Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 565: Chương 565: Sống chết trước mắt nói rõ (15)




Cô đã ly hôn với Thịnh Thế.

Vậy mà dưới tình huống này não của cô nhất thời chấn động, lại nói với mẹ của mình, cô có thể mang theo chồng mình cho bà gặp.

Nếu đổi lại là người đàn ông khác, kia cũng được, cô có thể tùy tiện tìm một người để thay thế, nhưng đây là Thịnh Thế, trên báo chí ti vi đều có hình ảnh của anh, cô đi đâu tìm người nào thay thế đây?

Cố Lan San nằm trên giường con mắt chuyển hướng một cái, nghĩ lại cẩn thận, càng nghĩ lại, cô liền cảm thấy dường như chính mình đang đào một cái hố, sau đó tự mình nhảy vào.

Cô làm sao đi tìm Thịnh Thế đây, khiến Thịnh Thế đứng trước mặt mẹ mình, cùng cô đóng vai vợ chồng, trình diễn một tiết mục ân ái, diễn kịch cho mẹ cô xem?

Cố Lan San nắm lấy chăn, tại trên giường lăn một vòng, sau đó đột nhiên ngồi dậy, cầm lấy điện thoại, tìm số của Diệp Dao, muốn gọi, nói cho bà, chính mình không đi được.

Nhưng mà lúc cô thấy số Diệp Dao, cô lại không thể gọi cú điện thoại này rồi.

Cô không biết mình có tính là đang giận dỗi đối với Diệp Dao hay không, cô cũng không xác định là bản thân mình quá tốt hay là xấu, có thật sự quan tâm Diệp Dao hay không, đúng là cô muốn trước mặt bà, bày ra một bộ dáng bản thân mình rất ổn.

Nhưng mà... Hiện tại, cuối cùng cô nên làm gì?

Cố Lan San ném di động lại trên giường, sau đó lại ngã lại trên chiếc giường mềm mại, trùm chăn lên đầu, kêu lên một trận.

Sau khi cô ly hôn, cũng không có gặp mặt Thịnh Thế, cô cũng không biết đối mặt như thế nào với Thịnh Thế, hơn nữa cô với anh đều đã ly hôn rồi, cô lại vẫn như vậy gây phiền toái cho anh, có thể hay không có chút không tốt...

Trong lòng Cố Lan San do dự tới lui, do dự đến mức cả một đêm mất ngủ.

Thời điểm ngày hôm sau đi làm, nhìn thấy một đôi mắt với vành mắt thâm đen.

Lúc 10 giờ sáng, Diệp Dao lại gọi cho cô, nói bà ngày kia phải bay đến Bắc Kinh.

Ngụ ý, có thể hay không hôm nay hoặc là ngày mai đi ăn cơm.

Sau khi cúp điện thoại, một chút tinh thần đi làm Cố Lan San cũng không có, cầm điện của chính mình, nhìn chăm chú, sau đó soạn cho Thịnh Thế một tin nhắn: “Thịnh Thế, xin anh giúp một chuyện được không?”

Cố Lan San nhìn một hồi lâu, cuối cùng vẫn là xóa từng chữ một trong tin nhắn.

Mãi cho đến buổi chiều, thời điểm Cố Lan San đi đến phòng trà để nghỉ ngơi, dáng vẻ hoảng hốt, còn đổ nước lên người đồng nghiệp, cô nói một tiếng xin lỗi, cầm lấy di động chạy vào toilet, trong lòng nhớ lại, dù sao ván cũng đã đóng thuyền, cô không nghĩ cùng Diệp Dao nói thẳng, như vậy chỉ có thể làm phiền Thịnh Thế, nhưng chung quy vẫn là thời điểm mình trả giá cho việc già mồm cãi láo, huống hồ mình cùng Thịnh Thế quen biết nhau nhiều năm như vậy, việc khẩn cấp này, anh vẫn là không thể không giúp sao...

Cố Lan San âm thầm cắn chặt răng, hít sâu một hơi, nhắm hai mắt lại, không quan tâm gọi điện cho Thịnh Thế.

Dù sao cũng chết, chết sớm đầu thai sớm!

...

...

Buổi trưa hôm nay Thịnh Thế uống không ít rượu, trong cuộc họp vào buổi chiều, cả người không có tinh thần, liền nhìn ra ngoài cửa sổ mà thất thần, nghĩ thầm, một ngày đích thực là bận rộn đến vô vị, mỗi một ngày đều là mở không biết bao nhiêu cuộc họp, xem không biết bao nhiêu báo cáo, không biết kiếm được bao nhiêu tiền

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.