Đồ Biến Thái! Tránh Xa Tôi Ra!

Chương 154: Chương 154




“Ưm...là chỗ nào nhỉ?” Nigi loay hoay giữa chốn đông người để tìm nơi Fuu làm việc. Joyce – người bày đầu chuyện này cũng tò mò không kém, nhưng sắc mặt anh lúc nào cũng tỏ vẻ như không thèm quan tâm. “Sao hai người lại ở đây?” Bất ngờ, giọng Fuu xuất hiện từ phía sau. “Ơ, anh?” Nigi giật mình quay sang nhìn Fuu “Anh...Ủa, anh tan ca rồi à?” “Ừ” “Haizzz...” Nigi thở dài khi ý định rình rập xem anh chàng của mình làm việc gì lần này đã không thành công rồi. “Hai người đi đâu à?” Fuu hỏi. “Đi rình cậu đấy”, câu trả lời thẳng thắn của Joyce khiến Nigi trở nên bối rối “A...anh...”. Fuu liền đưa mắt nhìn sang Nigi, lộ vẻ như muốn hỏi “Thật ư?”. Đến nước này rồi, bị phát hiện rồi, biết chối thế nào đây, cô đành ngậm ngùi gật gật đầu. Sắp rồi, Fuu có lẽ sắp nổi trận giận dữ lên cô. Anh sẽ nghĩ rằng cô không tin tưởng anh, anh sẽ nghĩ rằng cô nghi ngờ anh làm chuyện sau lưng cô. Chết chắc rồi. Nhưng, trái lại với những suy nghĩ lo sợ của Nigi, thì Fuu lại nắm tay cô kéo đi một mạch. “Ơ...anh...kéo em đi đâu vậy?” “Không phải muốn đến xem chỗ anh làm à?” Mọi nỗi lo lúc nãy trong lòng cô đột nhiên tan biến hết. Sao anh, có thể dịu dàng như vậy chứ.

Joyce nhìn bọn họ tình tứ bên nhau, không nói gì, không một tí cảm xúc, hiển nhiên bước theo.

Họ dừng lại trước một cửa hàng bánh ngọt nhỏ nhưng rất đáng yêu. Trang trí bên ngoài vô cùng thu hút giới trẻ bây giờ, màu sắc tươi sáng không hề buồn tẻ chút nào. Bước vào bên trong là cả một không gian bánh ngọt hiện ra. Bánh ở khắp nơi, chiếc bánh nào bánh nấy đều toát lên một vị ngon không tưởng được. Nigi không thể nào rời đôi mắt lấp lánh ra khỏi dàn bánh ngọt được bày trong tủ kính. “Ý, có cái hôm bữa anh mua cho em nè! Ra là ở đây à?” “Ừ, cái đó là loại mới của quán đấy” Một niềm hạnh phúc dâng tràn trong cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.