Đồ Điên

Chương 61: Chương 61




Nó ôm con búp bê đó rảo bước về nông trại..

Có lẽ hôm nay là ngày nó vui nhất..

~ Tối hôm ấy ~

- Zen cháu thu xếp xong chưa?

- Dạ rồi dì.

- Cháu định lên đó thật sao?

- ......

- Cháu suy nghĩ kĩ rồi chứ?

- Dì ơi..2 năm rồi...khoảng thời gian đó đã là quá dài cho sự ra đi của cháu..Cháu hiểu dì lo cho cháu nhưng dì yên tâm đi..Zen của dì sẽ không sao đâu..Cháu không để ai ăn hiếp mình đâu..Zen của dì cực mạnh mẽ..cực...

Chưa nói hết câu dì đã ôm lấy nó...

- Hứa với dì là sẽ không sao nhé..

- Cháu hứa..

Đêm rồi..nhưng có lẽ nó còn nhiều tâm sự lắm..

Mà không sao...bỏ qua hết...hiện tại tâm trạng của nó đang cực vui..

Ngày mai nó được quay lại gặp hắn rồi..

Nó suy nghĩ

‘’ Liệu hắn có thích món quà mà mình định tặng hắn không? ‘’

~ Sáng hôm sau ~

Nó xách một túi hành lí leo lên chiếc xe bus..

Đưa tay nó vẫy..

- Dì ơi..cháu đi nhé..dì ở nhà mạnh khỏe..nhớ đừng có làm việc quá sức đấy .

- .....

Vẫy tay chào xong...nó ngồi xuống ghế..

Bỗng nhiên..có một cánh tay sờ lấy vai nó..

Đó là Kai..

- Zen..vậy là em định đi thật sao?

- Dạ..đi chứ.

- Suy nghĩ chưa??

- Tất nhiên rồi..

Kai khẽ mỉm cười nhìn nó..

Khoảng khắc này trông Kai có gì đó thật đau khổ..

~ Lúc này tại chỗ hắn ~

Hắn trông đã khá hơn rồi..

Sohy ngồi cạnh đưa tay đút một bát canh gà cho hắn..

Bỗng nhiên..người quản lí của hắn bước vào.

- Dian em khỏe hơn rồi chứ?

- Em ổn..

Nói rồi..chị quản lí đưa một hộp quà trên tay rồi nói :

- Hình như là fan của em gửi tặng.

- Cho chị đấy...em không cần..

- Thôi nào..nhận lấy đi..Hình như bạn nữ này ở nông trại Vill đấy..Gửi từ nơi xa như vậy chắc bạn này rất quý mến em.

Hắn thở dài

- Chị có 2 sự lựa chọn...một là ném nó vào thùng rác..2 là chị giữ lấy luôn đi. Em không cần..

- Hừ đúng là đồ khó ưa..Em không lấy thì thôi..chị lấy..

Chị quản lí nói rồi..mở hộp quà ra.

- Oa..là một con búp bê..đẹp thật..Dian nhìn xem nó rất giống em..

Chị quản lí dơ con búp bê về phía hắn..

Nhìn con búp bê..hắn..sững sờ...

Nhưng rồi ánh mắt đó lại vụt tắt...

- Oa con búp bê đẹp kinh khủng.

- ......

- Không biết là cô gái nào tặng anh nhỉ? – Sohy lên tiếng

~ Tại chỗ nó ~

- Zen bây giờ em định làm gì? – Kai hỏi.

- Em nghĩ là mình sẽ đi tìm nhà ở trước...sau đó em sẽ đăng kí đi học lại..lâu lắm rồi em chưa có đi học.

- Có cần anh giúp gì không?

- Không sao đâu, anh chỉ cần đi cùng em tìm khu nhà trọ nào tốt nhất cho em ở là được.

- Không thành vấn đề công chúa.

- ........

~ 2 giờ sau ~

- Phù cuối cùng cũng xong..

Nó bước vào nhà lấy một ly nước cho Kai.

- Anh uống đi.

- Cám ơn em. Ở nhà này em thoải mái chứ? Có điều gì em không vừa lòng không?

- Em nghĩ nhà trọ này ổn..mà nếu ổn thì em ở tốt...

- Ừ...có cần anh ở cùng tối nay ?

- Thôi..thôi.. không cần đâu.

- Em không tin tưởng anh à?

- Không phải thế...em nghĩ anh ở đây tối nay không tiện đâu.

- Có gì mà không tiện chứ?

- Tóm lại là không được ông giám đốc ạ..

2 năm rồi...Kai giờ đã có chỗ đứng trong xã hội..anh làm tại một công ty đào tạo nghệ sĩ với vai trò là giám đốc... Có thể các bạn không tin..nhưng trong 2 năm Kai thực sự đã dành được lòng tin của chủ tịch hội đồng quản trị và lên ngồi vào vị trị giám đốc.

- Thế còn việc đi học của em? ổn rồi chứ?

- Em không biết nữa..có lẽ sáng mai em sẽ thử đi xin học lại xem.

- Ngày mai anh sẽ đi cùng em.

- Thôi đi ông..ở nhà lo công việc đi kìa..Anh trốn việc cả một tuần rồi đấy.

- Trốn được cả tuần thì sao không trốn được một ngày. Anh sẽ đi với em..quyết định vậy đi. Còn bây giờ..em đói chưa? Anh sẽ đi nấu một cái gì đấy.

Bằng đấy thời gian..bằng đấy sự yêu thương...Kai chưa bao giờ hết lo lắng cho nó...mặc dù anh biết tình cảm của mình sẽ không được đền đáp..nhưng anh vẫn cố gắng..anh nghĩ có thể mình sẽ níu kéo được gì đó ở nó chăng? Hay mãi mãi là người anh trai luôn sát cánh theo nó.

~ Sáng hôm sau ~

- Mệt muốn xỉu luôn. – nó thở dài.

- Cuối cùng cũng được nhận vào..May thế chứ lị.

- Cũng tại cái học bạ bá đạo của em mà không trường nào dám nhận. Hên là có cái trường này...không thì mù chữ luôn từ đây.

- Chiều nay bắt đầu tiết học rồi..có muốn đi mua đồ gì không?

- Mệt thật đấy...em chẳng muốn đi chút nào..

~ Tại chỗ hắn ~

- Alô chị à,..chuẩn bị xe cho em.

- Em định đi đâu?

- Chỉ là...em muốn đi học thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.