Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Chương 23: Chương 23: Sách lược theo đuổi vợ






“Đề nghị của tôi như thế nào?” hai tay của Kỷ Lâm nắm bả vai thon gầy của Diệp Chi, con mắt chăm chú nhìn cô, không để cho cô có một chút nào trốn tránh, từng bước từng bước ép sát .

“Kỷ, huấn luyện viên Kỷ. . . . . . Anh buông tôi ra trước.” gương mặt của Diệp Chi nóng bỏng, lòng bàn tay mồ hôi không ngừng chảy ra ngoài, cô cố gắng nghiêng thân thể về phía sau, cố gắng kéo giãn cự ly của mình với Kỷ Lâm, vậy mà không gian trong xe cứ như nhỏ lại vậy, cô lại dựa vào cửa xe, căn bản không có đường lui, chỉ có thể mặt đối mặt với Kỷ Lâm nói chuyện.

“Em đồng ý, tôi sẽ buông ra.” Vào giờ phút này, Kỷ Lâm rốt cuộc cũng lộ ra tính cách cường ngạnh của người nhà họ Kỉ, anh nửa đè ở trên người Diệp Chi, lấy một tư thế tuyệt đối cường thế nhìn chăm chú vào cô, nửa bước cũng không chịu thỏa hiệp.

“Anh đừng như vậy. . . . . .” Diệp Chi đây là lần đầu tiên bị như vậy đột ngột tỏ tình, căn bản không biết nói gì cho phải, vắt hết óc ở trong lòng suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc lúng túng mở miệng nói: “Tôi...tôi biết anh thời gian quá ngắn, tôi căn bản cũng không hiểu rõ con người anh. . . . . .”

“Em đồng ý xong, chúng ta sẽ có thời gian cả đời để hiểu rõ lẫn nhau.” Kỷ Lâm mặt dày nói, đôi mắt nhỏ dài híp lại nhìn Diệp Chi , “Hơn nữa tôi vừa mới đem những vấn đề chủ yếu của mình nói cho em biết rồi đó.”

Nào có như vậy? Như vậy không thân sĩ(*có nghĩa là ga-lăng). Diệp Chi cắn môi, lúc Mạnh Trường Thụy thổ lộ với cô đều tiến hành theo tuần tự, cho cô thời gian giảm sốc rất dài, dáng vẻ này của Kỷ Lâm, không có chút nào cho cô lý do trốn tránh, chỉ chấp nhất muốn một đáp án, đây quả thực là thúc ép trần trụi.

“Ha ha, tôi...tôi còn phải nuôi đứa bé, không có thời gian nói yêu đương.” Hai người ánh mắt không cẩn thận trên không trung đụng nhau, Diệp Chi cuống quít cúi đầu, né tránh ánh mắt nóng rực của anh, cảm thấy suy nghĩ đó là cớ hoàn mỹ nhất.

Không ngờ Kỷ Lâm chẳng những không có lui bước, ngược lại khẽ cười mấy tiếng.

“Hoàn Tử rất ưa thích tôi, nhiều lần đều muốn tôi làm ba của cậu.” Kỷ Lâm nói láo với Diệp Chi mà không đỏ mặt, thuận tiện lấy Hoàn Tử ra dụ dỗ.

“Cái gì?” Diệp Chi ngẩng đầu lên, không dám tin nhìn Kỷ Lâm hỏi. Đứa con nhà mình thật sự là nói như vậy với Kỷ Lâm? Như vậy người đàn ông này vào giờ phút này thổ lộ với cô, rốt cuộc là giống như anh nói thích mình, vẫn là suy nghĩ muốn bắt cóc Hoàn Tử?

“Mạnh Trường Thụy đó…” Kỷ Lâm lại không trả lời Diệp Chi, chuyển đề tài đến trên người của Mạnh Trường Thụy, “Cho anh chết tâm đi, Hoàn Tử không thích anh ta, Hoàn Tử chỉ thích tôi.”

Dừng một lát, giọng điệu chậm lại “Em xem, chúng ta một nhà ba người ở chung một chỗ thật tốt, tôi thích em và Hoàn Tử, Hoàn Tử cùng em cũng yêu thích tôi, thật hạnh phúc.”

Người nào thích anh. Người này có thể tự kỷ vậy sao? Diệp Chi giựt giựt khóe miệng, vừa định nói những lời này, lại bị Kỷ Lâm cắt đứt.

Anh đưa tay sờ sờ mặt của Diệp Chi thật nhanh, con ngươi đen nhánh trong nở nụ cười “Em xem mặt em đỏ rần rồi ”

Lại cúi đầu ghé lỗ tai vào ngực của Diệp Chi nghe mấy giây, lúc ngẩng đầu, trên mặt đã là vô cùng chắc chắn “Đỏ mặt, tim đập rộn lên, em tại sao lại khẩn trương như vậy?”

Ánh mắt của Kỷ Lâm rơi trên môi đỏ tươi trơn bóng của Diệp Chi, đầu càng ngày càng thấp, âm thanh càng lúc càng mập mờ, “Em cũng có cảm giác với tôi có phải hay không? Ngượng ngùng nói? Không sao, em như vậy tôi sẽ xem như là em đã đồng ý.”

Nhanh gật đầu đi, sau đó em mang theo đứa con yêu thương, toàn bộ đến nhà tôi ~~~

Kỷ Lâm đắm chìm trong trong ảo tưởng tốt đẹp của mình không thể tự kiềm chế, không còn nhìn thấy trên mặt Diệp Chi màu đỏ đã bớt đi không ít, hốt hoảng mới vừa đó cũng không thấy, chỉ còn lại tỉnh táo.

“Huấn luyện viên Kỷ, anh cười xong chưa?” Diệp Chi vuốt vuốt lại tóc, nhấp môi dưới, khi ý thức được đôi môi mới vừa bị Kỷ Lâm hôn qua, vội vàng dừng động tác.

Ah? Chi Chi đồng ý rồi hả? Kỷ Lâm cố gắng bày ra bộ dáng nghiêm túc, nghiêng tai nghiêm túc nghe câu trả lời của Diệp Chi.

“Xin lỗi, tôi không đồng ý, chúng ta chưa quen bao lâu.” Nói xong một câu, Diệp Chi lập tức đưa ra hai tay chống ở lồng ngực Kỷ Lâm, dùng sức đẩy anh ta lui về phía sau.

Kỷ Lâm nghe cô cự tuyệt có chút hoảng hốt, căn bản không phòng bị cô sẽ nói vậy, đợi đến khi Diệp Chi đẩy anh ra mới nhớ tới cô muốn tránh, kết quả cái mông vừa nhấc lên, đầu ‘phịch’ một tiếng trực tiếp đụng phải mui xe, đau nhe răng trợn mắt, che một cái đầu dùng sức xuýt xoa.

Diệp Chi cúi đầu nhìn tay của mình, lại nhìn Kỷ Lâm đang ôm đầu co rút thành một cục, chuyện này. . . . . . Cô chỉ muốn đẩy anh ra mà thôi, ai biết anh thế nhưng lại bị đụng đầu.

Nhưng . . . . . . Đây là cơ hội tốt. Diệp Chi do dự mấy giây, rốt cuộc vẫn là vụng trộm mở cửa xe ra, chạy xuống xe như trốn, không chút để ý tới Kỷ Lâm đang ôm đầu rên rỉ khổ sở .

Mình lúc nào thì thích anh? Để cho anh tự luyến. Để cho anh nói càn. Đau chết đáng đời.

Mắt thấy Diệp Chi chạy vào trong nhà cũng không quay đầu lại, Kỷ Lâm hối hận hung hăng đập một cái vào tay lái. Không đúng…. Không phải là như vậy.

Không phải đều nói khổ nhục kế sao? Mình cũng đã dùng, Chi Chi thế nào lại không những không an ủi mình, ngược lại bỏ chạy đây? Cô gái này thật là một loại sinh vật kỳ quái. . . . . .

Kỷ Lâm gục trên tay lái thật sâu thở dài, trên mặt xinh đẹp hết sức rối rắm. Mặc dù anh không nghĩ vừa bắt đầu sẽ thành công ngay, nhưng bị cự tuyệt nhẫn tâm như vậy, rốt cuộc vẫn có chút đau lòng.

Nhưng không sao. Anh sẽ không để ý vết thương nhỏ này. Quá trình mặc dù nhấp nhô, nhưng là kết cục nhất định sẽ là tốt đẹp, chính là….

Năng lực kháng đòn của huấn luyện viên Kỷ có thể so với tiểu cường, nhưng tâm tình lại xuống thấp trong chốc lát.

Có câu nói diệt bên ngoài thì trước hết phải yên bên trong, chỉ cần làm xong Hoàn Tử trước, sau động thủ với Mạnh Trường Thụy, Diệp Chi còn có thể chạy khỏi lòng bàn tay của anh sao?

Kỷ Lâm hướng về phía cửa sổ nhà họ Diệp hôn gió một cái, rồi hung hăng đạp chân ga, lái xe trở về nhà như một làn khói.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Kỷ Lâm đi ngay đến lớp dạy Taekwondo, phía sau còn có một đám người đi theo, ôm TV, dây điện, Bạch Kỳ trợn mắt hốc mồm nhìn. Kỷ Lâm. . . . . . Đây là muốn làm gì?

Âm thanh máy khoan điện chói tai vang lên chừng nửa giờ, cái đó TV LCD 34 inch rốt cuộc đã có mặt ở trên tường, Kỷ Lâm hả hê ngồi trên ghế sa lon cầm điều khiển ti vi vừa không ngừng chuyển kênh, vừa quay đầu nói chuyện với Bạch Kỳ, “Như thế nào? Cái TV này được không?”

Được? Như thế nào là được? Bạch Kỳ nhìn ngắm từ trên xuống dưới nhiều lần, cũng không nhìn ra cái TV LCD này cùng TV LCD bình thường khác nhau ở chỗ nào, nhưng khi anh liếc thấy cái DVD dưới TV, mắt trắng xanh liền sáng lên.

“Đoàn trưởng. Cậu muốn xem cái đĩa này sao? Để tớ hướng dẫn cho.” Emma, thật sự là không dễ dàng, đoàn trưởng nhà ta rốt cuộc hơn ba mươi tuổi cũng đã biết làm chuyện nam nhân nên làm rồi .

Xem phim người lớn…tự sướng không đủ. Ta sẽ tìm một vài em xinh tươi đến, đảm bảo sẽ thoải mái nha.

“VCD ở đâu? Bây giờ chúng ta cùng xem một bộ.” Mắt Bạch Kỳ sáng lên nhìn chằm chằm Kỷ Lâm. Gần đây công lực của anh đã nâng lên một bước rồi, một cuộn phim không thỏa mãn được anh. Lần trước nhìn cô gái nhỏ đang ngủ thiếp đi.

Bạch Kỳ hào hứng chạy đến Kỷ Lâm chỉ vào VCD, anh phải tìm một cuộn phim kích thích mình một chút.

Kỷ Lâm lấy ra rất nhiều VCD, nhưng không cái nào có bìa, rất rất nhiều đĩa chồng chất chung một chỗ, Bạch Kỳ từ giữa đống đó rút ra một cái rồi bỏ vào trong DVD, hưng phấn xoa xoa tay chờ, trong lòng anh mong đợi “Kích thích” .

Thế nhưng khi trên TV xuất hiện hình ảnh kia, Bạch Kỳ mặt ngu đi, anh tức giận đỏ bừng mặt, chỉ vào TV lắp ba lắp bắp mấy câu không nói ra ngoài được được.

“Cậu. . . . . . Cậu. . . . . . Cậu thế nhưng. . . . . .”

“Quả nhiên là hình ảnh high definition.” Kỷ Lâm tiến tới trước TV nhìn mấy lần, thoả mãn gật đầu, “Không tệ, hình ảnh rất có cảm xúc, nhân vật cũng rất rõ ràng.”

Nói xong, liền ngồi vào trước TV, coi phim một cách nghiêm túc.

Anh vừa ngồi xuống, bên tai liền truyền đến tiếng cắn răng nghiến lợi của Bạch Kỳ, “Kỷ…. Lâm.”

“Cậu làm sao vậy?” Kỷ Lâm quay đầu lại, vẻ mặt vô tội nhìn anh ta, “Khó coi sao? Rõ ràng …rất rõ ràng mà.”

“Đclmm.” Bạch Kỳ hung hăng mắng một tiếng, quơ tay cầm áo của mình lên, đá cửa ‘oanh’ một tiếng, đi thẳng ra ngoài cũng không quay đầu lại.

Là rõ ràng, chẳng những rõ ràng, còn siêu cấp rõ ràng. Nhưng cái anh muốn xem là phim người lớn…. Phim người lớn. Không phải phim ‘Con đầu to bố đầu nhỏ’

Đclmm. Giờ còn đi coi ‘Con đầu to bố đầu nhỏ’. Kỷ Lâm này quả là hiếm thấy. Như vậy cả đời sao cầm tới tay con gái, sờ tới ngực phụ nữ cơ chứ… Cứ độc thân cả đời như vậy.

Mà trong võ đường, Kỷ Lâm mở trừng hai mắt nhìn Bạch Kỳ ra khỏi võ đường. Không phải nói muốn xem sao? Sao lại đi như thế? Thật là hay thay đổi.

Hoàn Tử bước vào võ đường, nhìn thấy huấn luyện viên Kỷ nhìn màn hình TV cười khúc khích, đứa trẻ không nói một lời đi tới đứng ở bên cạnh Kỷ Lâm, không tiếng động nhắc nhở anh nên dạy học.

Nhưng Kỷ Lâm chẳng những không có cho Hoàn Tử tập Taekwondo, ngược lại một tay ôm lấy cậu vào trong ngực, “Hoàn Tử, huấn luyện viên cùng cháu xem phim ‘Con đầu to bố đầu nhỏ’ nhé. Cháu xem, ba với con trai rất thân mật, cùng nhau đánh trả.”

Bộ phim hoạt hình này nhất định sẽ gợi lên tình thương của cha đối với Hoàn Tử, sau đó đứa trẻ sẽ như chim con nhào vào trong lòng ngực mình tìm kiếm che chở của mình. Đến lúc đó việc đem Diệp Chi mang về nhà không phải là dễ như trở bàn tay sao? Mình quả nhiên là thông minh tuyệt đỉnh.

“. . . . . .” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàn Tử đen thui, cậu không cần xem mấy bộ phim hoạt hình ngây thơ này. Cậu muốn học Taekwondo, đánh người xấu, bảo vệ mẹ.

Thấy Hoàn Tử không lộ ra vẻ say mê cuồng nhiệt, Kỷ Lâm nghi ngờ nháy nháy mắt, “Cháu không phải thích xem ‘Con đầu to bố đầu nhỏ’ sao? Ở đây huấn luyện viên còn có cầu vồng mèo lam thỏ, Pokemon, nếu không. . . . . . Transformers?”

Hoàn Tử thản nhiên nhìn Kỷ Lâm, huấn luyện viên Kỷ thật là trẻ con, thật có thể làm ba mới của mình được sao?

Mặt đứa nhỏ không chút thay đổi, đi tới góc cách xa Kỷ Lâm nhất, tự mình làm nóng người, còn Kỷ Lâm trong tay vẫn đang cầm một đống lớn đĩa phim hoạt hình, cậu nhìn cũng không thèm nhìn.

Hoàn Tử không thích xem phim hoạt hình. Kỷ Lâm cảm giác lòng tự ái của mình bị thương tổn, đứa bé tại sao không thích phim hoạt hình ?

Huấn luyện viên Kỷ uất ức liếc mắt nhìn Hoàn Tử ở trong góc, không để ý lỡ tay ‘choang’ tiếng đĩa rơi vỡ loảng xoảng.

Ở nhà họ Diệp, ba Diệp đưa bộ mặt nghiêm túc nhìn mẹ Diệp than vãn, “Huấn luyện viên Kỷ là huấn luyện viên của Hoàn Tử? Đúng, chính là anh ta. Đang hẹn hò với Diệp Chi. Còn bị tôi bắt được nhiều lần.”

“Cái gì?” Mẹ Diệp há to mồm, bộ mặt khiếp sợ nhìn ba Diệp, giơ quả hồ trăn lên trời nửa ngày cũng không nhét vào miệng. “Ông không nhìn lầm chứ?”

“Tôi làm sao có thể nhìn lầm? Tôi còn chưa có già đâu.” Ba Diệp hừ một tiếng, “Thế nào? Chi Chi tối nay nói với bà có chuyện không đi đón Hoàn Tử hả? Hừ, có chuyện sao? Tôi chỉ sợ không phải vậy đoán chừng là cùng tiểu tử kia giận dỗi rồi .”

“Này, vậy làm sao bây giờ?” Mẹ Diệp bị ba Diệp đưa ra tin tức này làm chóng mặt, trong khoảng thời gian ngắn thái độ cũng có chút mờ mịt.

“Làm thế nào? Chuyện đứa nhỏ cũng đã lỡ rồi, để cho chúng nó tự giải quyết đi. Nhắn tin cho nó về, nói tối nay hai ta không rảnh, để cho nó tự đi đón Hoàn Tử. Gặp mặt nói chuyện một chút có thể sẽ khác.”

“A, tốt. . . . . . Tốt.”

Vì vậy, Diệp Chi ở công ty đang ngồi trước máy vi tính chuẩn bị làm đơn đặt hàng mới, chỉ nghe điện thoại di động vang lên, mở ra xem, nhất thời ngơ ngác, là mẹ cô nhắn tin: mẹ và cha con gần tối đều có chuyện bận, con đi đón Hoàn Tử nhé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.