Độc Chiếm Quân Sủng, Hoàng Hậu Không Dễ Chọc

Chương 148: Chương 148






Trương Vân Nguyệt đứng lẳng lặng ở chỗ không xa nhìn Trí Chân hành động, chỉ thấy kim quang của hào quang trên tượng Phật chậm rãi hướng đến gần con rối màu xám, mà theo hướng kim quang đang đến gần, một quầng trắng mờ cũng bắt đầu lóe lên thật nhanh.

Nhưng Trương Vân Nguyệt lại phát hiện, quầng trắng mờ này mặc dù lóe lên rất nhanh nhưng lại không một dấu hiệu nào cho thấy muốn tiêu tán đi.

Cứ như vậy khi kim quang đến gần thì quầng trắng mờ lại né tránh, cứ như thế kéo dài một đoạn thời gian tương đối dài, quầng trắng mờ dần biến thành một sợi tơ trông rất tinh tế, mà kim quang lúc này liền từ phía sau hiện lên như một cái cột trụ bao vây quanh quầng trắng mờ, không để cho quầng trắng mờ có thể chạy trốn tới chỗ khác, mà miệng ra của cột trụ này là nhắm ngay hướng ngưỡng cửa chánh điện Phượng Minh cung.

Nhìn một màn này Trương Vân Nguyệt chợt hiểu, thì ra là Trí Chân đang chuẩn bị thông qua cái đám sương mù xám này tìm đến chỗ người đã xuống tay kia sao?

Trương Vân Nguyệt trong lòng rất là nghi hoặc, nhìn càng thêm nghiêm túc. Nàng cho là Trí Chân sẽ đứng dậy đi theo phía sau quầng trắng mờ này, kết quả Trí Chân lại ngồi lẳng lặng ở niệm kinh, mà theo thời gian trôi qua, ngay lúc Trương Vân Nguyệt cảm thấy ngày này hôm nay lại sắp trôi qua rồi, Trí Chân lại động.

"Hoàng thượng, người đã tìm được, mời theo bần tăng ." Trí Chân nói qua liền mang theo người của Triệu Khải Hâm cùng hắn đi.

Trương Vân Nguyệt cũng muốn đi theo xem một chút rốt cuộc là ai hại mình như vậy, nhưng lúc nàng đi tới cửa liền bị đẩy lùi trở về ngã nhào trên mặt đất. Khi ngã trên mặt đất thì trong nháy mắt Trương Vân Nguyệt cảm thấy vô cùng may mắn vì trong trạng thái linh hồn khi ngã xuống thì không cảm thấy đau đớn, nếu không cái mông của nàng lúc té đã nở thành bốn cánh hoa rồi.

Trương Vân Nguyệt nhàm chán ngồi ở trong phòng lẳng lặng chờ, Trí Chân mang theo Triệu Khải Hâm đi tới cửa Di Hoa cung.

"Đại sư thật là ở chỗ này?" Triệu Khải Hâm kinh ngạc nhìn hướng cửa vào, hắn không thể nghĩ đến được lại là Di Hoa cung, nếu như nói đó là do Quý Phi làm hắn sẽ còn có thể tin được, dù sao Quý Phi bây giờ cũng đã có người khống chế rồi, nếu nàng muốn động thủ, rất có thể cũng không phải là do tự bản thân nàng, nhưng bây giờ lại là Di Hoa cung này. . . . . .

Đợi đến khi Triệu Khải Hâm dẫn người tiến vào Di Hoa cung, cảnh tượng thấy được chính là Hiền phi hộc máu té ở trong phòng, mà cung nữ bên người nàng là dáng vẻ bị kinh hách quá độ.

"Đây là thế nào?" Triệu Khải Hâm trầm mặt hỏi, bây giờ hắn cũng đã khẳng định người động thủ lần này rất có thể là Hiền phi rồi, hắn thật sự cũng không thể ngờ được rằng Hiền phi lại hận Trương Vân Nguyệt đến như vậy, vì không muốn để người khác phá Vu Cổ (Phù thủy) này thế nhưng lại trực tiếp lấy bản thân mình ra mà cột chung vào một chỗ.

"Hoàng thượng, nô tỳ không biết, Hiền phi nương nương đang uống trà, lại đột nhiên hộc máu." Cung nữ hoảng sợ trả lời, nàng ta thật sự không biết vì sao nữa, trà này có vấn đề sao?

"Người đi mời thái y tới đây." Triệu Khải Hâm không muốn không tra hỏi gì đã liền định tội danh cho Hiền phi, dù sao nếu như tra không rõ ràng, như vậy rất có thể sẽ hại Trương Vân Nguyệt.

Dỉ nhiên mời thái y cũng chỉ là vì muốn che giấu tai mắt người khác mà thôi.

"Đại sư, có phải là nàng ta hay không?" Triệu Khải Hâm nhẹ giọng hỏi.

"Vâng" Trí Chân nhìn Hiền phi một chút rồi gật đầu, chính là nàng ta, trên người của nàng ta mang theo oán khí nồng nặc, trong đó một luồng oán khí chính là mới vừa từ Phượng Minh cung bên kia chạy trở về .

Ánh mắt Triệu Khải Hâm tối lại.

Rất nhanh thái y đã tới, khi thái y đi vào thấy hoàng thượng đang ở Di Hoa cung, vội vàng hành lễ, trong lòng suy nghĩ, đừng nói Hiền phi này cũng giống như hoàng hậu vô duyên vô cớ hôn mê đó chứ?

"Các ngươi đi xuống." Triệu Khải Hâm phất tay một cái để tất cả cung nữ nội thị lui ra, chỉ để lại thái y cùng Trí Chân.

"Hoàng thượng?" Thái y đứng ở đó bên thấy Triệu Khải Hâm cũng không nói hắn tiến lên bắt mạch cho Hiền phi, nhất thời không hiểu được ý tứ của Triệu Khải Hâm.

"Ngươi có thể mở mắt." Triệu Khải Hâm lạnh lùng nhìn Hiền phi trên giường.

"Ha ha, hoàng thượng thật không nghĩ tới thế nhưng ngài lại mời cả phương trượng của Hộ Quốc tự." Tôn Phỉ Phỉ mở mắt, khóe môi nhếch lên nụ cười ôn nhu.

Thái y ở một bên nghe được toát ra mồ hôi lạnh, chuyện này sao lại quái dị như vậy chứ?

"Phương trượng tiếp theo phải làm sao?" Triệu Khải Hâm nhìn phương trượng hỏi.

"Giết nàng." Phương trượng Trí Chân trên mặt tràn đầy từ bi vẻ thần sắc cũng không đành lòng.

"Cái tên hòa thượng ngu ngốc kia! Nếu muốn hoàng thượng giết ta, cần gì phải làm ra cái bộ dạng giả từ bi này? Không thấy ghê tởm sao? !" Tôn Phỉ Phỉ liếc mắt nhìn Trí Chân một cái, trên mặt đông lạnh đến nỗi có thể rớt vụn băng ra, mà chỗ oán khí mà người ngoài không thấy được kia cũng càng thêm dày đặc.

"A di đà Phật, Ngã Phật Từ Bi, thí chủ tự gây nghiệt chướng, không trách được người khác. Hôm nay thân ngươi chết đi lại có thể cứu được muôn dân trăm họ cùng tránh được chiến hỏa, chính là tạo phúc cho muôn dân trăm họ công đức vô lượng." Trí Chân chăm chú nhìn Tôn Phỉ Phỉ nói.

Thái y ở một bên nghe mà mắt nổ đom đóm, Hiền phi chết lại có thể tạo phúc cho lê dân bá tánh? Cách nói này thật sự làm cho người ta cảm giác không thể tin được. Nhưng thái y cùng giống như tất cả dân chúng của Cảnh Hi vương triều một dạng tin Phật, đối với Trí Chân vị phương trượng Hộ Quốc tự này vẫn là rất tin tưởng.

"Thái y, kê đơn thuốc." Triệu Khải Hâm thản nhiên nói.

"Ngươi đáng lẽ không nên dùng Vu Cổ (Phù thủy)." Triệu Khải Hâm đối với Tôn Phỉ Phỉ trên giường nói xong một câu này, xoay người cất giọng nói: "Truyền ý chỉ của trẫm, Tôn gia nữ Tôn Phỉ Phỉ dùng Vu Cổ (Phù thủy). . . . . . Giết cửu tộc!"

"Hoàng thượng người không thể! Đây tất cả đều là do ta làm, không liên quan đến người trong nhà ta! Ngài không thể, không thể đối với Tôn gia cửu tộc của ta như vậy!" Tôn Phỉ Phỉ nghe Triệu Khải Hâm lại muốn diệt cửu tộc của Tôn gia, liền kích động, nàng làm thế nào cũng không nghĩ đến chuyện Triệu Khải Hâm này lại hung ác như thế!

Triệu Khải Hâm lạnh lùng liếc Tôn Phỉ Phỉ một cái, "Trẫm đã nói rồi đáng lẽ ngươi không nên dùng Vu Cổ (Phù thủy), Vu Cổ (Phù thủy) là họa liên lụy tru di cửu tộc. Đây là Luật Lệ."

Tôn Phỉ Phỉ ngây ngẩn cả người, nàng ta chưa từng nghĩ tới chuyện có thể trở nên như vậy, nàng ta cho là, chuyện lần này mình làm rất ẩn mật, sẽ không có người phát hiện, mà bởi vì cái này cũng gấn liền trên người mình, cho nên nàng ta cho rằng người ngoài giải không được cũng không thể nào phát hiện ra nàng ta được, hoàng hậu hẳn phải chết.

Đồng thời cũng cảm thấy coi như nếu phát hiện ra, nàng ra cũng không có việc gì, Tôn gia gia đại nghiệp đại, nếu như nói rằng dính liếu cửu tộc, chỉ sợ mặt đất cả Kính Thành đều sẽ bị máu tươi nhuộm đỏ, mặc dù Triệu Khải Hâm không được coi là một Hoàng đế quá mức nhân từ, thế nhưng hắn cũng không phải là một Bạo Quân, nàng ta cho là. . . . . . Thì ra tất cả là đều là tự nàng cho là! Coi như hắn không phải là một Bạo Quân, nhưng hắn cũng là một Đế Vương!

Tôn Phỉ Phỉ chán chường nằm ở trên giường, nàng ta thành Tội Nhân Tôn gia!

Chuyện cửu tộc Tôn gia sắp bị chém đầu truyền khắp cả vương triều Cảnh Hi, nhưng gia đình cùng Tôn gia quan hệ tốt lúc trước tất cả đều lẫn tránh hết, không phải bọn họ không muốn vì Tôn gia nói chuyện, mà là họa Vu Cổ (Phù thủy) này quá mức nghiêm trọng, chỉ cần một chút sơ sót, bọn họ cũng sẽ liên lụy gia tộc của mình!

Mà dân chúng Cảnh Hi vương triều mặc dù cũng là cảm thấy người của Tôn gia rất đáng thương, cũng chỉ bởi vì nuôi ra một nữ nhi làm loạn mà liên lụy mọi người trong nhà, tuy nhiên cũng không có người nào đi nói vị hoàng đế Triệu Khải Hâm này tàn bạo.

Dù sao họa Vu Cổ (Phù thủy) này ai cũng ghét, ai cũng sợ hãi. Hơn nữa chuyện này đã được ghi chép trong Luật Lệ, dưới tình huống ngươi đã biết rõ sẽ gây họa tới cửu tộc mà vẫn còn làm, đó chính là ngươi muốn tất cả người trong nhà của ngươi đều chết hết, điều này có thể trách ai? Dĩ nhiên đây là tự làm tự chịu.

Trương Vân Nguyệt cũng không biết chuyện bên ngoài, sau khi Hiền phi chết, cái hình nộm đó cũng bị phá hủy, hồn phách của Trương Vân Nguyệt lúc hình nộm bị hủy diệt trong nháy mắt bị hút vào trong thân thể.

Chỉ là nàng hôn mê thời gian quá dài, thân thể rất suy yếu, mặc dù linh hồn trở về thân thể nhưng không có biện pháp lập tức tỉnh lại.

"Đại sư, ngài không phải nói đã không sao sao? Vì sao hoàng hậu bây giờ còn chưa tỉnh lại?" Triệu Khải Hâm đi tới Phượng Minh cung lại phát hiện Trương Vân Nguyệt hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, khẩn trương xoay người hỏi Trí Chân.

"Hoàng thượng, chuyện tình tiếp theo ngài phải hỏi thái y rồi."

Triệu Khải Hâm vội vàng tìm thái y đến, biết được nguyên nhân là bởi vì thân thể quá mức yếu đuối cho nên không có khả năng ngay lập tức tỉnh lại được, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm. .

Chuyện Vu Cổ (Phù thủy) làm cho cả Kính Thành bao gồm cả bên trong hoàng cung cũng bị đè nén mấy phần, những vị học cát đại thần này cũng an phận hơn, các nữ nhân trong hậu viện đại thần cũng an phận đi, nữ nhân trong hậu cung cũng tương tự mà an phận. Vì vậy trong khoảng thời gian này Kính Thành thế nhưng lại biểu hiện ra một loại hài hòa quỷ dị khó có được.

Cứ như vậy thời gian cứ chậm rãi trôi qua, rất nhanh tháng bảy đã qua hết, tháng tám lập tức đến, mùng tám tháng tám là ngày sinh Thái hậu.

Các vị đại thần thở phào nhẹ nhõm, ngày sinh Thái hậu đã tới, hoàng thượng chắc cũng không đến nỗi bị đè nén như vậy nữa chứ? Cuộc sống lại có thể khôi phục bình thường rồi không phải sao?

Thái hậu trở về khiến Triệu Khải Hâm thật vui mừng.

"Mẫu hậu, ngài cuối cùng cũng trở về." Triệu Khải Hâm nhìn gương mặt mẫu hậu mình hiện đầy nếp nhăn, đột nhiên lòng cũng có chút chua xót.

"Cái đứa con này, không nhanh trở lại không phải là để cho ngươi xử lý mọi chuyện sao? Nếu mẫu hậu trở lại, có một số việc ngươi xử lý cũng không dễ dàng à." Thái hậu cười ha hả nói.

Đối với hai tôn tử Triệu Thiên Sâm cùng Triệu Thiên An bà đều rất thích, về phần thân phận quá cao hiện tại của Trương Vân Nguyệt cũng khiến cho hai cháu trai nhận được thân phận cao hơn, bà tự nhiên cũng không phản đối, nhưng không có nghĩa là những tên đại thần kia không phản đối.

Nếu như bà mà ở trong cung, những đại thần kia tất nhiên sẽ tìm đến bà, để cho bà đi nghĩ biện pháp đi bác bỏ thánh chỉ của hoàng đế.

Cho nên bà dứt khoát không hồi cung nữa, để cho bà không có ở trong cung, thì các đại thần cũng không thể tìm được người khiến Triệu Khải Hâm thu hồi ý tưởng, và cũng sẽ an tĩnh như vậy mà đón nhận không phải sao?

"Mẫu hậu." Trương Vân Nguyệt nhìn Thái hậu cười gọi một tiếng.

Từ sau chuyện bệnh dịch lần trước, nàng cũng đã gần hai năm chưa từng thấy qua Thái hậu rồi.

"Hoàng nãi nãi, hoàng nãi nãi, sao bây giờ ngài mới trở về, bảo bảo cũng muốn người." Triệu Thiên Sâm tiến lên nhào tới cạnh chân Thái hậu.

Hắn biết thân phận của mẫu thân mình không cao, cho nên ngoài việc có thể nhận được sủng ái của hoàng thượng, thì được Thái hậu thích cũng là rất quan trọng. Hắn là bé ngoan tự nhiên muốn giúp đỡ mẫu thân mình rồi.

"Bảo bảo đã lớn như vậy đã cao như vậy rồi." Thái hậu nhìn thấy tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm, rất vui mừng, đứa nhỏ này rất ngoan ngoãn đáng yêu.

"Mẫu hậu, chúng ta trở về đi thôi." Triệu Khải Hâm thấy Thái hậu ôm Triệu Thiên Sâm không buông tay, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười, đứa nhỏ này hiện tại vẫn luôn là dáng vẻ của một tiểu đại nhân, khó có được có hội nhìn thấy Thái hậu nên vì để lấy lòng Thái hậu mà làm ra dáng vẻ một đứa bé.

Như vậy không tồi.

Trương Vân Nguyệt cùng Triệu Khải Hâm hai người liếc mắt nhìn nhau, đối với biểu hiện của con trai mình bày tỏ hài lòng.

"Hoàng nãi nãi, người xem đây là đệ đệ Tiểu An." Tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm chỉ vào người bên cạnh đang ôm người bạn nhỏ Triệu Thiên An đang được bao bọc lại.

"Tiểu An, đây là hoàng nãi nãi." Triệu Thiên Sâm đi tới bên cạnh đệ đệ mình nghiêm túc đối với đệ đệ nhà mình nói.

Mặc dù bây giờ người bạn nhỏ Triệu Thiên An nghe cũng không hiểu tiểu bằng hữu Triệu Thiên Sâm nói gì, nhưng cũng sẽ có phản ứng đối với lời nói của hắn, vốn dĩ hắn chính là luôn làm không biết mệt như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.