Đồ Điên

Chương 53: Chương 53




~ Sáng hôm sau ~

Nó tỉnh dậy bước vào phòng tắm, xả nước....

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nó mặc quần áo bước ra ngòai.

- Dậy rồi à?!

- Ờ!

Bỗng nhiên, điện thoại của nó reo lên, cô Mild.

- Dì Mild cháu đây.

- Z....Zen..- tiếng cô Mild nức nở.

- Có chuyện gì hả cô?

Loạng chọang ,nó chạy như bay ra ngòai khiến hắn lo lắng chạy theo.

- Này có chuyện gì vậy hả?

- .......Bà...tôi... - nó rưng rưng

- Bà cô làm sao?

- Tôi ...sẽ kể với anh sau.

Nói rồi, nó với taxi..

Hắn nắm lấy tay nó..

- Đi thôi, tôi sẽ chở cô đi.

~ Lát sau ~

- Cô Mild....

- Zen...

- Bà cháu....

Cô Mild nhét vào tay nó một bức thư..

'' Gửi cháu.....

Zen này, à không bà phải gọi là Phong Phong yêu quý của ta chứ!

Chắc lúc cháu đọc lá thư này bà không còn ở bên cháu nữa....Phong Phong cháu có nhớ lúc nhỏ , khi cháu đòi một bộ sách mới không ? Lúc đó cháu đòi ta suốt ngày. Kể từ ngày đó, ta làm mọi thứ để có thể đủ tiền mua cho cháu bộ sách...

Nó không dám đọc tiếp, nước mắt trên má nó cứ rơi...

Nó không tự chủ được bản thân nữa rồi, nó òa khóc....

'' Ngày mai có thể ta không ở bên cháu....nhưng hãy mạnh mẽ lên cháu gái yêu dấu của ta ạ.Tiếc là ta không thể thấy cháu những ngày cuối đời ..Hãy làm theo những việc trái tim mách bảo...đừng làm điều gì trái với lương tâm.. ''

Yêu cháu gái của ta..

Bà ! ''

- Bà ơi! Cháu xin lỗi.......

~ Một lúc sau ~

Nó ngồi một mình tĩnh lặng trong phòng..

- Zen à....ra ăn cơm thôi cháu.

- Cô Mild.....kể sự thật với cháu đi...Bà cháu....mất từ lúc nào...

- .......

- Xin cô đấy, cháu là cháu của bà mà.

- Được cô sẽ kể cho cháu.....nhưng cháu phải hứa với cô rằng đừng làm điều gì bậy bạ khi nghe được điều cô sắp kể đây.

- Cháu hứa! .

- Cháu còn nhớ ngày cháu lên thành phố tìm Dian chứ. Vào đêm hôm đó, bà cháu bỗng trở bệnh...bà không thể gọi ai được. May là đêm hôm đó cô đi ngang qua thấy đã khuya rồi mà vẫn còn bật đèn, tưởng bà còn ngủ cô định vào nhắc bà đi ngủ thì phát hiện bà trở bệnh nằm ngất trên sàn nhà..Cô đã nhanh chóng đưa bà tới bệnh viện..bác sĩ nói rằng chỉ cần trễ chút nữa là bà xảy ra chuyện. Bà đã già và không còn khỏe nữa nên bà hay trở bệnh.....Mặc dù đã dùng đủ thuốc nhưng bệnh tình của bà vẫn không thuyên giảm...Bà đã qua đời...trong cơn đau của căn bệnh...Lúc bà đi bà rất mãn nguyện không có gì là tỏ ra đau đớn cả. Cháu biết không, trong thời gian cháu không có nhà bà suốt ngày nhắc cháu ngay cả đến lúc sắp mất, bà cũng nhắc tên cháu....có lẽ bà đã mong gặp cháu đến nhường nào...

- Cô Mild...- giọng nó run run

- ......

- Cô để cháu một mình được không?

- Zen à!

- Cháu xin cô hãy để cháu một mình, một lúc thôi..

Nó suy nghĩ nhiều lắm....

Có lẽ nó vẫn tự giận bản thân, tại sao nó không ở đó, tại sao nó chỉ biết ích kỷ...với hạnh phúc của mình....

- Zen à, ra ăn cơm đi cháu.

- ..........

Nó lau nước mắt, đứng dậy, bước ra ngòai.

- Cô Mild, bây giờ cháu không muốn ăn. Cô giúp cháu thu dọn hành lí nhé,

- Cháu định đi đâu?

- Cháu sẽ lên chỗ bà ta.

- Zen...

- Cô yên tâm đi,cháu sẽ không làm gì bậy bạ đâu. Chỉ là cháu...

- Zen à..

- Cháu sẽ không làm gì họ cả. Cô yên tâm đi.

- ......

Nó vội vàng lôi vali, nhét vội quần áo.

Cùng lúc đó, Kai từ ngòai bước vào....

- Zen, em định đi đâu ?

- Em đến chỗ bà ta

- Đến đấy làm gì?

- Em cần xác minh một số chuyện....

- Anh sẽ đi cùng em.

- Không cần đâu.

- Sao vậy?

- Đây là chuyện riêng của em.

- Nhưng....

Nó xách vội hành lí chạy ra ngòai..

~ Một lúc sau ~

Ngồi trên xe, đầu nó không ngừng suy nghĩ, nó nhớ bà lắm.....nó muốn ôm lấy bà...

Gía như cuộc đời nó chỉ như một bộ phim, nó sẽ chọn là người xấu....nó chán ghét cái cảnh nhân vật chính bị áp bức.....để rồi bộc phát biến thành một lòai thú hung dữ....

Đứng trước cửa nhà bà ta nó ấn chuông.

Người giúp việc nhanh chóng chạy ra ngòai đón nó...

- Tiểu thư.

- Bà chủ có nhà không?

- Dạ có.

Nó lạnh lùng bước vào nhà.

Người phụ nữ đó hình như đang nấu ăn.

- Ồ Phong Phong con mới về sao?

- Tôi có chuyện muốn hỏi bà.

- Chuyện gì?

- Bà con nhớ ngày 22 / 6 chứ. Cái ngày mà bà bắt tôi lên đây.....

- ......... - Mặt người phụ nữ bỗng nhiên biến sắc, trở nên lạnh lùng khó hiểu....

- Bà tôi...đã mất sau đó 3 ngày... Tại sao bà lại không nói cho tôi biết là bà tôi đa qua đời...

- Ta chỉ muốn tốt cho con thôi, bà ta không là gì của con cả, tại sao con lại quan tâm tới bà ta làm gì.?

- Vậy là, bà đã để mặc bà ấy chết mà không có tôi sao?

- Thì sao?

Nó im lặng một lúc rồi nhếch miệng cười.

- Rồi bà sẽ phải hối hận....

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.