Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 95: Chương 95: Đừng dính vào chuyện tình yêu ông cháu!






“Không thể sai, khiêm nhường mà nói, cho dù cô ta thực sự may mắn thoát khỏi rồi, chúng ta vẫn còn chiêu phía sau nữa không phải sao?”

Dương Nhã nhướng mày: “Ý của mẹ là?”

Tôn Bích Như nở nụ cười thanh nhã, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng: “Vứt bỏ xét nghiệm quan hệ huyết thống đó đi, nhất định có thể một lần nữa đẩy cô ta đứng mũi chịu sào, để dựa vào gia đình quyền thế, nguỵ tạo kết quả xét nghiệm quan hệ huyết thống để lừa gạt Trần thị, định xáo trộn huyết thống Trần thị, dựa vào một điểm này, cũng đủ lột da của cô ta”

Tại cửa toà án.

Dương Tâm đến đây bằng taxi, và Trần Uyên đi cùng cô.

Trước khi xuống xe, Trần Uyên bắt tay cô ấy và mỉm cười: “Tôi biết cô có chuẩn bị rồi, nên mấy ngày nay tao không hỏi về chuyện đó, dù có thua kiện cũng không thành vấn đề, nếu ở trong nước không có chỗ dung nạp mày, chúng ta hãy ra nước ngoài phát triển, nếu ngành thiết kế không thể tiếp tục nữa, chúng ta đổi sang lĩnh vực kinh doanh khác”.

Dương Tâm vươn tay vỗ vai cô ấy, nói đùa: “Yên tâm đi người anh em, hôm nay đi với tạo một chuyến, mặt mày sẽ rạng rỡ.”

Có cái gì đó trong lời nói này. Cánh cửa xe mở ra, đèn xin nhan tắt, âm thanh đường phố không dứt, đạp vào lỗ tai.

Trần Uyên ra ngoài trước, sau đó đưa tay ra kéo Dương Tâm ra khỏi xe.

Một nhóm phóng viên vừa chuẩn bị lao vào phỏng vấn.

Ánh mắt sắc bén của cô Trần quét qua, cô ấy nhẹ nhàng nói: “Bốn ngày trước, tôi đã cảnh cáo các người trắng trợn đưa tin tức chết tiệt rằng Đỗ Như Linh tiết lộ hành tung của Dương Tâm

cùng phòng, còn tung tin đồn đại thì các người gánh chịu hết, tôi đã làm đến rồi, các người chờ chết đi, hôm nay hãy nhớ lấy mặt tôi, trước khi có kết quả điều tra của toà án, đừng đăng lên những thứ làm phẫn nộ người chị em của tôi, OK?”

Các phóng viên nhìn nhau.

Cô Trần này không phải là chúa khó chịu, nhà họ Trần mặc dù có kém hơn Lục thị một chút, nhưng cũng là doanh nghiệp dẫn đầu ở Hải Thành, xúc phạm cô ấy, sau này đừng nghĩ lăn lộn ở Hải Thành.

“Được rồi, hôm nay tôi cũng toàn bộ phóng viên tin tức thành phố sẽ nể mặt cô Trần, chủ

động nhường đường cho cô Tâm, nhưng cô không được ngăn cản chúng tôi nữa sau khi kết quả phiên tòa được công bố

“Thẳng thắn, tôi đồng ý”

Những người còn lại nhìn nhau, mặc dù có chút hụt hẫng nhưng họ vẫn giải tán và nhường đường cho hai người họ.

Dương Tâm cười và thở dài: “Xem ra mấy năm nay mày doạ nạt họ không ít, muốn khiến cho đám ruồi muỗi này ngoan ngoan nghe lời, cũng phải có chút kiên nhẫn”.

Trần Uyên hừ hừ hai tiếng: “Vì vậy, tạo nghĩ tạo nên chuyển đến bộ phận quan hệ công chúng, nhưng tên khốn Nguyên Thành không chịu từ bỏ vị trí của mình, nói rằng tao cứng rắn và bộ phận nhân sự phù hợp với tạo hơn, và có thể quản lý hàng trăm ngàn nhân viên của Lục thị, mẹ kiếp tao cũng không phải là người ra quyết định của công ty, làm sao quản được?”

Dương Tâm cười và trêu chọc: “Dù sao mày không có quyền quyết định nhưng mày có thể sa thải họ”

Hình như là có chuyện như thế!

Bước lên bậc thang, tôi tình cờ gặp Đỗ Như Linh đang đi ra từ bên trong.

Không đợi cô ta đặt câu hỏi, Dương Tâm đã cướp lời nói: “Tại sao cô Đỗ lại ra ngoài? Chẳng lẽ phiên tòa đã kết thúc rồi sao? Nếu như vậy, tòa án đã trả lại sự trong sạch cho tôi rồi sao?”

Trong sạch?

Đỗ Như Linh bị cô làm cho tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ả tiện nhân, cô sao chép tác phẩm của cô tôi, đến bây giờ còn có mặt mũi cho nói rằng cô vô tội? Sao có thể vô liêm sỉ như vậy?”

Tối hôm qua thầy đã gọi điện cho cô ta và nói rằng Huyền Sương là một học trò thân thiết được thầy thu nhận, theo thâm niên của cô ta, cô ta nên gọi Huyền Sương một tiếng "Sư phụ”, gọi Huyện Cần một tiếng là “Sư muội”.

Thầy cũng nhiều lần dặn dò, nhất định phải bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của cô, đừng để bọn sao chép quá kiêu ngạo, quá hung hăng ngang ngược, sẽ làm hoen ố tác phẩm tuyệt vời của cô.

Dương Tâm nhướng mày, cô?? Hà, người phụ nữ này có biết rằng Huyền Sương và Lỗ Anh là chị em đồng môn không?

Có chút khá thú vị.

Đợi một lúc nữa để cô ta từ từ nếm trải cảm giác bị ruồi nhặng bậu quanh. “Chào cháu gái, tôi cũng không chuẩn bị cho lễ gặp mặt, sợ rằng cô cũng xem thường.

Câu nói này, xem ra là ám hiệu ngầm rồi, nhìn sắc mặt của chị tiền bối.

Nếu như cô ta nghe không hiểu, thì không có gì lạ khi cô ta tự vạch mặt mình, khiến cô ta xấu hổ ngay tại chỗ.

Trên mặt Trần Uyên lộ vẻ ngạc nhiên, rất bình tĩnh nhìn lên người phụ nữ đứng bên cạnh mình.

Con đàn bà này không phải là...

Mẹ nó chứ!

Mẹ kiếp sự thật hóa ra là như thế này!

Đỗ Như Linh không thông minh và hóm hỉnh như cô ấy, và suýt nữa thì cô ta tức điên đến méo mũi khi nghe một câu chào cháu gái.

“Ả tiện nhân, sao cô không biết xấu hổ, tôi gọi là Huyền Sương, Huyền Sương, Huyền Sương, cô ấy mới là cô của tôi, đừng có bới móc từng chữ, thật kinh tởm”

Dương Tâm cười cười, không muốn tiếp tục bận tâm về con chó điên này.

“Phiên tòa sắp bắt đầu, tôi vào trước đây”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.