Độc Chiếm Quân Sủng, Hoàng Hậu Không Dễ Chọc

Chương 118: Chương 118




Chỉ tiếc là Trương Ngũ Nha lại không ngờ được rằng thân thể này đời trước đã có sự hiểu biết vô cùng thấu đáo đối với bản chất người của Trương gia, dựa vào những ký ức đó thì chính bản thân nàng cũng hiểu được bên Trương gia cũng là một đám người nhà thuộc loại cực phẩm, dù không có tiếp xúc, nhưng đối với bản chất của những người đó nàng vẫn có hiểu biết.

Kết quả của việc biết rõ bản chất chính là, nàng cũng biết rõ Trương Ngũ Nha đang nói dối.

Nhưng Trương Vân Nguyệt cũng không có gì phản bác gì, nàng cứ im lặng mà nghe Trương Ngũ Nha nói, thỉnh thoảng cũng hỏi chút vấn đề, những cái muốn hỏi cũng chỉ là chuyện trong làng xóm, về phần chuyện trong Trương gia, không cần nàng hỏi Trương Ngũ Nha cũng sẽ vô cùng ‘cặn kẽ ’ nói cho nàng biết.

Mẫu phi, bảo bảo đã về!" Giọng nói của Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm từ bên ngoài truyền đến, Trương Vân Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng là buổi sáng này cũng đã qua. Nàng cũng không đợi Trương Ngũ Nha mở miệng, nói thẳng: “Muội muội, ngươi mau trở về Phượng Minh cung đi, haizz, ngươi không biết đó thôi, bên phòng bếp nhỏ này thực ra cũng chỉ có nấu mấy món dành cho phụ nữ có thai cùng trẻ con ăn mà thôi, hơn nữa đều là theo khẩu vị của ta mà làm, ngươi biết không, khẩu vị của phụ nữ mang thai rất kỳ quái, ta cũng không biết thức ăn loại này có hợp với khẩu vị của ngươi hay không nên cũng không dám mới ngươi ở lại ăn cơm, chờ đứa bé trong bụng ta sanh ra rồi, lúc đó sẽ mời ngươi."

Làm sao Trương Ngũ Nha có thể đi về đơn giản như vậy chứ? Nàng ta cố gắng nói chuyện cho tới trưa, làm Trương Vân Nguyệt không mượn được cớ để đuổi nàng ta đi chính là vì muốn chờ hoàng đế đến đây sau buổi cơm trưa, lúc này mắt thấy việc sắp thành công, làm sao có thể lại để thất bại trong gang tấc?

“Tỷ tỷ không cần lo lắng, muội chỉ muốn bồi tỷ tỷ ăn một bữa cơm mà thôi, muội muội tiến cung cũng đã một khoản thời gian nhưng vẫn chưa có lúc nào được nói chuyện với tỷ tỷ thật tốt cả, trong lòng muội muội cũng rất nhớ tỷ tỷ, hôm nay thật phải cảm tạ hoàng hậu nương nương, nếu không phải người mang muội muội tới đây, muội muội cũng không biết được trước kia là do muội muội hiểu lầm tỷ tỷ. Muội muội còn tưởng rằng tỷ tỷ không thích muội muội nửa đấy." Trương Ngũ Nha vừa nói vừa thế hiện vẻ mặt thấy làm may mắn.

Trương Vân Nguyệt cau mày: “Nếu muội muội không để ý đến chuyện khẩu vị thức ăn khác lạ vậy là ta an tâm rồi, nhưng có một ít thức ăn là để bảo bảo ăn, đến lúc đó muội muội đừng nói là tỷ tỷ không thương ngươi."

“Ha ha, tỷ tỷ nói đùa, muội muội làm sao sẽ đi giành ăn với một đứa bé." Trương Ngũ Nha mặt kinh ngạc nhìn Trương Vân Nguyệt, giống như việc Trương Vân Nguyệt có suy nghĩ như vậy cảm thấy rất khiếp sợ.

Trương Vân Nguyệt cũng không nói thêm cái gì, miệng của nàng có vị rất đặc biệt, vị chua cay, chua cay đúng chất chua cay, món chua mà nàng ăn tuyệt đối có thể đem ra so sánh với việc như uống phải dấm... Mà món cay thì lại giống như trực tiếp cắn phải ớt vậy....

Khi thức ăn của nàng được nấu xong thì căn bản không cần nếm thử, những món này đầu bếp vốn không có biện pháp ăn thử, thức ăn quá cay quá chua như vậy tuyệt đối chỉ có Trương Vân Nguyệt mới dám ăn.

Quả nhiên sau khi thức ăn vừa được bày lên bàn Trương Ngũ Nha trợn tròn mắt, những món này làm thế nào mà ăn được chứ? Nước canh đỏ rực kia chỉ cần ngửi thôi cũng đã cảm thấy chua ê răng rồi, làm sao có thể ăn chứ? Trương Ngũ Nha hoài nghi tỷ tỷ mình có phải không hoan nghênh mình nên mới lệnh cho người của phòng bếp nhỏ làm một bàn món ăn như vậy đưa lên hay không.

Nhưng mà sau khi nàng phát hiện ở gần bên cạnh đó bưng lên đều là nhưng thức ăn bình thường nàng ta liền muốn đi sang đó ngồi, nhưng mà nàng ta còn chưa có hành động thì Trương Vân Nguyệt liền nói: “Muội muội ngươi ngồi bên này, bảo bảo nhanh ngồi xuống ăn cơm."

Trương Ngũ Nha chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm ngồi vào vị trí duy nhất được bày nhưng thức ăn bình thường.

“Nào muội muội, ăn đi, đây là nấm mèo xào chua cay mà tỷ tỷ thích ăn nhất."

“Còn có cải trắng xào tương ớt cay, thử một chút đi rất thơm ." Trương Vân Nguyệt mang trên mặt nụ cười nhàn nhạt, nhiệt tình mời Trương Ngũ Nha ăn cơm.

Trương Ngũ Nha nhìn dĩa cải trắng đỏ rực kia, lần đầu tiên trong lòng có ý niệm lùi bước, cái này thật có thể ăn sao? Chỉ nhìn thôi đã cảm thấy cay rồi, vậy thì làm sao nàng ta có thế ăn chứ?

“Thế nào muội muội? Không thích sao? Đều là tỷ tỷ có lỗi, vốn tỷ tỷ cho rằng muội muội cũng sẽ giống ta thích ăn mấy cái thức ăn dành cho phụ nữ có thai nhàm chán này, cho nên cũng không cho phòng bếp nhỏ đặc biệt chuẩn bị món ăn cho muội muội ăn cơm, ưmh, lần sau muội muội tới tỷ tỷ nhất định bảo họ làm nhiều món ăn hơn để muội muội ăn, nhưng mà muội muội cũng đừng đến quá thường xuyên, nhưng món ăn này đều là theo quy định, muội muội tới ta lại phải đặc biệt bỏ tiền, ngươi cũng biết, trong cung này tỷ tỷ nhà ngươi cũng không giống các phi tử khác có thế lực bên nhà ngoại mạnh mẽ hỗ trợ, cho nên tiền tài đều là hoàng thượng ban thưởng nên thật sự là không nhiều lắm." Trương Vân Nguyệt lúng túng giải bày với Trương Ngũ Nha.

Trương Ngũ Nha không nói gì, chỉ là cười cười, mặt tỏ vẻ đã hiểu. Thật ra thì giờ phút này bên trong lòng của Trương Ngũ Nha tức muốn hộc máu một trận, cảm thấy Trương Vân Nguyệt thật là trợn tròn mắt nói mò, nàng hiện tại có một đứa con trai không phải sao, mặc dù nàng ta biết không nhiều lắm, nhưng cũng có một chút chuyện ở trong hoàng cung này nàng ta vẫn hiểu rất rõ ràng.

Hiện tại hoàng tử khỏe mạnh duy nhất trong cung chính là con trai của người tỷ tỷ này, địa vị trong cung lúc này căn bản cũng không phải là một cấp bậc bình thường, ngày thường cũng thường xuyên nghe những cung nữ kia nghị luận có thể cho ra một kết luận, tỷ tỷ mình trong cung địa vị cũng rất cao, nhất là dưới tình huống bây giờ khi mà nàng lại mang thai thêm một đứa bé.

Nếu như đứa bé này lại là một đứa con trai nữa, như vậy thì địa vị của nàng sẽ không ai có thể dao động được nữa, đối với chuyện này Trương Ngũ Nha rất ghen tỵ.

Dĩ nhiên Trương Ngũ Nha cũng chỉ biết ghen tỵ mà thôi, nếu nói muốn làm chuyện gì để hại người, trước mắt mà nói Trương Ngũ Nha vẫn còn chưa có lá gan đó, cũng không có đủ thủ đoạn để làm.

Nhưng hiện tại người bị nàng ghen tị này lại nói trong hoàng cung ăn cơm cũng không phải là có thể ăn tùy ý, đồ ăn cũng không được phong phú, điều này làm cho Trương Ngũ Nha cảm thấy người tỷ tỷ này thật sự cũng chẳng sống tốt chút nào.

“Muội muội cũng đừng cảm thấy tỷ tỷ ép buộc ngươi, đây là sự thật, trong hoàng cung này cấp bậc là quan trọng nhất, ăn mặc dùng đều phải theo quy định cả, nếu làm sai sẽ phải chịu trừng phạt, như y phục bây giờ trên người muội muội, ngươi hiện tại là khách cho nên có thể mặc. Còn có đồ trang sức trên đầu ngươi nữa, đó là đá quý. Nếu trở thành phi tử của hoàng thượng, thế phụ (chắc là vợ lẻ) là không thể mang bất kỳ đồ trang sức có đính đá quý, mà ngự thê ( chắc là vợ lớn) là không thể mang đồ trang sức bằng bạc ở bên ngoài cho dù đó là loại đồ trang sức nào. Mà tần thì không thể mang trang sức bằng vàng có đính đá quý hồng ngọc. Đây là những điều cơ bản nhất thôi, ngoài ra những đồ trang sức này còn có quy định về hình dáng nữa." Trương Vân Nguyệt cười nói với Trương Ngũ Nha, những điều nàng nói là sự thật, trong hoàng cung, cứ nhìn xem có cung nữ nào dám mang đồ trang sức trên đầu chứ hả? Đồ trang sức bằng ngọc cũng không thể cài lên đầu, ngược lại đeo trên cổ thì cũng có thể mang một hai cái nhưng không thể để cho người khác thấy.

Chính vì điều này nên cung nữ có cái hoa trên đầu cũng đều là dùng vải vóc mà thành làm hoa lụa, đây là nhất đẳng cung nữ, các cung nữ còn lại cấp bậc thấp hơn thì lại dùng dây buộc tóc cột lại là xong việc.

Trương Ngũ Nha nghe được lời nói của Trương Vân Nguyệt mà sửng sốt, ngẩng đầu nhìn các cung nữ chung quanh, phát hiện trên đầu những cung nữ kia quả thật không có đồ trang sức bằng vàng hay ngọc nào, ngay cả khuyên tai trên lỗ tai cũng chỉ là cọng trà mà thôi.

“Tại sao có thể như vậy?" Trương Ngũ Nha có chút ngây ngẩn, lúc ở Phượng Minh cung trên người của những cung nữ kia vẫn thấy có mang đồ trang sức kia mà. Vậy tại sao cách ăn mặc của những cung nữ ở đây lại như thế này chứ?

Vấn đề này vừa mới xẹt qua đầu óc Trương Ngũ Nha thì gần như trong nháy mắt liền nghĩ rằng, cái này nhất định là do người tỷ tỷ này của nàng ta muốn lừa nàng tay mà thôi. Mục đích chính là muốn nàng ta từ bỏ ý định ở lại hoàng cung.

Trương Ngũ Nha cắn răng, một chút hảo cảm cuối cùng đối với người tỷ tỷ này liền nhanh chóng biến mất.

Dĩ nhiên Trương Vân Nguyệt không phát hiện, mà cho dù coi như có phát hiện cũng sẽ không để trong lòng, dù sao bắt đầu từ lúc Trương Ngũ Nha vào cung thì có một số việc đã định trước kết quả, nếu như chính bản thân nàng ta đã không có ý định muốn ở tại trong hoàng cung, như vậy thì cuộc sống của nàng ta rất có thể sẽ trôi qua rất tốt, nhưng là đáng tiếc nàng ta đã chọn sai đường.

Cho dù Trương Vân Nguyệt không để ý tới chuyện của Trương gia, thì đó cũng là chuyện của Trương Vân Nguyệt, người ngoài căn bản không có cách nào đoán ra được lý do, càng không vì vậy mà đi khi dễ người của Trương gia. Cũng không có ai biện pháp bảo đảm rằng khi bọn họ khi dễ người Trương gia thì sau này Trương Vân Nguyệt có thể không vì bọn họ mà lấy lại công đạo.

Mà hoàng hậu còn có gia tộc chống lưng phía sau, càng sẽ không dư hơi mà đi đối phó Trương gia, cũng không cần thiết phải đối phó Trương gia, vốn Trương Vân Nguyệt đã không thèm để ý cái nhà mẹ đó rồi, mà Trương gia phía sau lưng nàng cũng không có một chút thế lực nào, đi đối phó với bọn này hoàn toàn là chuyện lãng phí hơi sức.

Dưới tình huống như thế, có tiền có đặc quyền ngày trôi qua sẽ vô cùng thoải mái!

Mà Trương Ngũ Nha hoàn toàn có khả năng gả vào được vào một gia đình giàu có, sống những ngày của phu nhân nhà giàu.

“Ngươi tin hay không tùy ngươi, có chút quy củ bây giờ ngươi không cần tuân thủ không có nghĩa là về sau không cần tuân thủ, trong hoàng cung này kẻ dám tự mình cho là đúng nhất thì chỉ có người chết mà thôi. Người làm tỷ tỷ như ta đây cũng chỉ có thể cho ngươi một chút lời khuyên như vậy mà thôi." Trương Vân Nguyệt nói xong cũng không nói gì thêm, bình thường nàng ăn cơm cũng không nói gì hôm nay bởi vì Trương Ngũ Nha mà lúc ăn cơm lại nói khá nhiều.

Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm ngước mắt nhìn Trương Ngũ Nha một cái, đây là dì của hắn, đáng tiếc nhìn mặt người dì này, hắn không có một chút cảm giác thân tình nào, cảm nhận nhiều nhất là người này cũng chỉ đến để lợi dụng giống như những nữ nhân hậu cung khác.

Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm đối với người dì này vốn cũng không có quá nhiều thiện cảm, nhưng bây giờ lại thấy có chút đáng ghét rồi, nhưng khi bắt đầu đi học tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm được bài học đầu tiên chính là học cách khống chế cảm xúc. Trong hoàng cung này nếu đem toàn bộ cảm xúc của mình bọc lộ ra ngoài sẽ là một chuyện rất nguy hiểm.

"Mẫu phi, con đi tập viết chữ." Sau khi bảo bảo dùng xong thì nói với Trương Vân Nguyệt.

"Chờ một chút, bảo bảo cùng mẫu thân đi dạo một chút đã." Trương Vân Nguyệt liền lôi kéo tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm bên trong phòng vận động tiêu cơm.

"Tỷ tỷ sao không ra bên ngoài đi một chút? Cứ ở trong phòng hoài không tốt đâu!" Trên mặt Trương Ngũ Nha có chút lo lắng.

"Không cần, nương nương nhà ta chỉ cần ở bên trong phòng đi lại một chút là được rồi, nếu Trương tiểu thư muốn đi ra ngoài dạo chơi thì tự mình đi đi." Tầm Nguyệt nói, mang vẻ mặt phòng bị không che giấu chút nào.

Trương Vân Nguyệt cười cười xin lỗi nhìn Trương Ngũ Nha, “Hiện tại ta đang có thai không thể ra ngoài đi dạo."

"Nhưng khi mấy chị dâu mang thai đều ở bên ngoài làm việc, muội cũng không thấy họ có chuyện gì mà, mấy đứa cháu cũng rất khỏe mạnh." Trương Ngũ Nha có chút không xác định nói với Trương Vân Nguyệt.

Lý Ma Ma cau mày nhìn Trương Ngũ Nha, câu nói này có chút không ổn, có ý gì không đây? Những bách tính bình thường đó có thể so sánh với cùng phi tử trong hoàng cung sao? Chưa nói tới thân phận khác nhau, mà hoàn cảnh cũng hoàn toàn khác biệt.

Trong cung này có biết bao nhiêu người không muốn nương nương sinh hạ đứa bé, nếu như nương nương cùng giống như những phụ nữ bình thường bên ngoài kia tùy ý đi ra ngoài, vậy thì cũng đồng nghĩa với việc đem mạng mình giao vào trong tay nữ nhân hậu cung rồi.

"Trương tiểu thư có rất nhiều chuyện ngài không hiểu, trong cung này so với bên ngoài là hoàn toàn khác nhau, hoặc cũng có thể nói mỗi người mỗi khác mỗi nhà mỗi cảnh, với thân phận của chủ nhân nhà ta khi mang thai so với những người phụ nữ mang thai khác cũng không giống nhau." Lý Ma Ma nói lời này cũng đã đủ rõ ràng rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.