Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 391: Chương 391: Chương 392: Bí mật của một người (12)




Edit: Ngọc Hân

Anh cũng hung hăng uống một ngụm bia, cố gắng đè nén tâm tình để cho mình thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào mắt cô hỏi một câu tượng trưng mà mình vẫn luôn biết đáp án: “Là Hàn Thành Trì sao?”

“Làm sao anh biết?” Cố Lan San hơi kinh ngạc, cũng may cô uống say không trốn tránh theo bản năng, ngược lại càng muốn tiết hết tâm sự của mình ra ngoài. Câu hỏi này của Thịnh Thế giống như một chiếc chìa khóa mở ra, khiến cô gật đầu một cái không chút do dự thừa nhận: “Đúng vậy, là Hàn Thành Trì, đáng tiếc anh ấy là anh rể tôi, thuộc về Ân Ân.”

Thịnh Thế biết cô yêu Hàn Thành Trì, trước đây có một lần anh và cô cãi nhau cũng từng hét lên cô yêu chính là Hàn Thành Trì, yêu cả đời. Bây giờ cô lại thừa nhận như vậy anh cảm thấy đáy lòng có chút khổ sở, anh biết cô uống rất nhiều, cũng chỉ có lúc cô say anh mới có thể hỏi câu hỏi mà đáy lòng mình vẫn luôn muốn biết câu trả lời, anh mở miệng thử hỏi: “Hàn Thành Trì có gì tốt mà cô yêu anh ta như vậy?”

Cố Lan San chưa bao giờ chia sẻ bí mật nhỏ của mình với người khác, cho tới bây giờ cô cố gắng che giấu điều bí mật này, che giấu đến mức trong giấc mộng đêm khuya vắng người mơ thấy Hàn Thành Trì cô cũng không dám gọi anh ta ra tiếng. Cô sợ người ta biết, có lẽ tám năm cô vẫn luôn cảnh giác phòng bị, thần kinh buộc đến căng chặt. Cho tới giờ phút này cô thật sự mệt mỏi muốn tìm một người kể lể một chút, cô cảm thấy có lẽ mình nói ra sẽ còn dễ chịu hơn một chút. Cô suy nghĩ một lát nhất thời không biết nên bắt đầu nói từ đâu, cuối cùng liền lựa chọn nói thẳng vào trọng điểm, cô nói: “Có thể là do anh ấy đã cứu tôi một mạng.”

Thịnh Thế nghe được đáp án này hơi giật mình, Hàn Thành Trì từng cứu mạng Cố Lan San, sao anh không biết, cũng không nghe người ta nhắc qua?

Theo bản năng anh liền bật thốt lên hỏi ngược lại: “Chuyện khi nào?”

“Đó là chuyện lúc tôi học lớp mười.” Vẻ mặt Cố Lan San trở nên có chút mờ ảo, giống như đang nhớ lại chuyện cũ, bên khóe miệng hiện lên nụ cười nhàn nhạt yếu ớt, giọng rất lạnh nhạt lại mang theo vẻ hạnh phúc và khoe khoang: “Đêm hôm đó tôi tan học đi về nhà thì gặp mấy người chặn tôi lại trên đường.”

“Anh biết không, lúc ấy tôi rất bội phục chính tôi, tuổi rất nhỏ cũng rất bình tĩnh, trước tình huống nguy cấp mà còn gọi điện thoại cầu cứu chị.”

“Tôi chỉ kịp nói địa chỉ chỗ tôi đang đứng thì điện thoại đã bị những người đó cướp mất, sau đó mấy người kia kéo tôi từ trên xe xuống.”

Cố Lan San nhắc lại chuyện xưa còn thoáng loáng như đang trải qua chuyện đêm hôm đó, cảm thấy rất sợ hãi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.