Đoạt Vợ: Cô Gái, Yêu Phải Em Rồi

Chương 110: Chương 110: Một đêm nhiệt tình như lửa!




Ông ta nhìn thấy một người phụ nữ vùi đầu ở trong lòng một người đàn ông, không nhìn thấy dung mạo của cô, chỉ biết dáng vẻ của cô dường như rất khó chịu.

Mà người đàn ông bị người phụ nữ kia ôm lấy, ông ta nhận ra, đã dẫn khách hàng đến đây chơi rất nhiều lần, nhưng anh chưa bao giờ hát, ông chủ khiêm tốn lên tiếng: "Tập tổng, ở đây xảy ra chuyện gì sao?" Ông ta nhìn thoáng qua người phụ nữ ghé vào người anh.

"À, không có gì, cô ấy là bạn của tôi, cô ấy uống say, kêu tôi tới đón cô ấy." Tập Bác Niên cười nhạt nói, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, giống như chuyện xảy ra ở đây chính là như vậy.

Ba người đàn ông kia bắt đầu nóng nảy, thịt đến miệng lại chạy mất, điều này làm sao có thể làm cho bọn họ cam tâm.

"Anh là ai, cô ấy là bạn của chúng tôi, hiện tại cơ thể của cô ấy không thoải mái, chúng tôi phải đưa cô ấy đi bệnh viện, anh đừng ở đây quấy rối."

"Đúng, ở đây có rất nhiều người nhìn thấy, chúng tôi đi chung với cô ấy."

"Tiểu Tịch, không phải đầu cô bị choáng sao, chúng tôi dẫn cô đi bệnh viện."

Bọn họ muốn bước lên cướp người, bọn họ có ba người, tại sao phải sợ một mình anh, hôm nay là một ngày tốt, bọn họ sẽ không dễ dàng buông tay.

Tập Bác Niên ôm Mặc Tiểu Tịch né tránh, sau đó nói với mấy vị bạn hữu trước mặt: "Các người đi trước đi, chơi cho thoả thích, bàn này tôi sẽ thanh toán, đừng tiết kiệm tiền dùm tôi."

"Tiên sinh, anh đừng chơi xấu, nếu cô ấy có sơ xuất gì, anh chịu trách nhiệm đó."

Tập Bác Niên mặc Tây trang cũng có thể cảm nhận nhiệt độ nóng hổi của cô, cô bị bỏ thuốc rồi! Thật là, nếu anh không tới, có phải cô bị mấy thằng tôm tép kia ăn sạch rồi không.

"Tôi chịu trách nhiệm! Cô gái này, tôi muốn dẫn đi, có bản lĩnh, đến cướp đi." Anh ôm cô rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Ba người đàn ông kia đương nhiên sẽ không dừng tay, cũng đi theo ra ngoài, chặn Tập Bác Niên lại ở bên đường.

"Nói thẳng với anh, cô gái này là con mồi của chúng tôi, mau để cô ấy xuống, chúng tôi có thể tha cho anh một mạng, nếu không, hôm nay anh sẽ gặp xúi quẩy." Bọn họ có ba người, xung quanh lại không có ai, nói chuyện vô cùng kiêu ngạo.

Tập Bác Niên nở nụ cười lạnh: "Nghe ra hình như muốn đánh nhau."

"Nếu sợ thì đưa cô ấy cho tôi, sau đó cút đi, kết quả của anh hùng cứu mỹ nhân rất thê thảm." Bọn họ mỉm cười, dáng vẻ vô cùng đắc ý.

"Mặc dù tôi rất ít khi đánh nhau với người khác, nhưng chưa từng đánh thua, có thể thử một chút." Tập Bác Niên nói xong, để Mặc Tiểu Tịch xuống ven đường.

Mấy người đàn ông kia xanh mặt, vốn chỉ muốn doạ anh, không ngờ anh lại không sợ, kết quả đánh nhau, bất luận thắng hay thua, đều sẽ bị thương.

Nhưng đã như vậy, bọn họ cũng chỉ biết ứng chiến, bằng không có vẻ ba người bọn họ đều sợ một mình anh.

"Có bản lĩnh thì tới con hẻm phía trước đánh, bây giờ hối hận còn kịp."

"Ha ha, tao chỉ sợ đến lúc đó người hối hận chính là tụi bây, nếu không muốn đánh, bây giờ có thể cút đi."

Làm hổ giấy lúc gặp phải lão hổ, kết quả có nghĩ tưởng tượng được.

10 phút sau, trong hẻm nhỏ truyền tới từng tiếng kêu thảm thiết, làm cho người nghe sởn tóc gáy.

Tập Bác Niên sửa lại cổ tay áo có đính kim cương, đi ra đường ôm lấy Mặc Tiểu Tịch, đặt vào trong xe, trên đường đi, thầm nghĩ đưa cô đến bệnh viện hay khách sạn tốt hơn.

Cuối cùng, vẫn quyết định đi khách sạn.

Được rồi, anh thừa nhận anh có ý nghĩ không chính đáng, nhưng lại không có chút cảm giác hổ thẹn.

"Nóng, nóng..." Mặc Tiểu Tịch kéo quần áo của mình, cả người nóng không chịu nổi, hơn nữa còn nảy ra một cảm giác khiến cho người ta khó có thể nói bằng lời, rất muốn được phóng thích, cô biết mình bị bỏ thuốc nên mới như vậy, nhưng lúc cô kiềm chế tác dụng của thuốc, thật sự rất khó chịu, thật sự rất khó chịu.

Ý thức cũng từ từ cạn kiệt, không biết mình đang ở đâu, cũng không biết người bên cạnh là ai.

Tập Bác Niên thấy cô muốn cởi áo trong xe, vội vàng đè tay cô lại: "Này, không thể cởi ở đây." Anh cũng không muốn ôm một người như vậy vào khách sạn.

Tay anh đặt lên cơ thể cô, khiến cho cô cảm thấy vô cùng thoải mái, hơi thở mang theo mùi nam tính dày đặc, làm cho cô muốn dựa vào gần hơn, cô kéo tay anh, đặt lên môi, đưa lưỡi liếm, lại dùng mặt cọ xát, sau đó đặt lên người mình.

"Ư..." Cô khẽ rên rỉ, đôi mắt như tơ, cơ thể nặng nề phập phồng, hai chân xoắn vào nhau, gợi cảm và nóng bỏng đến mức làm cho đàn ông phun máu mũi.

Tập Bác Niên chưa từng nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ như thế của cô, cơ thể nhanh chóng nổi lên phản ứng, thiếu chút nữa lái xe không được, anh dùng sức hít thở: "Mặc Tiểu Tịch, em cứ như vậy, tôi sẽ không kiềm chế được, mẹ nó, bọn họ cho em uống bao nhiêu thuốc." Thật không dám tin, dáng vẻ này của cô hiện ra trước mặt những người đàn ông khác, sẽ thế nào.

Hôm khác, anh phải kêu người mang ba tên kia chặt cho chó ăn.

Cuối cùng cũng đến khách sạn, Tập Bác Niên ôm cô vào phòng, dọc trên đường đi, cô luôn giống như con bạch tuột quấn lên người anh.

Anh đặt cô xuống giường, cô lập tức quấn lấy anh, điên cuồng hôn lên mặt, lên cổ anh, sau đó dứt khoát đè lên người anh, xé áo sơ mi của anh ra, làm mưa làm gió trên người anh.

"Được rồi, coi như tôi làm thuốc giải cho em một lần, ngày mai đừng quên cảm ơn tôi." Tập Bác Niên vui vẻ tận hưởng sự phục vụ nhiệt tình như lửa của cô, hơi thở nặng nề.

Hai tay của cô mò xuống dưới, sờ soạng vào chỗ nào đó ở đũng quần của anh, kéo dây nịt của anh ra, nhiều lần anh đã kinh ngạc bởi sự can đảm và nhiệt tình của cô, đúng là một con yêu tinh.

Trong phòng, tràn đầy cảnh xuân, đắm chìm và đam mê, một lần rồi đến một lần đi đến Thiên Đường.

Cuối cùng, cô mệt mỏi ngã xuống giường, nặng nề ngủ thiếp đi, trên giường phủ đầy mùi vị ân ái.

Ở một chỗ khác, ba người đàn ông kia được xe cấp cứu đưa vào bệnh viện, thương thế của bọn họ không nghiêm trọng lắm, gọi điện thoại cho Thích Tân Nhã: "Mặc Tiểu Tịch trốn thoát rồi."

"Cái gì? Các người kém quá đó, ba người mà cũng để cô ta chạy trốn." Thích Tân Nhã đang chơi ở quán bar, vô cùng tức giận.

"Vốn đã thuận lợi, không ngờ lại có một người đàn ông xuất hiện, dẫn cô ta đi, ba chúng tôi đều bị anh ta đánh gãy xương."

"Đúng là một đám vô dụng, ba người mà đánh không lại một người, nói mà không biết xấu hổ, biết người đàn ông kia là ai không?"

"Chúng tôi không biết, nhưng có chút quen mặt, nghe ông chủ của KTV gọi anh ta là Tập tổng, dáng dấp không tệ, mặc Tây trang đeo caravat, bộ dạng rất có tiền."

"Đủ rồi, đủ rồi..." Thích Tân Nhã cắt ngang lời nói của anh ta: "Cứ như vậy đi, sau này đừng tìm tôi nữa."

Cô ta cúp máy, để điện thoại lên bàn, Tập tổng? Chẳng lẽ là anh rễ?

Lần này đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo, sao anh rễ lại đến đó, cô ta có nên nói với chị họ không, hay là thôi đi, đây là chủ ý của cô ta, cũng là cô ta làm hư, đến lúc đó không khéo còn bị chị họ mắng một trận.

Mặc Tiểu Tịch ơi là Mặc Tiểu Tịch, rốt cuộc cô là cái gì đầu thai, sao số mệnh lại cứng như vậy, cô ta uống một hơi cạn sạch Whisky trong ly, sự giận dữ nhanh chóng bùng nổ.

Ngày thứ hai.

Mặc Tiểu Tịch mở mắt ra từ trong giấc ngủ sâu, nhìn thấy người đàn ông ngủ bên cạnh mình, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.