Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 1017: Chương 1017: Thịnh Thế và Cố Lan San kết hôn (Kết thúc 51)




Editor: Lovenoo1510

“Trên cái thế giới này, người nào anh cũng có thể làm tổn thương, nhưng chỉ riêng cô ấy thì anh sẽ không bao giờ tổn thương nữa cả.”

Hàn Thành Trì nhìn Cố Ân Ân đang đứng trước mặt vì hai câu nói này của mình, trở nên bi thương và khổ sở, anh có chút không đành lòng, anh nghiêng đầu, chuyển mắt, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ, thật là một ngày tươi đẹp, ánh nắng như vậy, thời tiết thật thích hợp để cưới gả.

Ánh mặt trời như vậy, chỉ một mình đơn độc nhìn, sẽ làm cho lòng người trở nên ấm áp.

Cái loại cảm giác ấm áp, giống như Cố Lan San vậy.

Khoé môi Hàn Thành Trì cong lên, vẻ mặt có chút dịu dàng, giọng không gợn sóng mở miệng: “Ân Ân, em không hiểu, tại lúc mình hai bàn tay trắng, có một người mặc kệ được mất giúp mình, mang cho mình cảm giác thấy đáy thì có bao nhiêu đặc biệt.”

“Mà Cố Lan San, chính là loại đặc biệt trong lòng anh đó…………”





Mười giờ ba mươi phút sáng, đội ngũ rước dâu vững vàng tới nhà họ Thịnh cũ.

Pháo trúc vẫn nổ cả ngày như cũ.

Cố Lan San vẫn bị Thịnh Thế ôm xuống xe, sau đó nhanh chóng mang cô vào trong gặp ông nội Thịnh Thế đang ở trong nhà chính của viện tử kia.

Toàn bộ bên trong đều là tơ lụa màu đỏ, ngay cả ông nội Thịnh Thế cũng mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đỏ sậm, ngồi ở vị trí chủ toạ, vẻ mặt tươi cười, nét mặt phơi phới.

Vợ chồng bác cả của Thịnh Thế ngồi ở bên trái ông nội Thịnh, cha mẹ Thịnh Thế ngồi ở bên phải ông nội Thịnh, trước mặt đặt một chiếc nệm lớn màu đỏ.

Dĩ nhiên là muốn bái đường.

Thịnh Thế vừa để Cố Lan San xuống, bảo mẫu lâu năm trong nhà họ Thịnh cũ bên này lập tức cầm khăn voan đỏ đi vào, thay Cố Lan San che lên, sau đó lại cầm một dải lụa nhỏ màu đỏ, ở giữa dải lụa màu đỏ sậm có thêu hoa, để Thịnh Thế và Cố Lan San mối người cầm một đầu.

Khoảng cách ngày tốt giờ lành còn năm phút nữa, mọi người đều đứng ở đó cầm điện thoại di động chụp, tách tách tách tách ánh đèn flash sáng không ngừng.

Ngày tốt vừa đến, liền có người bưng trà lên.

Thịnh Thế và Cố Lan San trước kính trà ông nội Thịnh.

Cố Lan San đoan đoan chính chính đưa tách trà đến trước mặt ông nội Thịnh: “Ông nội.”

Ông nội Thịnh vui vẻ hớn hở nhận lấy trà, cười tít mắt uống một ngụm lớn, còn không quên móc từ trong túi ra bốn bao lì xì nặng trĩu.

Cố Lan San biết, một là Thịnh Thế, một là cô, còn hai cái còn lại là tiểu cơm nắm trong bụng cô.

Cố Lan San nhận bao lì xì, nói một tiếng: “Cảm ơn ông nội.”

Ông nội Thịnh Thế thật sự vui vẻ đáp một tiếng, liền đưa tách trà cho một nhân viên bảo vệ đứng một bên.

Thịnh Thế ôm lấy Cố Lan San tới trước mặt vợ chồng bác cả Thịnh Thế, một người bưng tách trà, trước kính bác cả trai, sau kính bác cả gái, lại được phát bốn bao lì xì như cũ.

Cuối cùng, chính là cha mẹ Thịnh Thế chỗ này, là cha mẹ chân chân chính chính, chẳng qua lần kính trà này lúc Cố Lan San nhận được bao lì xì, mẹ Thịnh ngược lại quan tâm hỏi một câu bên ngoài nói, hỏi: “Thân thể có khoẻ không? Có mệt không?”

Cố Lan San tiếp nhận bao lì xì, đầu tiên nói một câu “cảm ơn”, sau đó mới nói: “Mẹ, con rất khoẻ.”

Lúc này mẹ Thịnh mới nhìn Thịnh Thế đứng một bên cười vui vẻ nói: “Nhị Thập, chút nữa đừng để cho Cố Lan San mệt muốn chết nhé.”

(Lovenoo1510: Mẹ Thịnh thật hiểu con trai mình mà -.-)

Thịnh Thế vội vàng đáp một tiếng, đỡ Cố Lan San đứng ngay ngắn.

Tiếp đó, chính là đưa vào động phòng, trước lúc vào động phòng, phụ dâu lấy ra khăn voan đỏ đã chuẩn bị từ trước, phủ lên đầu Cố Lan San, vượt lên trước dìu Cố Lan San từ chỗ ông nội Thịnh Thế tới phòng cưới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.