Đỉnh Phong Chí Tôn

Chương 389: Chương 389: Dùng tiền giải quyết nan đề




Mỗi người một chí hướng, Lâm Phong không trách Tang Thụ, cũng không rảnh đi chỉ trích Đại Giới Chủ hay bất kì ai, những gì Tang Thụ vừa kể đối với Lâm Phong đơn giản chỉ là một câu chuyện xưa, biết cũng được không biết cũng chẳng sao.

Sở dĩ Lâm Phong đoạn tuyệt với Tang Thụ không phải vì đồng cảm với Ám Minh Giới bị Đại Giới Chủ lừa gạt, càng không phải vì bất bình cho thiên hạ, hắn không quản Tang Thụ đã làm cái gì, nhưng hắn không thích thái độ không thành thật của Tang Thụ.

Nếu không phải Lâm Phong nổi lên suy nghĩ chạy đến Ám Minh Giới làm sao biết thực trạng của “Ma Tộc”, có lẽ tương lai hắn sẽ biết nhưng lúc đó tay hắn đã nhuốm đầy máu tươi của những sinh linh Ám Minh Giới vô tội, vậy có khác nào Đại Giới Chủ, có khác nào Vương?

Lâm Phong tự nhận không phải thánh nhân, nhưng hắn sẽ không ra tay với người vô tội, nhất là sinh linh ở thế giới này không giống với Tu Nghệ Cầu, mỗi một sinh linh ở đây đều là sinh mệnh thể hàng thật giá thật, mỗi sinh mệnh thể đều có quyền được sinh tồn.

Trước đó Lâm Phong thầm thề phải giết sạch Ma Tộc, nhưng là do hắn cho rằng Ma Tộc táng tận lương tâm.

Bây giờ cái nhìn của Lâm Phong về Ma Tộc đã khác, bọn họ cũng là người, bọn họ có thân nhân, có tình cảm, bảo hắn xuống tay, hắn làm không được.

Đương nhiên Lâm Phong sẽ không vì thế bỏ qua cho Vương hay Oán Tướng, Tham Tướng, mặc kệ ngươi là người bị hại hay không bị hại, đã kết tử thù, ngày sau tất diệt.

Che giấu chân tướng còn chưa tính, cái Lâm Phong lo ngại nhất là để Tang Thụ biết quá nhiều, không có gì đảm bảo Tang Thụ sẽ bỏ qua cơ hội về nhà mà không ra tay với hắn cả, đặc biệt là những người bên cạnh hắn, để tránh hậu hoạn tốt nhất cứ phong bế Tang Thụ luôn.

Tạm thời gác lại những suy nghĩ trên, Lâm Phong bước ra khỏi căn phòng nhỏ, trước mắt điều cần làm là phải nâng tầm hiểu biết với Ám Minh Giới lên để sinh tồn, muốn làm được điều đó cách tốt nhất là tiếp xúc với người khác hỏi thăm tin tức.

Nhìn xung quanh không một bóng người, Lâm Phong thầm nghĩ:

-Có lẽ Dục Tướng cũng muốn ta thông qua tiếp xúc hiểu hơn về “Ma Tộc”, thế nhưng không cho chút phương hướng cụ thể nào, phiền toái a. Ồ? Bên kia ánh mặt trời hội tụ nhiều hơn hai thành, lựa chọn hướng đó trước đi, hy vọng gặp được người a.

Nghĩ tới liền làm, Lâm Phong không bị quy tắc áp chế vận chuyển linh lực lăng không bay đi, bất quá để tránh bị chú ý Lâm Phong vẫn tỏ vẻ “khó khăn” một chút giảm tốc độ xuống tương đương với Hợp Thể viên mãn, nói gì thì nói hắn mới chỉ là người mới đến thôi.

Chén thuốc kia là đồ tốt không sai, nhưng chỉ bằng một chén thuốc không đủ để người bình thường trong nháy mắt hoàn mỹ quen thuộc với quy tắc mới.

Sau nửa canh giờ bay, đập vào mắt Lâm Phong là một tòa thành với tường thành cao đến trăm trượng, cổng thành to lớn cổ lão ghi ba chữ Cửu Thập Cửu Thành, hai người lính canh cổng thành có tu vi tương đương với Kết Đan tu sĩ, tương đối có khí thế.

Bên ngoài Cửu Thập Cửu Thành là hàng dài người đang xếp hàng ra ra vào vào khá náo nhiệt, Lâm Phong rất có quy củ học theo những người đó xếp hàng.

Có điều chưa kịp xếp hàng Lâm Phong đã bị một tên lính canh cổng gọi đến:

-Ngươi, lại đây.

Lâm Phong không để ý chuyện bị Kết Đan lên mặt hô hào đi tới, hắn biết lí do bị gọi là gì, chén thuốc kia cho phép Lâm Phong cải biến khí tức giống người ở đây nhưng chỉ cần để ý vẫn sẽ nhận ra vài điểm khác biệt, chung quy lại hắn không phải được sinh ra ở Ám Minh Giới.

Là một kẻ ngoại lai, tốt nhất cứ nghe chủ nhà an bài, bất đắc dĩ mới phản khách thành chủ a.

Quả nhiên, tên lính canh cổng hỏi ngay:

-Ngươi là người được Dục Tướng đại nhân mang trở về?

Lâm Phong gật đầu thừa nhận:

-Phải, không biết ta có thể vào thành hay không?

Phía sau là một mảnh xôn xao...

-Nga, hóa ra là tù binh Thái Sơ Giới, chẳng trách hắn thúi như vậy.

-Chậc chậc, chưa thấy tên tù binh nào sung sướng như hắn có thể tự do đi lại a.

-Mẹ nó, Dục Tướng đại nhân là thần tượng của ta, ngay cả diện mạo của ngài ta vẫn chưa được tận mắt chứng kiến, vì cái gì ngài lại ban lệnh bao che cho một tên tù binh chứ, cảm giác thật khó chịu.

-Khó chịu thì ngươi lên đánh hắn đi, dám không?

-Ách, cái này... hay là bỏ đi, hắn thúi nhưng mạnh a.

Những âm thanh nghị luận kia không hề che giấu chút nào, Lâm Phong hơi nhíu mày, Dục Tướng đang làm cái quỷ gì đây? Công bố “sự tích tù binh” của hắn cho toàn Ám Minh Giới rồi hả? Cái này có chút quá mức a, chưa gì đã biến ta thành tâm điểm của chú ý rồi.

Lâm Phong bất đắc dĩ thở dài hỏi lại lần nữa:

-Ta có thể nhanh chóng vào thành không?

Hai tên lính canh cổng tu vi yếu hơn Lâm Phong nhiều nhưng không kiêng kị chút nào lộ ra vẻ chán ghét, nếu ánh mắt có thể giết người có lẽ Lâm Phong đã chết vô số lần, bất quá cấp trên có lệnh không thể không nghe theo ném cho Lâm Phong một thẻ bài màu đen nói:

-Đây là lệnh bài thân phận của Cửu Thập Cửu Thành, vào đi.

Tiếp nhận thẻ bài, Lâm Phong ôm quyền nói:

-Đa tạ.

Bước vào thành, Lâm Phong lập tức choáng, tường thành cổ lão, phong cách ăn mặc của người dân sặc mùi cổ trang nhưng kiến trúc và phương tiện trong thành tương đối hiện đại, tuy không bằng Tu Nghệ Cầu nhưng so với Thái Sơ Giới hào nhoáng hơn nhiều với sự có mặt của “điện”.

Lâm Phong đã biết lí do Tu Nghệ Cầu phát triển khoa học kỹ thuật rồi.

Bất quá sự hiện đại ở Cửu Thập Cửu Thành không phải cái gì đáng khen ngợi, Lâm Phong hiểu đây là sự biểu hiện của “thiếu thốn”.

Phải, là thiếu thốn, lí do Tu Chân Giới không sử dụng “điện” không phải do lạc hậu mà là không cần thiết, có linh thạch làm nguồn năng lượng dồi dào cần gì phải sáng tạo ra điện đâu? Vừa rắc rối vừa dễ bị phá hoại, một tu sĩ Ngưng Khí kì đã đủ đánh nát nhà máy điện rồi.

Nhà máy điện phát nổ, hậu quả khó lường a.

Lâm Phong thầm cảm thán, ăn nhờ ở đậu quả nhiên không dễ chịu.

Cũng giống với ngoài thành, sự xuất hiện của Lâm Phong hấp dẫn rất nhiều ánh mắt bất thiện, được cái không có ai chủ động gây rối, có lẽ bọn họ đều nhận được thông báo che chở của Dục Tướng, nhưng có lẽ bọn họ kiêng kị tu vi của Lâm Phong nhiều hơn.

Lâm Phong đã dò xét một phen, người mạnh nhất ở đây chỉ có tu vi tương đương Hợp Thể, gây chuyện với Vấn Đạo viên mãn là chán sống a.

Bất quá tình huống này muốn làm quen để moi ra thông tin có chút khó khăn.

Thôi, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, làm tới đâu hay tới đó vậy.

Mặc kệ những ánh mắt bất thiện, Lâm Phong hiên ngang bước đi, đồng thời không ngừng tìm kiếm mục tiêu dò hỏi, hắn không tin người ở đây không bị tiền tài thu phục, cái khác hắn không có chứ tài nguyên hắn có rất nhiều, tài sản của Vấn Đạo viên mãn không phải đùa.

Đi được một lát, tiến vào một khu nhà trọ bình dân, Lâm Phong lấy ra mấy viên thượng phẩm linh thạch đặt lên bàn hỏi tiểu nhị tương đương Ngưng Khí kì:

-Ta muốn hỏi chút chuyện, tiểu huynh đệ có rảnh giải đáp hay không?

Đối với Ngưng Khí kì mà nói thượng phẩm linh thạch chính là kì ngộ kinh thiên, nhưng Lâm Phong đã đánh giá sai mức độ cần thiết của linh thạch ở Ám Minh Giới, càng đánh giá sai sự chán ghét người khác dành cho hắn, tiểu nhị không khách khí trục khách:

-Thứ lỗi, nhà trọ đông người, ta bận rất nhiều việc, mời ngươi đi cho.

Lâm Phong ong ong cái đầu, tính cả hắn nhà trọ này mới có năm người khách, vậy là đông? Có lấy cớ cũng nên thích hợp một chút a.

-Tiểu huynh đệ, thật không cần những thứ này?

Tiểu nhị bĩu môi khinh thường:

-Còn không mau đi, bổn đại gia có điên mới xài đồ của ngươi.

Lời nói vô tình lại hàm chứa một vài ý tứ, suy nghĩ ba giây Lâm Phong liền sáng tỏ.

Đúng a, người ta tu luyện không phải linh khí Thái Sơ Giới mà là một loại lực lượng khác, hắn lấy ra linh thạch được uẩn dưỡng ở Thái Sơ Giới đối với người ở đây là độc dược chứ không phải kì ngộ, sai lầm lớn rồi, đồ vật trong tay căn bản khó sài a.

Không sao, đổi lại người khác không có biện pháp, nhưng Lâm Phong có Thiên Biến Vạn Hóa Pháp thay đổi được cấu trúc của đồ vật, cộng thêm thần đồng phân tích thì phục chế vật phẩm không khó, cái Lâm Phong cần là “bản mẫu” thôi.

Thần thức âm thầm càn quét một phen, Lâm Phong tìm được vài loại đồ vật và đan dược thường dùng ở Cửu Thập Cửu Thành, trải qua phân tích Lâm Phong ngay lập tức quay người chạy ra Cửu Thập Cửu Thành tìm kiếm tài liệu luyện đan luyện khí.

Đến nhanh, đi nhanh, trở về cũng nhanh, chỉ khoảng mười phút sau Lâm Phong đã lần nữa có mặt tại nhà trọ, hắn lấy ra ba viên đan dược còn nóng hổi cười nói:

-Tiểu huynh đệ, nể mặt ta nói chuyện vài câu a.

Lần này tiểu nhị đã hơi động tâm, mặc dù hắn không hiểu Lâm Phong làm sao lấy ra được Thăng Hồn Đan của Ám Minh Giới nhưng hắn dám chắc phẩm chất ba viên đan dược này cao hơn thứ hắn thường thấy nhiều lắm, ăn vào rất nhanh sẽ tấn cấp đi?

Có điều khó cầm a, mối thù với Thái Sơ Giới rất lớn, ba viên đan dược tính là cái gì.

-Cạch...

Lại thêm ba viên đan dược rơi ra, Lâm Phong ý cười đầy mặt, cái gì không giải quyết được bằng tiền liền giải quyết bằng rất nhiều tiền nha.

Tiểu nhị xoắn xuýt, sáu viên a, không được, sĩ có thể chết không thể nhục, quyết không nhận.

-Cạch...

Sáu viên nữa, tổng cộng mười hai viên đan dược chỉ chờ ngươi quơ tay là có, lấy hay không? Lâm Phong còn tặng thêm hành động vơ vét trở về, ý tứ không lấy ta đi hỏi người khác nha.

Lấy, miếng ăn là miếng nhục, chịu nhục một chút đổi lấy cơ hội mạnh lên ai lại không muốn chứ, lại nói cái này cũng không gọi là chịu nhục a, ngươi tình ta nguyện nói chuyện vài câu mà thôi.

Tiểu nhị rất chuyên nghiệp tranh thủ người khác không để ý thu mười hai viên đan dược ho khan:

-Khụ, có chuyện mau hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.