Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc

Chương 151: Chương 151




Sau khi xử lý chuyện ở Mĩ, ba ngày sau, Kỷ Vĩ Thần trở về nước, tiếp tục tìm kiếm Hạ Cảnh Điềm, hắn cũng không phải là không có nghĩ qua, lần trước thấy nàng thất kinh chạy trốn cho hắn biết, sự xuất hiện của mình sẽ chỉ làm nàng lại trốn chạy, mặc dù biết rõ điện thoại của nàng, biết rõ địa chỉ của nàng, hắn lại áp chế tâm tình của mình không có đi tìm nàng, có lẽ còn có một lý do, chính là lòng tự tôn cao ngạo.

Nhưng mà, hắn biết rõ, loại thống khổ bị đè nén này càng ngày càng nặng, một tháng này, hắn cơ hồ mỗi buổi tối đều mơ tới nàng, khi về nước ngày thứ ba, mẹ đã nói một câu làm thức tỉnh hắn, nằm ở trên giường bệnh, mẹ hắn hướng hắn lộ ra gương mặt khẩn cầu, “Vĩ Thần, mau tìm bạn gái để cưới vợ đi, mẹ và cha con thân thể càng ngày càng không tốt, thật hy vọng trước khi đi có thể nhìn thấy con dâu tương lai, con cũng đừng làm cho hai chúng ta ôm hận xuống cửu tuyền a!”

Cha mẹ Kỷ Vĩ Thần đã hơn sáu mươi tuổi, bởi vì hai người lúc còn trẻ phần lớn là dành thời gian gây dựng sự nghiệp, khi sinh hạ Kỷ Vĩ Thần họ đã hơn ba mươi tuổi rồi, hơn nữa, lúc còn trẻ thân thể không có tĩnh dưỡng tốt, đến lúc tuổi già lại bị bệnh quấn thân, cha Kỷ Vĩ Thần năm năm trước đem tất cả công việc giao cho Kỷ Vĩ Thần, chỉ là vì tuổi càng ngày càng cao, thân thể lại không được khỏe, mỗi ngày đều cần có thuốc trợ giúp.

Đối mặt lời nói của mẹ, Kỷ Vĩ Thần lúc ấy không có đáp ứng, chỉ là trầm mặc rời khỏi gian phòng, khi đứng trước cửa sổ sát đất, quan sát cả thành thị hoa lệ, mà sau lưng là đại sảnh trống trơn, hắn có một loại cảm giác cô độc bao trùm, đột nhiên trong lúc đó, trong lòng hắn dâng lên một cổ dục vọng mãnh liệt, đột nhiên rất muốn tìm người làm bạn, mà suy nghĩ trong một giây đó lại ngưng tụ trên một cô gái, cho dù hắn có được thành tựu cao tới đâu, nếu như không có một phụ nữ cùng hắn chia xẻ, loại cuộc sống này tính cái gì ? Ý nghĩ làm việc của hắn ở đâu? Kỳ thật, hắn sớm đã không hề chán ghét phụ nữ, Trình Thủy Tâm phản bội làm cho hắn có một đoạn thời gian chán ghét, nhưng cô ta đã không còn tồn tại trong lòng hắn, mối căm hận cũng lúc nào biến mất không hay, hôm nay thay vào đó là một phụ nữ khác.

Sống trên đài cao danh vọng, thường thấy là quyền thế danh lợi nhưng hắn đối với loại cuộc sống cao quý này lại không có cảm xúc. Trên thương trường mang mặt nạ dối trá đã lâu, thế cho nên làm cho cả người hắn đều không cảm giác cái gì mỹ hảo tốt đẹp, chỉ có nàng, nàng làm cho hắn phá lệ, ở bên cạnh nàng hắn chỉ biết cảm giác rất thoải mái, thỏa mãn, còn có một loại cảm giác gì đó nói không nên lời, đây là chỗ khác biệt khi bên cạnh Trình Thủy Tâm, bên cạnh cô ta đó là lúc hắn tuổi còn trẻ điên cuồng, hôm nay, tâm tính từ từ trưởng thành, hắn muốn chỉ là có một cô gái có thể làm cho hắn nâng niu trong lòng, đưa bàn tay che chở.

Cho dù kiếm được nhiều tiền hơn nữa, cho dù công ty mở lớn hơn nữa thì như thế nào? Nhân sinh của hắn luôn cảm giác khiếm khuyết cái gì đó, là cái gì? Ánh mắt không tự giác nhìn phía phòng bếp, trên giàn bếp lẳng lặng, trống trải tịch mịch trải khắp bốn phía, thật sự quá an tĩnh, nếu như hắn bất động, gian phòng này sẽ không có thanh âm nào cả.

Đêm nay, yên tĩnh ngồi trên sô pha, nâng từng ly từng ly rượu nhâm nhi mà suy nghĩ, không biết rằng cô gái kia trong lòng hắn đã dần dần chiếm một vị trí thật lớn, hôm nay nàng mang thai, mà hắn lại chưa từng hoài nghi đứa bé kia không phải của hắn, rốt cuộc là cái gì thay đổi ý nghĩ của hắn? Hình như là một loại được gọi là “tin tưởng”! Hắn bắt đầu tin tưởng nàng, hắn tưởng tượng thấy đứa bé kia chính là của mình, cho nên, còn cần gì hoài nghi?

Một đêm này trôi qua, hắn liền bay về nước, hắn đã hạ một quyết định, một quyết định cứng rắn, hắn đã định nàng rồi, lúc này đây hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.

Từ khi cùng Đỗ Thiên Trạch ra ngoài về nhà, Hạ Cảnh Điềm đã tránh ở trong phòng không có đi ra, nàng sợ mẹ sẽ hỏi quan hệ của nàng cùng Đỗ Thiên Trạch, đang lúc dùng cơm, rất kỳ quái , Hạ mẹ nấu bữa tối rất phong phú, mà ở trên bàn cơm, cũng không có hỏi nhiều, chỉ là quan tâm đến sức khỏe của con gái, điều này làm cho Hạ Cảnh Điềm rất kinh ngạc, nhưng chạm đến ánh mắt hiền hậu của mẹ, Hạ Cảnh Điềm thiếu chút nữa cảm động rơi lệ, người thân của mình so với ai đều tốt hơn cả.

Hai ngày sau, đã càng gần đến cuối năm, từng nhà đã thêm nhiều náo nhiệt, thanh âm chúc tết vang lên không trung, một bầu không khí vui vẻ háo hức, Hạ Cảnh Điềm cũng bị cảnh tượng náo nhiệt này hấp dẫn, nàng lại nghĩ tới khi còn bé, thời gian trôi qua nhanh như vậy, bụng cũng dần dần to hơn, cũng may, Hạ Cảnh Điềm mặc quần áo dày nên không ai biết. Nhưng là, sớm muộn đều biết đến, Hạ Cảnh Điềm rất rõ ràng cha mẹ cũng là không muốn mất mặt, cho nên, chuyện này nàng cũng cảm thấy khó xử.

Đối với Hạ Cảnh Điềm, tiền đồ đã rất mù mịt, thấy không rõ phương hướng, mà trong tay mặc dù có một trăm vạn của Kỷ Vĩ Thần nàng còn chưa có động đến, nàng suy nghĩ, chờ mình có năng lực, nhất định đem tiền này trả lại cho hắn, lấy lại tôn nghiêm của mình.

Tâm tư Hạ Cảnh Điềm không ai có thể hiểu rõ, mỗi khi nhìn hình ảnh các đôi vợ chồng dắt tay nhau đi dạo, mỗi khi nhìn thấy họ dựa sát vào nhau mà đi qua người, Hạ Cảnh Điềm không biết có bao nhiêu hâm mộ, lại chỉ có thể ở trong lòng tưởng tượng, nhưng nghĩ như thế nào, đều chỉ nghĩ đến gương mặt âm trầm của Kỷ Vĩ Thần, làm hại nàng liền nghĩ cũng không dám nghĩ .

Mấy hôm trước, có mấy bạn thời đại học tìm đến nhà nàng thăm hỏi, bất quá, phần lớn bên người họ đều có một người đàn ông của mình, có người đang bàn chuyện cưới hỏi, có người vừa mới quen nhau, trên bàn cơm nhìn bọn họ dành cho nhau nụ cười ngọt ngào, Hạ Cảnh Điềm trong lòng không biết có bao nhiêu hâm mộ, mỗi khi lúc này, nàng có chút tự giễu, một nửa khác của mình còn không biết ở nơi nào ! Về sau lại mang theo một đứa bé nhất định sẽ càng gian khổ.

Thời tiết mùa nàykhí trời thường âm u, hôm nay khó được lộ ra một chút ánh nắng ấm áp, Hạ Cảnh Điềm nhàn nhã mang theo bao tay ra trong phơi nắng, cùng trò chuyện với người dì hàng xóm, một bên bác một bên cháu vui vẻ nói chuyện, không khí rất là hòa hợp, mà Hạ Cảnh Điềm không nhìn thấy chính là, trước mặt nàng khoảng mười mét, lẳng lặng dừng lại một chiếc xe, trên xe, Kỷ Vĩ Thần bình tĩnh nhìn nụ cười trên môi Hạ Cảnh Điềm, môi mỏng của hắn giơ lên một vòng cười nhẹ, nhìn Hạ Cảnh Điềm nói chuyện, khi thì mím môi mỉm cười, khi thì chu môi rất đáng yêu, đúng là bầu trời có một ít ánh nắng cũng làm tan đi tuyết đọng trong lòng của hắn.

Dì hang xóm vui vẻ mời Hạ Cảnh Điềm đi vào nhà dì uống trà, trong nhà đáng nấu súp rất ngon bảo nàng nhất định phải đi uống một chén, Hạ Cảnh Điềm chỉ là mím môi mỉm cười từ chối, khi một mình ngồi ở trong hoa viên, ánh mắt nhìn tới cách đó không xa một đứa bé đang học đi, đại khái hơn một tuổi, thập phần đáng yêu, đang được mẹ dắt tay đi, từng bước một đi lên phía trước, mà trên mặt non nớt cười rất thoải mái, có thể là do mình đang mang thai nên Hạ Cảnh Điềm càng cảm thấy yêu thích trẻ nhỏ, trong lòng khát vọng, nếu như mình cũng có một tiểu bảo bối như vậy, không biết sẽ như thế nào.

Lúc Hạ Cảnh Điềm ngóng nhìn có chút xuất thần, nàng không có phát hiện sau lưng có tiếng bước chân trầm ổn của Kỷ Vĩ Thần, thẳng đến một câu thanh âm trầm thấp từ phía sau vang lên, mới hoán trở về ý thức của nàng, “Nhìn gì mà say mê thế?”

Thanh âm quen thuộc làm cho Hạ Cảnh Điềm cả người chấn đứng tại chỗ, nàng không dám tin ngẩng đầu, nhìn qua chính là khuôn mặt tuấn tú đến chói mắt, nàng khẻ nhếch môi, đầu trong lúc này trống rỗng, đã quên trốn, đã quên hô hấp, trời ạ. . . Là hắn. . .

Kỷ Vĩ Thần chỉ là bên cạnh nàng ngồi xuống, có chút buồn cười nhìn nàng ánh mắt khiếp sợ, lên tiếng nói, “Nhìn thấy tôi đây sao kinh ngạc vậy?”

Lời của hắn làm Hạ Cảnh Điềm lấy lại ý thức, nàng có chút dồn dập đứng lên, không nói hai lời đã nghĩ chạy đi, lại bị sau lưng một câu gọi đã ngừng lại bước chân, “Không cần phải đi, tôi sẽ không làm gì tổn hại đến em.”

Hạ Cảnh Điềm giật mình nhưng quay đầu lại, sắc mặt lập tức nhấp nhoáng phòng bị, nàng khẩu khí lạnh nhạt nói: “Kỷ tổng tìm tôi có chuyện gì không?”

“Tôi không có nơi để mừng lễ năm mới, có thể đi nhà của em không?” Sau lưng, Kỷ Vĩ Thần cười nhạt lên tiếng, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ bất đắc dĩ.

“Ngài. . .” Hạ Cảnh Điềm lại một lần nữa kinh ngạc, người đàn ông này rốt cuộc đang nói cái gì? Vì cái gì nàng cái gì cũng nghe không hiểu?

“Không chào đón tôi?” Kỷ Vĩ Thần có chút thất vọng chau mày, đứng dậy liền muốn rời đi, mà sau lưng Hạ Cảnh Điềm lại luống cuống, nói giọng khàn khàn, “Ngài chờ một chút.”

Kỷ Vĩ Thần xoay người, ánh mắt sâu lộ ra một chút mừng rỡ, làm cho Hạ Cảnh Điềm lập tức có chút choáng váng, nàng bình tĩnh nhìn người trước mặt, giọng điệu có chút không liệu mở miệng, “Ngài rốt cuộc muốn làm gì?”

“Có thể mời tôi đi nhà của em ngồi một chút không?” Kỷ Vĩ Thần yêu cầu .

Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc, nhưng không có quên từ chối, “Không được, ngài có chuyện gì, trực tiếp nói ở đây là được rồi.” Nàng sao có thể làm cho hắn vào nhà nàng? Nếu như hắn nói với cha mẹ quan hệ của hai người, thì nàng chẳng phải xong rồi?

“Đừng sợ, tôi chỉ muốn gặp cha mẹ vợ tương lai.” Kỷ Vĩ Thần hời hợt lên tiếng, cực kỳ thú vị nhìn biểu cảm trên mặt Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm hoàn toàn giật mình, nàng a một tiếng, có chút thẹn quá hoá giận khẽ nói, “Ngài rốt cuộc đang nói bậy bạ gì đó?” Người đàn ông này, chẳng lẽ muốn cho nàng ở trước mặt hắn luống cuống sao?

Kỷ Vĩ Thần đến gần một bước, đưa tay lên nắm tay của nàng, chăm chú giữ trong lòng bàn tay, ghé sát vào nàng, tại bên tai nàng nhẹ nói ra một câu, “Đứa con cần có cha.”

“A. . .” Hạ Cảnh Điềm lần nữa bị dọa lùi ba bước, nhưng có chút không xong, thiếu chút nữa té ngã, cũng may Kỷ Vĩ Thần đưa tay rất nhanh, kéo nàng vào trong ngực, làm cho hai người tư thế có chút mập mờ.

Hạ Cảnh Điềm khuôn mặt đỏ lên, muốn đẩy ra hắn, lại bị hắn ôm chặt vào trong ngực, mà xem ra gương mặt tuấn nhã cũng tràn đầy vui vẻ, đã bắt được, hắn sẽ không lại làm cho nàng đào tẩu.

Mà Hạ Cảnh Điềm khi chạm đến tình cảm trong đáy mắt hắn, cả người đều kinh ngạc, trời ạ! Nàng thật sự muốn hôn mê, đây hết thảy đều tới quá nhanh quá đột ngột, vì cái gì hắn lại xuất hiện? Vì cái gì hắn muốn nói những lời kia? Còn có? Cái gì cha của đứa con? Nàng cảm giác đầu sắp nổ tung, vui sướng tới quá nhanh cơ hồ khiến nàng không cách nào thừa nhận.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.