Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 186: Chương 186: Tất Cả Mọi Người Đều Vui Vẻ (6)




Ông nội của Thịnh Thế ở tòa nhà chính giữa có sân riêng, hai bên là ba căn nhà khác. Ở bên trải là nhà của ba người cô Thịnh Thế. Ở bên phải, phía trước là nhà của bác cả anh, phía sau là nhà ba anh, sau nữa là nhà của Thịnh Thế - món quà mà ông nội tặng anh vào ngày sinh nhật mười tám tuổi.

Thịnh Thế đi từ từ vào trong. Muốn vào nhà mình, anh phải đi ngang qua sân nhà bác cả. Nhìn vào bên trong, Thịnh Thế tình cờ thấy bác gái cả đang ngồi ngoài sân, uống trà với chị họ anh. Liếc qua nhà mình, anh muốn trì hoãn thời gian một chút, vì vậy liền mở miệng, cười cười, bước vào sân nhà của bác cả.

Chị họ nhìn thấy Thịnh Thế trước. Cô cười đến híp mắt, gọi người lấy ghế cho anh, sau đó tự mình rót cho Thịnh Thế một ly trà.

Bác gái cả không giống với mẹ anh. Mẹ anh là con gái nhà giàu, xinh đẹp quyến rũ; bác gái cả lại xuất thân bộ đội, ai nấy đều biết bà rất quyến đoán, sấm rền gió cuộn. Thấy Thịnh Thế tới, bà cười híp mắt, gọi người đưa ghế cho anh, sau đó đích thân rót trà, “Nhị Thập, sao hôm nay con tới sớm vậy?”

Thịnh Thế uống một hớp trà, đáp lại bằng tiếng cười yếu tớt, “Ba tìm con có việc ạ.”

Chị họ đang thêu tranh chữ thập. Nghe Thịnh Thế nói vậy, cô cười, “Nhị Thập, có phải em lại phạm lỗi, chú gọi về đánh không?”

Thịnh Thế liếc chị họ một cái, uống ực một hớp trà, “Chị họ, đừng có nguyền rủa em nữa!”

Bác gái cả và chị họ cùng cười, sau đó tiếp tục trêu chọc Thịnh Thế. Anh uống trà một hồi rồi mới đứng dậy.

Rời nhỏ sân nhà bác cả, Thịnh Thế bước tới sân nhà đối diện, sau đó gặp gỡ cô hai và cô ba của mình. Cuối cùng, anh đến sân nhà của ông nội. Thấy cửa đã khóa, Thịnh Thế không khỏi buồn bã. Ông nội anh không có nhà, chẳng lẽ anh lại qua chỗ bác cả, cô cả, cô hai, cô ba để tiếp da.nlze.qu;ydo/nn tục trì hoãn thời gian sao? Lúc trước, chỉ cần anh đi tìm ông nội, bất kể anh phạm vào tội lỗi lớn đến mức nào, ông nội vừa nghe cha anh muốn đánh anh, ông liền cầm gậy, đuổi đánh cha anh ngay lập tức!

Thịnh Thế giận dỗi, lắc đầu một cái rồi đi vào sân nhà mình. Bên trong vô cùng yên lặng, không có một bóng người, đáy lòng anh chợt có chút chột dạ. Dọc hai bên đường rải đầy đá cuội, ngang qua một gốc cây đã trải đời trăm năm, chân của Thịnh Thế dần dần mềm đi. Anh bước nhanh hơn mình nghĩ. Cửa phòng vừa được mở, Thịnh Thế ngẩng đầu. Thấy Thịnh Thủ Trường mặc quân phục, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm nghị, đáy lòng anh liền trở nên run rẩy. Anh bất đắc dĩ nở nụ cười, gọi một tiếng “Ba”.

Khuôn mặt Thịnh Thủ Trường vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc, thậm chí còn mang theo khí thế của người trong quân đội. Chẳng qua chỉ là bị ông nhìn chằm chằm từ đầu tới chân, Thịnh Thế đã cảm thấy sợ hãi vô cùng, anh biết mình xong đời rồi.

Thịnh Thủ Trường không nói gì, Thịnh Thế tiếp tục nở nụ cười, đưa ra rượu ngon và thuốc lá tốt mà mình mang tới, nó, “Ba, lúc trước thấy ba bộn bề nhiều việc, mãi mà không trở về nhà cũ, hôm nay ba gọi con tới đây, con mang cho ba chút đồ tốt này.”

Thịnh Thế vừa nói, vừa cẩn thận tiến lên hai bước.

Nào ngờ, Thịnh Thủ Trường không thèm liếc mắt tới, trả lời một câu lạnh lùng, “Đừng có nghĩ đến việc hối lộ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.