Đồ Ngốc, Làm Bạn Gái Tôi Nha

Chương 4: Chương 4: Oan Gia Tương Phùng




Sáng hôm sau tụi nó chuẩn bị đến trường. Nó cũng dậy sớm để chuẩn bị. Sau khi làm vscn nó bước ra với bộ đồng phục trắng. Áo trắng và váy xòe kẻ ca rô, chiếc nơ tím được thắt tỉ mỉ trên cổ. Mái tóc vàng buộc lên gọn gàng, năng động. chân đeo đôi giầy búp bê cx trắng nốt. Nó chẳng khác gì 1 thiên sứ cả. Nó phóng nhanh xuống nhà, trong bếp 2 cô gái có mái tóc đỏ và đen tuyền đang chuẩn bị bữa sáng.

- Trời ơi hôm nay có bão lớn hả??? _ Ngọc Thảo hét lên khi nhìn thấy nó.

- Không phải đâu mày, hôm nay là ngày tận thế mới đúng, heo lười dậy sớm mà không cần ai gọi. _ Thụy Vân kinh hoàng.

- Tụi mày ngứa mồm phải không ? _ Nó cầm lấy 2 cái bánh mì nhét vào mồm 2 con bạn và thế là chiến tranh thế giới lần thứ N diễn ra.

30 phút sau

Tụi nó đi chung xe đến trường (ôtô nha), và để bảo đảm an toàn tính mạng, Thảo sẽ là người lái. chưa đầy 15' sau tụi nó đã có mặt ở trc cổng trường. Vừa bước xuống xe nó vươn vai 1 cách thoải mái rồi nhìn tổng thể ngôi trường.

- School Jewel rộng thật, Let's go mấy baby. _ nó ngoắc tay 2 con bạn nhưng quay lại thì... 2 đứa tụi nó vẫn ngồi im trong xe.

- Ô, người gì đâu mà đệp vậy? hs1

- Tự hỏi nàng có phải nữ thần sắc đẹp trên đỉnh Ôlimpia tái sinh không ? _ hs2

- Khoan hình như còn 2 người nữa ngồi trên xe thì phải. _ hs3

Và sau đó cả đám nam sinh lao đến chỗ nó... tỏ tình.Trời ơi, tạo sao bây giờ người ta nói yêu mà không biết ngại vậy? Nó phi thẳng vào trong xe để trốn.

- 2 con kia, tại sao ko giữ tao lại? _nó trách móc.

- Cho chừa cái tật xớn xác, bao năm đi học tao tưởng mày quen với cảnh này rồi. _Thụy Vân k thèm liếc nó.

- Đấy là Mĩ, còn đây là tao đâu có ngờ..._ nó méo mặt.

Ngọc Thảo k nói gì phóng thẳng xe vào trong trường trc sự ngỡ ngàng của các hs. Tụi nó vừa đỗ xe lại chưa kịp xuống thì đã nghe tiếng hét inh trời của các hs.

- Trường này có thói quen tập thể dục buổi sáng bằng màn khởi động giọng à? _ Thụy Vân thắc mắc hỏi. Tụi nó nhìn nhau nhún vai đang định bước xuống xe thì... Rầm, xe của ai đó đã tông vào tụi nó.

- Á Á Á, THẰNG NÀY CHÁN SỐNG RỒI HẢ MÀ DÁM ĐÂM XE VÀ BỔN CÔ NƯƠNG ? _ 3 tụi nó tức giận bước xuống xe. Trời ơi, 1 lũ hám zai đang reo hò.

- Anh Quân đến rồi _ hs 1

- Anh Phong làm ny e đi. _ hs2

- E yêu a nhiều lắm. _ hs thứ n

- Mẹ nó, rút cục cái lũ khỉ tạp chủng ấy có gì đẹp nhỉ? _ Vân lầm bầm chửi rủa.

Cả 3 đưa ánh mắt nhìn về phía hung thủ phá xe của mình. Chúa ơi oan gia.

- Con nhỏ trời đánh/ thằng cha bệnh hoạn. _ nó/Quân 4 mắt nhìn nhau, mở to hết cỡ.

- Thằng điên trốn trại/ nhỏ cà phê? _ Vân/Phong cx bất ngờ k kém.

- Tụi mày quen đám nhặng xanh này à? _ Ngọc Thảo ngây ngô hỏi.

- Cô nói ai là nhặng xanh? _ Phong, Quân khó chịu.

- Thì là cái thằng gặp ở sân bay đó chứ ai. _nó và Thụy Vân đáp. Quân tiến về phía nó nói mỉa chỉ đủ cho nó và hắn nghe:

- Thím già vào nhầm nhà vs nam đây mà.

Nghe hắn nhắc lại chuyện cũ, nó thoáng đỏ mặt. Má nó thằng này nhỏ mọn thù dai dễ sợ. Nhưng Nguyễn Hoàng Phương Vy này quyết k để ai bắt nạt. Nó ngẩng mặt lên, nhìn hắn mỉm cười .

- Ồ tưởng ai, thằng cha biến thái đây mà. Đúng là “Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ/ vô duyên đối diện cự om sòm“.

- Cô quả là ngang ngạnh nhỏ trời đánh_ Quân

- Xin lỗi đã làm anh thất vọng, thứ nhất tôi có tên đàng hoàng. Thứ 2 trời cx k đánh đc tôi đâu. Thứ 3 tôi k thừa clo để nói với những kẻ não ngắn, biến thái. _ nó

- Cô bảo ai não ngắn, ai biến thái? _ Quân

- Tôi nói mây nói gió chứ nói c-hó gì anh? _ nó vu vơ hỏi

- Trong mây trong gió trong đó có có tôi _hắn cự lại.

- Ồ vậy anh tự thừa nhận mình là kẻ biến thái rồi, ahihi. _ Vy cười mỉm

- Cô...cô .. _ hắn thật k chịu kiểu cãi ngang của nó

- Cô đây cháu gọi gì ? trời ơi tè dầm rồi hả? khổ chưa lớn rồi mà còn thế. _nó giả bộ.

- Cô cứ đợi đấy_hắn tức giận

- Hazzz cuộc đời đúng là người tốt thì nhiều mà người biết điều thì ít, xem ra anh thuộc dạng k biết điều rồi. Tôi sẽ mở mắt thật to để xem anh làm đc gì tôi . _ nó bỏ sang chỗ Thảo mặc kệ hắn đang tỏa sát khí giết người.

- A. Đây chẳng phải công tử bột hôm nọ sao? lại gặp rồi. Mà tôi thật k hiểu tại sao trại tâm thần lại để xổng mất anh nhỉ? _ Vân mỉa mai Phong.

- Cũng đâu bằng cô, gây họa rồi bỏ chạy. Cho hỏi cô có hiểu đạo lí k vậy _ Phong lên tiếng cãi lại.

- Ủa, tôi tưởng với loại vi khuẩn, vi trùng thì k cần phải nói đạo lí chứ? ý chết, ví anh với vi khuẩn thật là tội nghiệp cho chúng ha . _ Vân cx k kém cạnh.

- Cô đc lắm

- Anh k phải khen, tôi biết tôi giỏi, hạng hạ đẳng như anh sao bằng đc?

Nói xong tụi nó đi thẳng đến phòng hiệu trưởng, để lại 1 dấu hỏi to đùng cho cả trường. Các hotboy và hotgirl cãi lộn giữa trường thật mất hết hình tượng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.