Đồ Điên

Chương 57: Chương 57




Nó ngạc nhiên..

Trông hắn lúc này cũng thật tuấn tú.

Nó ngại ngùng.

- Ư.....ừm...

- ...Cảm ơn vì đã đến dự đám cưới..- hắn đỏ mặt né tránh ánh mắt của nó..

- Không có gì.

- C...

Hắn quay sang định nói gì thì..có tiếng gọi...

Đó là cô dâu..

- Anh...

Lúc này nó mới được tận mắt chiêm ngưỡng khuôn mặt của cô dâu..

Cô ta thật đẹp...

Thật giống một nữ thần.. khiến người ta ghen tị.

- Ủa cô là..? - cô dâu hỏi

- Tôi là A Phong. Bạn của Dian.

- À...- cô ta thốt lên một tiếng - Nhưng sao..tôi chưa bao giờ gặp cô?

- Tôi chỉ là một người bạn công việc của Dian thôi.Cô không biết tôi cũng đúng.

- Vậy sao. - cô ta nhìn nó ánh mắt khinh bỉ.

- Em..sao em lại tới đây? - hắn hỏi

- Bên kia có một số cổ đông của bố em..Bố em muốn giới thiệu họ với anh.

Hắn quay sang nhìn nó...rồi quay đi...

Nó thở dài...nhìn 2 người bọn họ.

Bỗng nhiên có cánh tay vỗ sau lưng nó..

- Kai!!

- Zen...có chuyện rồi.

- Chuyện gì vậy anh?

- Bà ta...bà ta..

Mặt nó biến sắc.

Kai nói tiếp.

- Bà ta...người ta nói rằng bà ta đã trốn khỏi nhà tù.

- Có chuyện như vậy sao?

- Đúng thế..em nhìn đi..họ đang truy nã bà ta kìa.

Nói rồi, Kai đưa cho nó một tờ báo.

- Zen anh xin lỗi nhưng..hiện giờ anh phải quay lại sở cảnh sát để xem tình hình thế nào.

- Em sẽ đi cũng anh.

- Không được!! Mụ ta đã trốn khỏi nhà tù chắc chắn mụ ta sẽ ở quanh đây, nếu em đi cùng anh không chừng sẽ gặp nguy hiểm. Em cứ ở đây, nơi đây đông người mụ ta sẽ không dám làm gì em.

- Nhưng...

- Đừng nói nữa..hãy nghe lời anh..đừng ở bất cứ chỗ nào vắng vẻ..hãy luôn ở chỗ đông người.

Nói rồi, Kai khẩn trương bước ra khỏi lễ cưới.

Kai đi rồi, ánh mắt nó lo lắng nhìn theo chiếc xe đang chạy...

Nó cố lẩn người vào những chỗ đông người và cố gắng quan sát...

Tim nó đập loạn xạ...một nhịp đập sợ hãi..

Đúng lúc đó, một cánh tay lôi nó..đi

Nó sợ hãi vùng vẫy...

~ Một lát sau ~

Nó cố vùng vẫy khỏi cánh tay đó...

Quay mặt lại...nó chạm vào ánh mắt của hắn..

Là hắn đã kéo nó đi.

- Anh...

- Có chuyện gì với cô à? Nhìn sắc mặt cô không được tốt.

- Không có chuyện gì cả.

Nó không muốn nói chuyện này ra chắc vì sợ sẽ làm kinh động đến hắn..đám cưới sẽ không diễn ra theo ý muốn.

- Anh dẫn tôi đến đây làm gì?

- Tôi...

- .......Anh không sợ cô dâu của anh sẽ ghen sao?

- Tôi muốn nói chuyện với cô.

- Nói đi.

- Những ngày qua....cô...

- ......

- Sống hạnh phúc chứ?

- Hạnh phúc? Đương nhiên.

Hắn cười..nhạt.

Nó nhìn hắn...quay đi...

Hắn níu tay nó lại..

- Buông ra đi!

- ......

Nó cố đẩy tay hắn ra nhưng vô ích, bàn tay đó đã nắm chặt lấy cổ tay nó không muốn bỏ ra.

- Đừng đi..

Ánh mắt hắn buồn bã.

- Bỏ ra!

Nó vùng vẫy...

- Tôi nói anh bỏ ra.

Hắn ôm lấy nó từ đằng sau.

Nó tức giận vùng ra khỏi vòng tay hắn..

- Tôi...chỉ là một món đồ chơi của anh thôi sao?

- ......

- 1 tháng trước anh đã vứt bỏ tôi như một đống rác cơ mà.Tại sao bây giờ anh còn dám mở mồm nói tôi đừng đi. Dừng lại đi...tôi đã quá mệt mỏi rồi.

- Tôi xin lỗi...nhưng...tôi không thể chịu được nữa rồi..Tôi nhớ em..

Nó đỏ mặt...rưng rưng nước mắt..

- Tôi chỉ là một trong số những lựa chọn của anh thôi sao?

- Anh..

Nước mắt của hắn đang rơi đầy trên mặt...

Nó quay lại...khẽ đưa tay lên lau nước mắt cho hắn.

- Dừng lại ở đây thôi..Sẽ chẳng dễ dàng đâu để nắm lại một bàn tay đã buông..Chia ly là điều em chưa bao giờ muốn chọn..Anh hãy cứ sống tiếp cuộc sống của anh và hãy tiếp tục làm điều anh muốn. Em cũng thế cũng sẽ làm những điều mình muốn..và em sẽ mãi dõi theo anh...

Hắn ôm chầm lấy nó...

Cả 2 đều òa khóc trong bờ vai nhau...

- Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

- Em cũng thế.

Sao chúng ta lại biết nhau giữa hàng vạn người nhỉ? Sao không phải là ai khác mà cứ phải là anh. Sao không phải là mãi mãi mà chỉ là trong chốc lát.

.Chỉ là chúng ta không phải là một nửa dành cho nhau trọn vẹn nên anh đi rồi em không có quyền gượng ép, em không có quyền níu kéo cũng chẳng có quyền cố giữ lấy.Nhưng anh à, em sẽ nhớ anh lắm đấy...mối tình đầu của em..

.Bỗng nhiên có tiếng vỗ tay từ đằng xa.

- Cảm động quá ha

Là người phụ nữ đó..

Đúng là mụ ta đã ra khỏi tù..

- Bà...- nó cất tiếng..

- Con gái của ta đã lâu lắm rồi không gặp lại...

- Tôi không phải là con gái của bà.

- Con nói gì vậy? Con là con gái của ta mà.

- ..........

- Con gái à...nhưng tại sao? tại sao con lại hại ta..

- Tất cả lại tại bà...chính bà đã hại bà tôi..

Mụ ta không nói gì mà tiến về phía nó..

'' Tùm'' mụ đẩy nó rơi xuống hồ bơi cạnh đó..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.