Đổ Thạch Sư

Chương 41: Chương 41




CHƯƠNG 41

Sau khi Sigma nhìn một chút hướng đi của lục sắc và hình dạng của sương mù, không hạ thủ từ chỗ đã sát ra, mà điều chỉnh một chút phương hướng của mao liêu, từ cửa sổ mặt bên bắt đầu sát. Sigma không hổ là lão nhân chơi đổ thạch gần một thế kỷ, tay ông cầm máy cắt thạch cỡ nhỏ vô cùng vững, một tý lung lay cũng không có, cũng không giống Bạch Tử Thạch cái dạng không chắc vị trí phỉ thúy nên cẩn cẩn dực dực, máy trong tay lúc động lúc dừng, hai ba đao công phu, khối đá màu hoa râm đã rơi xuống, gọn gàng lưu loát, cứ thế hai phát đã thấy được kết tinh dạng sương mù ở mặt bên, nâng cường quang khí lên, lúc sắc bên trong lộ rõ sáng ngời, hiện ra trước mắt người.

“Ân, xem ra kích cỡ phỉ thúy bên trong không nhỏ đâu.” Sigma ôm mao liêu nhìn một lát, hài lòng gật đầu. Bạch Tử Thạch đứng ở bên cạnh, nhìn Sigma, trong ánh mắt tràn đầy bội phục và kinh thán, chỉ hai ba đao như thế còn chưa đầy một phút, liền cắt đến lục! Nhớ tới mình tốn gần nửa giờ, cẩn thận từng tí cắt đến sáu lần mới cắt ra sương mù, Bạch Tử Thạch không thể không khâm phục kinh nghiệm già dặn của Sigma và ánh mắt tinh chuẩn của ông.

Quan sát xong, Sigma liền không dài dòng nữa, lại đem mao liêu thay đổi một phương hướng khác, vẫn chỉ hai ba đao gọn gàng lưu loát, gặp lục! Cứ như vậy chưa đầy năm phút đồng hồ, lớp vỏ cứng bao bọc bên ngoài cả khối phỉ thúy đã không còn, chỉ còn một tầng tinh thể dạng sương mù rất mỏng bao bọc bên ngoài, hình dáng phỉ thúy có thể thấy được rõ ràng, đại khái hiện ra hình dáng bất quy tắc, 12, 13 cân, nhưng vì chưa tiến hành bước đánh bóng cuối cùng, nên tầng ‘sương mù’ kia vẫn khiến cho cả khối phỉ thúy bị che phủ một lớp vải mỏng, mông mông lung lung làm cho người ta không thấy rõ lắm hình dáng của phỉ thúy, nên khiến người ta nôn nóng.

Sigma không gấp gáp đem toàn bộ phỉ thúy giải ra, ông trước tiên xối nước lên toàn bộ phỉ thúy, sau đó một tay nâng phỉ thúy, tay kia bật cường quang khí chiếu vào phía trên, trong nháy mắt, ánh xanh mông mông lung lung mãnh liệt phản chiếu ra, ánh lên xung quanh một mảnh xanh biếc, từ đây liền thấy được, màu sắc khối phỉ thúy này, xanh lục thuần khiết, nồng đậm.

Thưởng thức đủ xong, Sigma mới cầm lấy giấy ráp mịn tinh tế chà đi lớp ‘sương mù’ hơi mỏng phía ngoài, hình dáng cả khối phỉ thúy mới từng chút bại lộ trong mắt mọi người, giống như một tuyệt thế mỹ nhân mang khăn che mặt đang chậm rãi vén lên khăn che. Giờ khắc này, rất nhiều người cũng không nhịn được hô hấp chậm lại, ngậm chặt miệng, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm phỉ thúy trong tay Sigma.

Sigma làm rất cẩn thận, chờ suốt 20 phút, ông mới đem giấy ráp mịn để sang một bên, dùng nước rửa đi vụn tinh thể màu hoa râm dính trên phỉ thúy, lúc này, cả khối phỉ thúy cuối cùng cũng hiện ra phong thái tuyệt vời của nó ——-

Phía ngoài khoảng hai ba cân Băng Chủng, thông thấu như băng, mơ hồ có vài đường sóng gợn lăn tăn rất nhỏ trong đó. Phần còn lại, tất cả không thể nghi ngờ đều là Thủy Tinh Chủng, không sai biệt lắm có khoảng mười cân phỉ thúy, tính chất mịn màng trơn nhẵn, thông thấu trong suốt, long lanh dày dặn, lượng bích hài hòa (bích: màu xanh, như trong từ ngọc bích), giống như ánh sáng của thủy tinh vậy tinh thuần thông thấu, nhẵn nhụi tinh thuần không tỳ vết, màu sắc thuần khiết đều đặn, đậm mà không nhạt, như cây sồi xanh sau cơn mưa, cả khối màu anh vũ lục, không có bất kỳ biến hóa nhấp nhô nào. Quả nhiên là “Tiếu” “Chính” “Hòa” “Dương” !

(“Tiếu”: trong suốt, ánh xanh hài hòa, “Chính”:vô tạp sắc, “Hòa”: màu xanh đều đặn, “Dương”:tiên diễm sáng ngời)

Khối phỉ thúy bây giờ đang được Sigma nâng trên tay, ánh mặt trời đang chiếu vào sắc lục khiến người yêu thích, đem tay của lão nhân cũng ánh lên sắc lục trong suốt.

“Thủy Tinh Chủng! Thủy Tinh Chủng lớn như vậy!”

“Thế nước đầy đặn như vậy, hiếm có a. . .”

“Rất đẹp. . . Thật sự là rất đẹp, phỉ thúy phẩm chất thế này đủ cho sức mạnh của một thợ săn cấp 6 tiến thêm một bước lớn đi!”

Tiếng trầm trồ liên tục không ngớt dùng một loại phương thức trực quan nhất đem Bethe Turande vẫn đang đứng ngốc bên cạnh đẩy vào vực sâu, vừa nghĩ đến một lúc nữa mình sẽ phải ở trước mặt nhiều người như vậy xin lỗi cái tên quê mùa kia, lại còn sau này đụng mặt hắn phải đi đường vòng, vẻ mặt Bethe Turande liền lúc xanh lúc đỏ, chỉ nghĩ thôi đã làm hắn khó chịu muốn chết. Song đánh cược chính là đánh cược, không cho phép hắn có bất kỳ đổi ý gì, huống chi, hắn Bethe Turande cũng không phải là người không chịu thừa nhận thất bại của mình!

Á thú nhân tóc màu tím thân thể cứng ngắc đứng ở nơi đó, trầm mặc chờ đợi thời hạn thi hành án.

Sau khi giám khảo hoàn thành ghi chép cuối cùng về phỉ thúy, Bạch Tử Thạch vừa quay đầu đã nhìn thấy sắc mặt cứng ngắc của Bethe Turande: “Bây giờ, hãy thực hiện đánh cược giữa chúng ta đi.”

Bethe Turande toàn thân run lên, hung hăng cắn răng, hít mạnh mấy hơi, nhắm mắt lại lớn tiếng nhanh chóng nói ra: “Ta Bethe Turande, hướng ngươi nhận lỗi.” Một câu nói xong, sắc mặt hắn đã là một mảnh tro tàn, hắn họ Turande, từ khi sinh ra đến giờ hắn vẫn luôn vì dòng họ của mình mà kiêu ngạo, thân là á thú nhân, hắn luôn là người được sủng ái trong nhà, cho tới bây giờ đều chỉ có hắn kiêu ngạo nhìn xuống người khác, chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày, hắn sẽ ở trước mặt đồng học và lão sư tương lai, thậm chí cả Nhã Gia Sigma, nói xin lỗi với một kẻ nhà quê không biết từ đâu chui ra, hơn nữa cái tên nhà quê này còn được đồn là bầu bạn của Bác Gia Allan. Hắn thậm chí có thể cảm thấy những đồng học tương lai kia nhìn hắn chỉ chỉ trỏ trỏ, hắn đoán rằng bọn họ nhất định là đang cười nhạo hắn, trào phúng hắn. Loại nhỏ giọng thảo luận không ngớt này càng làm hắn khó chịu.

Bộ dạng á thú nhân bị đả kích lớn khiến trong lòng Bạch Tử Thạch cũng hơi hơi dao động, song, cậu không thể để một cái kết cục đầu voi đuôi chuột được: “Đánh cược của chúng ta còn có. . .”

Mở mắt ra, Bethe Turande cắn răng, gian nan nói: “Sau này ta sẽ không tìm ngươi phiền toái, khi không cần thiết, ta sẽ tránh ngươi đi. Vậy được chưa?”

Bạch Tử Thạch gật đầu. Bethe Turande lập tức xoay người rời đi, hắn đã chịu không nổi nữa, nán lại nơi này một giây đối với hắn mà nói đều là dày vò, nhục nhã người khác không được ngược lại bị người ta làm nhục nhã, hơn nữa còn cúi đầu trước một tên nhà quê, nhất là cúi đầu trước tên nhà quê bị nghi ngờ là tình địch của a tỷ, đây là sỉ nhục lớn nhất từ lúc hắn chào đời tới giờ!

Sigma nhìn theo bóng lưng đi xa của hắn, khẽ thở dài một hơi, chịu đả kích như vậy cũng thật tốt, người trẻ tuổi ở Á Thành đã càng ngày càng kiêu ngạo và nông nổi, đó không phải là điều những lão gia hỏa này muốn nhìn đến. Dù sao, tương lai của Á Thành còn cần bọn họ chèo chống, bọn họ cần phải lấy thực lực chèo chống của mình làm kiêu ngạo, chứ không phải lấy chèo chống của gia tộc làm kiêu ngạo.

Sigma cất giọng đem tất cả học sinh đều tập trung lại, chờ nhóm người yên tĩnh hết, ông đảo mắt nhìn toàn bộ một vòng, trầm giọng nói: “946 khối mao liêu này đã được chúng ta tỉ mỉ chọn lựa, chúng được lấy ra từ cùng một xưởng hầm mỏ, bất kể là hình dáng, kích cỡ hay biểu hiện, đều cực kỳ tương tự. Song, các ngươi cũng nhìn thấy rõ ràng, những mao liêu các ngươi chọn ra, tốt nhất có thể đạt tới Thủy Tinh Chủng, kém thì bên trong không có cái gì. Đây chính là bài học đầu tiên chúng ta muốn dạy cho các ngươi —- không nên xem thường bất kỳ một khối mao liêu nào! Kinh nghiệm đổ thạch cũng không đại biểu cho tất cả.”

Bạch Tử Thạch đi chậm rãi trên con đường về nhà, cậu chỉ cảm thấy cả người mỏi mệt, bây giờ đã là gần tám giờ tối, sắc trời bắt đầu tối, từ rất xa đã thấy ánh đèn sáng ngời trong nhà Vincent, màu sắc ấm áp khiến Bạch Tử Thạch không khỏi cất bước nhanh hơn.

Ngay khi sắp đến gần cửa, bước chân của cậu đột nhiên hơi dừng một chút —-

Một thân ảnh thon dài cao lớn đang dựa nghiêng vào bức tường cạnh cửa, dưới ánh đèn ở cửa, bóng của hắn bị kéo rất dài, một tay tùy ý đút trong túi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn thẳng phía trước, có một loại nhàn hạ ưu nhã.

Hình như là nghe thấy tiếng bước chân, người nọ tùy ý nghiêng đầu, cặp mắt đen dường như trong phút chốc nhìn thấy mình mà trở nên nhu hòa, tựa như ánh sao rực rỡ trong màn đêm, mỹ lệ mà mê người: “Bạch, ngươi đã về.”

Trong khoảnh khắc đó, Bạch Tử Thạch cảm giác cả người mình như bị một loại cảm giác khó nói lên lời đánh trúng, có thanh âm ‘thình thịch thình thịch’ nào đó vang lên mạnh mẽ bên tai, nhìn đôi mắt kia, cậu như bị pháp thuật gì đó sai khiến, khẽ động cũng không động được.

Hai vai của Vincent dựa vào vách tường khẽ dùng lực, nhẹ nhàng đứng thẳng người dậy, đi về phía người hắn chờ: “Đói bụng không? Chúng ta đi về ăn cơm đi.”

Bóng dáng hắn cất bước dường như đã phá vỡ chú ngữ nào đó, Bạch Tử Thạch từ trong trạng thái kia giãy dụa thoát ra, cố ý hắng giọng một cái, dùng một giọng điệu hơi khoa trương nói: “Uh! Ta đói bụng đến mức có thể ăn cả một chậu thịt!”

Vincent nhìn dáng vẻ tiểu á thú nhân đầy sức sống, không khỏi khẽ cười: “Nếu ngươi thật sự có thể ăn một chậu thịt thì tốt rồi.”

“Chỉ là một ví dụ mà thôi, ví dụ!” Bạch Tử Thạch nghiêng đầu, làm bộ như không đồng ý.

Bọn họ vào nhà, trên chiếc bàn rộng trải khăn trải bàn đơn giản mà trang nhã, phía trên bày sẵn mấy cái đĩa, mùi thơm thoang thoảng làm cho Bạch Tử Thạch nhất thời cảm thấy trong bụng trống trơn, cảm giác đói bụng khiến cậu khẩn cấp bổ nhào vào phòng tắm, đem mình qua loa tắm rửa sạch sẽ, rồi lại bổ nhào về bàn ăn.

Vincent bưng một khay đựng gì đó giống bánh bao đi tới, mỗi cái bằng khoảng nắm tay thú nhân: “Nếm thử một viên bánh bột này đi, ta cảm thấy ngươi sẽ thích.”

Bạch Tử Thạch không khách khí cầm một cái, cắn một miếng, một loại hương vị giống như bánh bao làm cậu cảm động gấp đôi, trên bàn phần lớn là đồ ăn cậu thích, bất kể là rau hay là loại thịt non mềm, cộng thêm món ăn mới thân quen. Một bữa ăn này ăn không nguyên ba viên bánh bột cộng thêm một bát rau và thịt. Sau khi ăn xong, ngay cả bản thân cũng hơi giật mình, từ khi nào cậu có thể ăn như thế, ba cái viên bánh bột, nó tương đương với bảy tám cái bánh bao trên địa cầu, lại còn một đống rau và thịt. . .

Nhìn cái bát trống không trước mắt, Bạch Tử Thạch tỏ ra như có điều suy nghĩ —- sức ăn của cậu hình như luôn gia tăng a…

“Nghĩ gì thế?” Một cánh tay dịu dàng khoác lên vai cậu, đột nhiên đau đớn kịch liệt làm cho Bạch Tử Thạch nhịn không được kêu lên: “A —— “

Vincent ánh mắt hơi ngưng lại, cánh tay nhanh chóng rời khỏi bả vai cậu: “Làm sao vậy?”

Bạch Tử Thạch có chút không được tự nhiên chỉ chỉ bả vai: “Chỗ này không cẩn thận bị đụng phải một chút.”

“Cho ta xem!” Thanh âm thú nhân có chút lo lắng và ẩn ẩn đau lòng.

Bạch Tử Thạch do dự một chút, vươn tay bắt đầu cởi khuy áo sơmi, đầu tiên là cổ áo, sau đó là trước ngực. . .

Tay Vincent trong nháy mắt đơ tại chỗ, ánh mắt của hắn không thể khống chế mà dõi theo bàn tay trắng nõn xinh xắn của tiểu á thú nhân, sau đó chậm rãi tham tiến đến chỗ cổ áo hơi hơi lộ ra, xương quai xanh khéo léo với độ cung tuyệt đẹp cong lên một độ cong bí ẩn mà khiêu gợi, lộ ra một chút da thịt trắng nõn trong nháy mắt hình thành một loại mê hoặc khó diễn tả. Khuy áo cởi đến nút thứ tư, Bạch Tử Thạch vươn tay đem áo trên vai kéo xuống, trượt đến chỗ khuỷu tay.

Hầu kết của thú nhân không thể khống chế mà trượt lên xuống, tầm mắt của hắn nhiệt liệt và đầy tinh thần tìm tòi, nhưng, nhiệt liệt này khi chạm đến mảng sưng tấy xanh tím trên vai Bạch Tử Thạch thì tắt lụi trở nên băng lãnh không gì sánh được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.