

Vết thương của Hoàng Minh Huân băng bó xong không có gì đáng ngại nhưng bác sĩ

kê đơn thuốc xong lại nhìn Tống Gia Tuệ đặt biệt nhấn mạnh “Các vết thương của anh

ta nói không nghiêm trọng thì không đúng nhưng nói nghiêm trọng thì chưa đến nỗi,

cô chú ý phải bôi thuốc đúng giờ chúng mới nhanh chóng hồi phục nhớ là đừng để nó

chạm nước”.

Cô nhìn chằm chằm anh, sắc mặt không chỗ nào không tốt bác sĩ lại nói vết thương nghiêm trọng...

“Thích nhìn tôi thế cơ à?” Anh cắt ngang suy nghĩ của cô.

“Anh nói bậy gì vậy. Tôi mới không thèm nhìn anh” nói xong cô quay mặt đi sợ nói

chuyện với anh ta nữa cô sẽ bị nhìn thấu suy nghĩ mất.

Hoàng Minh Huân cũng đi theo cô, anh cười nói nửa thật nửa đùa “Nếu không tin thì

chúng ta có thể xem lại camera”.

Cô vừa định quay sang anh cãi lại thì bắt gặp Tống Gia Linh đứng đó vuốt ngón tay

giọng điệu bỡn cợt “Sao? Vừa đá người ta xong chính mình cũng bị thương rồi?”

Hoàng Minh Huân đi đến đứng bên cạnh Tống Gia Tuệ. Nhìn thấy cảnh đó Tống Gia Linh nhíu mày, hơi đơ ra một chút vì vẻ ngoài anh tuấn, khí chất nam tính của người

đàn ông đối diện rồi mới nói “Anh là...? Anh đẹp trai như vậy đừng để bị vẻ ngoài của

nó lừa gạt, nhìn thế thôi chứ bên trong nham hiểm, không chuyện gì không dám làm”.

Tống Gia Tuệ tức giận quát “Chị nói đủ chưa Tôi đã cho chị người đàn ông tôi vứt đi

rồi chị đứng đây nói bậy bạ gì hả?”

Hoàng Minh Huân vẫn im lặng nhưng Tống Gia Linh vẫn hướng vào anh mà nói xấu

cô “Sở trường của cô ta là quyến rũ đàn ông. Nó là em gái tôi vì người yêu vứt bỏ nên

tinh thần không ổn định mà chạy khắp nơi la lối om xòm”.

“Chị mới là cái đồ tinh thần có vấn đề đấy” Tống Gia Tuệ vẫn hầm hầm lửa giận.

Hoàng Minh Huân nắm tay cô muốn bỏ đi, Tống Gia Linh làm sao bỏ qua chuyện này được cô ta liền đuổi theo “Tình trạng tâm lý cô ấy có vấn đề thật đấy. Anh đi với cô ta

coi chừng rướt hoạ vào thân”.

Hoàng Minh Huân chán ghét dừng lại “Tình trạng cô ấy như thế nào tôi biết rõ hơn cả

cô”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.