Đoạt Xá Thành Thê

Chương 108: Chương 108: Thiếu






Edit: Voicoi08

Thật ra thì đêm 30 năm nay vẫn rất đáng kỉ niệm, chẳng những trong nhà có hai cháu trai, mà trong nhà còn có thểm ti vi, cả nhà cùng ngồi gói sủi cảo, xem tiết mục cuối năm trên ti vi, thật sự vẫn có thể sinh ra chút không khí đón năm mới. Cả nhà từ già đến trẻ đều là lần đầu tiên xem tiết mục cuối năm, cho nên ai cũng mở thật to hai mắt để xem, cứ như vậy cho đến nửa đêm, vợ chồng Tống Trường Lâm muốn về nhà nhưng cha mẹ anh chị đều hứng phấn, trừ bỏ hai nhóc con trai anh đang nằm ngáy o o thì ngay cả cô nhóc Nữu Nữu mới có một tuổi cũng thức đến khuya. Hai người đều nghĩ cả năm cũng chỉ có một lần như này, thôi, chịu đựng thôi. Mọi người cùng đón năm mới, cùng ăn sủi cảo, xem tiết mục cuối năm, cả nhà cùng nhau chia phòng ngủ, nam một phòng, nữ một phòng để ngủ, người làm mẹ là Trương Xảo Phương được hưởng ké ánh sáng của hai cậu con trai, may mắn ngủ cùng mẹ chồng trên kháng, Tống Trường Lâm thấy ba an hem cùng nhau ngủ trong phòng nhỏ, anh xoay người đi chen lấn nằm cùng Chi Hiếu trên kháng, dù sao cũng chỉ một đêm, cùng chen lấn thôi.

Hôm sau, đón năm mới, cả nhà già trẻ cùng nhau cúng năm mới, cha Tống mẹ Tống nghe cháu gái chúc tết khiến cho tâm trạng ông bà cũng vui vẻ lại, là đời cháu dù là lớn hay nhỏ thì mỗi nhóc đều được nhận năm đồng tiền mừng tuổi. Đến lượt Tiểu Tá và Tiểu Hữu thì cha Tống không chỉ lì xì tiền mà còn lấy ra hai cái khóa bạc nhỏ, cái này đối với hai vợ chồng già thì có thể nói là chảy máu nặng. Cha Tống dùng thêm cả trang sức của bạn già lúc còn trẻ mang lên huyện đánh,lqd, bởi vì có hai cháu trai nên không đủ bạc, ông chỉ có thể bỏ thêm chút tiền.

Từ Tiểu Mai hai ngày nay gặp nhiều chuyện nên không dám tỏ ra khó chịu, trên mặt vẫn là nụ cười không đổi, nhưng không ai hiểu được trong lòng cô ta đang nghĩ như thế nào. Vương Thục Cầm thì bĩu môi, nhưng cũng không dám nói lí, ai bảo những người trong thôn đều chú ý đến điều này.

Hai ông bà mừng tuổi xong thì đến lượt người lớn mừng tuổi, Trương Xảo Phương thấy hai cậu nhóc nhà cô đang ngồi cười hề hề, không hề keo kiệt khiến cho cô cảm thấy tự hào một cách kì lạ, không vì cái khác, nhà bọn họ có thể thu được hai phần, mấy năm nay cô luôn phải đi lì xì, cuối cùng cũng có thể thu hồi vốn rồi.

Vương Thục Cầm cầm tiền thấy rất đau lòng, chị mừng tuổi cho Chi Hiếu và Nữu Nữu thì con gái chị còn có thể kiếm về, mấy nhà đều chỉ có một con, nhưng nhà chú hai lại sinh hai nhóc, này cũng có nghĩa là từ nay về sau, cứ năm mới chị sẽ phải chuẩn bị hai phần mừng tuổi? Rồi lo lắng lâu hơn một chút, đến khi con nhà chú hai lớn lên rồi kết hôn, chị cũng phải chuẩn bị hai phần tiền mừng? Trời ơi, có muốn cho người khác sống hay không đây? Càng nghĩ càng đau lòng, rồi chị thấy thời gian còn sớm, qua năm mới cũng không có chuyện gì làm, rồi chị bắt đầu la hét mấy chị em dâu cùng nhau chơi mạt trượt.

Từ Tiểu Mai nghe thấy cũng thấy ngứa trong lòng, mạt trượt đó, lúc mới kết hôn, không có chuyện gì nên cô ta cũng hay chơi, nhưng hai năm qua cô ta chưa từng sờ qua thứ này, rồi lại nhìn về phía cha chồng, rõ ràng dáng vẻ của ông là có cháu trai nghĩ là vạn sự đều sung túc, mặc kệ chuyện này, cô ta quay người hơi đụng về phía chồng, tỏ vẻ bản thân cũng muốn chơi.

Thật ra trong thôn lúc mừng năm mới mọi người đều chơi mạt trượt, chỉ là trước đây Tống Trường Lâm không có nhà, Tống Trường Hà trong túi không có tiền, hai nhà đánh cũng không vui, cũng không có người thu xếp, nhưng năm nay mọi người đều đầy đủ, Tống Trường Hà trong túi cũng có tiền, nghĩ lại cũng thấy nếu nói chuyện còn dễ dàng gây gổ, thôi chơi mặt trượt là an toàn nhất, chơi thôi. Này, bốn gia đình cùng chơi, vợ chồng Tống Trường Lâm là có sức chiến đấu thấp nhất, trong thôn cô gái rất ít chơi mặt trượt, nhưng mấy nàng dâu thì hay chơi. Tuy Tống Trường Hà chơi không tốt, nhưng lại có Chi Hiếu ở ngoài chỉ đạo, kết quả cuối cùng chỉ khổ vợ chồng Tống Trường Lâm. Một người là trước đây nguyên chủ chưa từng chơi, sau khi cô xuyên đến cũng chưa từng nghiên cứu qua. Còn một nguoif thì hàng năm đều ở trong quân ngũ, không có người chơi cái này, cả hai vợ chồng cùng nghiên cứu bài trong tay, sau bốn vòng thì họ là người thua nhiều nhất.

Thật ra nếu Trương Xảo Phương muốn thắng thì quá dễ dàng, nhưng mấy người bọn họ thì thua hay thắng cũng không quan trọng, quan trọng là anh chị em cùng vui vẻ thôi, vậy thì còn dùng phép thuật làm gì chứ? Ai, thua thì thôi thôi, dù sao thì hai mẹ con Chi Hiếu cũng thắng nhiều nhất, cũng không phải cho người ngoài.

Hai vợ chồng này mang theo tâm lý an ủi như vậy, buổi chiều, sau khi thua tiếp hai vòng, Tống Trường Lâm bắt đầu hào phóng phát uy, bắt đầu sờ sờ bài, rồi sau đó một đường chém giết, khiến cho ba nhà kia bị đánh đến mức quăng mũ cởi giáp, đến tối, lúc phải đi nấu cơm, thì trong tay vợ anh đã là cả đống tiền lẻ rồi. Thời gian không quá dài nhưng cuối cùng Tống Trường Lâm lại là người thu về nhiều nhất, anh đẩy bài ra, cười nói: “Được rồi, kết thúc ván bài này, không chơi nữa.”

Tống Trường Hà nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng không chơi nữa, con trai chị ngồi bên cạnh càng chỉ huy thì chị càng thêm lơ mơ, ngồi cả một buổi, thắt lưng chị cũng đau xót. Chị cũng rất vui vẻ, nhưng trong lòng hai nhà còn lại thì có chút không tình nguyện, nhưng đến giờ cũng không có cách nào. Vương Thục Cầm vốn muốn kiếm lại chút tiền mừng tuổi,kết quả không những không thắng mà ngược lại còn thua không ít, ngoài miệng thì chị không nói gì, nhưng trên mặt cũng không quá vui vẻ.

Tống Trường Lâm để vợ anh thu lại tiền vốn của nhà mình, còn lại chia ra làm ba phần, cười với ba đứa nhỏ: “Chia tiền, chia tiền nào, chú hai thắng tiền, mấy đứa nhỏ đều có phần nha.” Nói xong anh chia tiền cho Chi Hiếu, Đình Đình và Nữu Nữu mỗi người đều được một phần.

Kết quả chính là đứa nhỏ vui vẻ, đại nhân cũng thoải mái, năm này cũng coi như đại gia đình cùng xum hợp.

Hai


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.